Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12377 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 100
ai lại có thể tuyệt tình lạnh nhạt với người mình thích chứ? (2)

❊ ❊ ❊

Ý định rời đi lập tức bị đè nén, Tống Vãn Huỳnh lại ngồi xuống.

“Cô Tống?”

“Ngồi thêm một lát.”

Từ ánh mắt chăm chú của Tống Vãn Huỳnh, Hứa Nam Kiều cũng nhìn thấy Văn Nghiên đang trò chuyện với người bên cạnh.

Hình như bọn họ đang dạy người phụ nữ kia chơi golf. Sau một hồi chỉ dạy mà vẫn không đánh trúng bóng, mọi người cười ồ lên. Một người đàn ông bước tới trực tiếp cầm tay chỉ dẫn cho cô gái ấy.

Mấy cú đánh sau đó, tiếng cười càng to hơn.

Không biết có chuyện gì, người đàn ông vừa dạy cô gái đánh golf vừa buông tay ra cười nói gì đó với Văn Nghiên. Những người bên cạnh cũng hùa theo, loáng thoáng nghe được hai chữ: "Dạy đi."

Có vẻ như mọi người đang cổ vũ Văn Nghiên dạy kèm tay chỉ tay.

Tống Vãn Huỳnh im lặng lắng nghe.

Cô không nhìn thấy rõ tình hình bên đó, chỉ có thể từ tiếng nói chuyện vọng lại mà đoán đôi chút. Giọng người phụ nữ kia đặc biệt nổi bật, tuy không nghe rõ cô ta nói gì nhưng có thể cảm nhận được sự vui vẻ trong giọng điệu.

Tiếng gậy đánh vào bóng golf vang lên giòn tan khiến Tống Vãn Huỳnh sững người, theo phản xạ quay sang nhìn phía Văn Nghiên. Chỉ thấy vài người đang vây quanh cô gái kia, Văn Nghiên cũng ở trong đó. Anh đang đứng sau lưng cô ta, hành động lùi lại một bước rõ ràng là để giữ khoảng cách.

Tống Vãn Huỳnh nhìn bóng lưng cao ráo thẳng tắp kia từ xa khẽ cười lạnh.

Rõ ràng chính miệng Văn Nghiên nói là một người phụ nữ đã có chồng, trước mặt chồng mình nên giữ khoảng cách với đàn ông khác. Nhưng bây giờ ngay trước mặt vợ, anh ta lại chẳng giữ khoảng cách với người phụ nữ khác.

Anh Hứa dạy cô thì không được còn anh ta dạy người khác lại không sao. Một việc mà hai thái độ, Văn Nghiên đúng là tiêu chuẩn kép.

Hơn nữa việc này rất bình thường, ở sân golf ai chẳng dạy như vậy? Tay chỉ tay thì mới dễ học.

Giận cái gì chứ, chuyện chẳng có gì to tát.

Còn không nhìn lại bản thân đang làm gì, còn mặt mũi nào nói cô?

Cái bóng lưng đang quay đi ấy bỗng xoay người lại, ánh mắt thờ ơ của Văn Nghiên quét tới. Tống Vãn Huỳnh vẫn còn ánh nhìn sắc bén đầy khinh bỉ trên mặt bất ngờ chạm mắt với anh.

Gần như là phản xạ có điều kiện, Tống Vãn Huỳnh lập tức quay đầu đi tránh ánh mắt của Văn Nghiên. Nhưng ngay sau đó cô liền tức đến sôi máu.

Cô trốn làm gì chứ! Cô đâu làm gì sai. Cô nên nhìn thẳng vào anh ta, nhìn cho đến khi anh ta chột dạ ngại ngùng cắn rứt lương tâm! Nhìn xem anh ta còn mặt mũi nào để chỉ trích cô không.

Nghĩ đến đây, Tống Vãn Huỳnh lập tức quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Văn Nghiên.

Đáng tiếc Văn Nghiên đã quay đi không còn nhìn cô nữa.

Ý đồ thất bại khiến Tống Vãn Huỳnh trong lòng muốn đấm Văn Nghiên một trận cho hả giận.

Quay lại!

Có bản lĩnh thì quay lại nhìn tôi đi!

Anh dám nhìn vợ anh không?

Hừ, đồ đàn ông tiêu chuẩn kép!

Tống Vãn Huỳnh hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình không nên so đo với Văn Nghiên làm gì. Mấy chuyện này đâu có gì to tát, không quan trọng! Quan trọng là cuối tuần còn hẹn chơi golf với Scarlett và Tô Ngự, sự nghiệp mới là hàng đầu!

Cô đứng dậy: “Anh Hứa, thời gian không còn nhiều, tôi vẫn chưa thuần thục lắm, chúng ta luyện thêm một lát nữa nhé, làm phiền anh rồi.”

“Được thôi.”

Tống Vãn Huỳnh tiếp tục cầm gậy golf dưới sự hướng dẫn của Hứa Nam Kiều chăm chỉ luyện tập. Cô dồn hết tâm trí, biến giận dữ thành động lực đánh từng cú một, quỹ đạo bóng bay càng lúc càng xa, kỹ thuật khống chế gậy golf cũng ngày càng thành thạo. Đến khi hai cánh tay đau nhức đến mức không nhấc nổi lên cô mới kết thúc buổi luyện tập chiều hôm đó.

Sau khi tắm rửa thay đồ ở phòng thay đồ xong, Tống Vãn Huỳnh cùng Hứa Nam Kiều đứng ở cửa sân golf chờ tài xế đánh xe tới.

“Anh Hứa, Scarlett và Tô Ngự có tiến triển gì mới không?”

Hứa Nam Kiều trả lời: “Ngoài buổi hẹn chơi golf cuối tuần thì tạm thời chưa có gì mới.”

“Vậy... còn cậu bạn trai nhỏ của Scarlett – Lạc Dương thì sao?”

“Theo điều tra của tôi, Lạc Dương từng là nhân viên của Vạn Thịnh. Trong hơn một tháng hẹn hò với Scarlett, tài khoản của cậu ta đã lần lượt nhận được vài khoản tiền sáu con số, đều do bên Vạn Thịnh chuyển tới.”

Mỹ nam kế?

Tống Vãn Huỳnh tặc lưỡi, Vạn Thịnh đúng là không còn liêm sỉ, vì Scarlett mà dùng cả mỹ nam kế.

So ra mỹ nhân kế của cô còn quang minh chính đại hơn nhiều.

“Phiền anh chụp lại mấy khoản chuyển khoản đó gửi cho tôi nhé.”

“Vâng.”

“Còn gì nữa không?”

“Tạm thời thì không.”

“Được, có tin gì nhớ báo cho tôi ngay nhé.”

“Vâng.”

Chờ một lúc vẫn chưa thấy tài xế đến, hai người lại quay vào khu nghỉ chờ ở sảnh. Nhàn rỗi không có việc gì, Tống Vãn Huỳnh bắt đầu trò chuyện với Hứa Nam Kiều.

“Anh Hứa, tôi thấy trong hồ sơ của anh ghi tốt nghiệp thạc sĩ từ một trường top đầu nước ngoài, vậy mà suốt ngày theo tôi làm trợ lý cho tôi, đúng là thiệt thòi cho anh. Là do tôi học dốt quá, ba tôi sợ người khác dạy không nổi nên mới mời anh đến dạy tôi một thời gian. Anh yên tâm, khoảng thời gian này tôi sẽ cố gắng hết sức, đợi khi thành thạo rồi anh không cần làm trợ lý cho tôi nữa.”

Hứa Nam Kiều vẫn giữ nụ cười dịu dàng như thường, “Cô Tống đừng khách sáo như vậy. Tổng giám đốc Tống là người có ơn tri ngộ với tôi, những gì ông ấy giao phó tôi đều sẽ nghiêm túc thực hiện. Hơn nữa cô cũng không hề kém, học rất nhanh. Không thì sao có thể chỉ mất vài tiếng đã nắm được cách chơi golf, thông minh sẵn có mà.”

Ai mà không thích được khen, Tống Vãn Huỳnh mỉm cười khiêm tốn: “Thật ra anh không cần phải cố khen tôi như vậy đâu.”

“Không đâu, tất cả đều là lời thật lòng của tôi.” Nói đến đây Hứa Nam Kiều có chút áy náy, “Chỉ là chuyện hôm nay có lẽ đã khiến tổng giám đốc Văn hiểu lầm.”

Nhắc tới Văn Nghiên, nụ cười trên mặt Tống Vãn Huỳnh tắt ngấm, “Anh ta là vậy đấy, lúc nào cũng ra vẻ thích làm lớn chuyện. Rõ ràng chỉ là tư thế dạy golf rất bình thường, ai mà chẳng dạy vậy, cứ phải nghiêm trọng hóa vấn đề. Còn to tiếng với tôi giữa chốn đông người nữa chứ, không biết nói đàng hoàng hay sao mà cứ phải quát? Với lại anh có thấy không? Chính anh ta cũng tay kề tay dạy người phụ nữ khác đánh golf đó! Những gì tự mình nói ra cũng chẳng giữ được thì còn tư cách gì mà trách tôi?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »