Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12312 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 22
có nữ chính là có thiên hạ trong tay! (2)

❊ ❊ ❊

Tống Chính Huy ở lại không lâu thì rời đi.

Ông tới Văn gia nhìn như là tới nhận lỗi vì chuyện Tống Vãn Huỳnh lừa hôn, nhưng thật ra là đến xem con gái bảo bối của mình ở Văn gia có bị người ta làm khó trách móc nặng nề hay không, vạn nhất có ai làm Tống Vãn Huỳnh ủy khuất thì ông sẽ lập tức đón Tống Vãn Huỳnh về nhà, tuyệt đối sẽ không để đứa con gái quý giá của mình phải chịu bất kỳ ấm ức nào.

Nhìn chiếc xe Bentley màu bạc biến mất trong màn đêm, Tống Vãn Huỳnh cảm thấy một cảm giác khó tả.

Con người thực sự có tiêu chuẩn kép.

Cô từng nghĩ rằng một người cha chỉ biết cưng chiều và bảo vệ con cái không có giới hạn, để rồi mất hết tất cả vì con cái thì hoàn toàn không đáng được cảm thông.

Nhưng giờ đây khi người ba cưng chiều con gái đó đã trở thành ba của cô thì làm sao cô có thể chịu đựng được khi chứng kiến ​​một người ba tốt như vậy lại phải chịu kết cục bi thảm?

Chỉ có ba biện pháp.

Hoặc là tàn nhẫn độc ác làm chân Văn Việt không còn khả năng tốt lên, chỉ có như vậy anh ta mới không quay về công ty tranh giành quyền lực với Văn Nghiên.

Hoặc là làm ngọn hải đăng trên con đường trở thành đại vai ác của Văn Nghiên, chỉ dẫn anh, cảm hóa anh, cứu anh ra khỏi số phận của một nhân vật phản diện.

Hoặc là, nỗ lực xoát hảo cảm của nam nữ chính, tương lai một ngày nào đó Văn Việt đối phó Văn Nghiên có thể vì cô mà phóng Tống Chính Huy một con ngựa.

Biện pháp một bị Tống Vãn Huỳnh pass.

Đừng nói đó là nam nữ chính, cho dù đó là người bình thường thì cô cũng không thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy. Phá hủy cơ hội đứng lên của một người khuyết tật, cô có còn là con người không?

Về biện pháp thứ hai.

Vừa nghĩ đến việc "cứu vớt đại vai ác" thì Tống Vãn Huỳnh đã rùng mình như bị điện giật.

Cô đang nghĩ gì thế?

Cô thế nhưng vọng tưởng có thể thay đổi vận mệnh của đại vai ác!

Tống Vãn Huỳnh, tỉnh lại đi!

Cô có lợi hại đến vậy sao?

Bản thân cũng khó bảo toàn, còn vọng tưởng cứu vớt đại vai ác.

Làm ơn ước lượng xem mình được mấy cân mấy lượng!

Đó chính là đại vai ác! Quyết tâm có thể so với Mộ Dung Phục một lòng phục quốc, mấy con trâu cũng không kéo lại được, cô nghĩ mình là ai mà dám mơ tưởng lay động dã tâm của đại vai ác?

Giống như một con muỗi đang cố gắng rung chuyển một cái cây, không biết tự lượng sức mình!

Tống Vãn Huỳnh nhanh chóng quyết định đem biện pháp thứ hai đánh rớt.

Cái gì mà làm ngọn đèn hải đăng của vai ác.

Làm một ngọn đèn dẫn đường đưa anh ta xuống địa ngục thì còn được.

Như vậy cũng chỉ còn lại biện pháp thứ ba.

Minh Vi trông có vẻ khó gần nhưng thực ra lại rất ấm áp. Chỉ cần Tống Vãn Huỳnh cố gắng hàn gắn mối quan hệ với cô, Tống Vãn Huỳnh tin tưởng nếu thật sự tới ngày đó thì cô ấy cũng sẽ nể mặt mình mà thủ hạ lưu tình.

Có nữ chính là có thiên hạ trong tay!

Sáng sớm hôm sau, Tống Vãn Huỳnh mang hai cái quầng thâm mắt xuống lầu.

Bữa sáng đặt trước mặt cô nhưng cô vẫn còn mơ màng sắp ngủ, nhìn quét một cái trên bàn cơm chỉ có chính mình cùng Văn phu nhân thì hỏi: “Mẹ, sao chị dâu không có ở đây?”

“Vi Vi có việc phải xử lý nên sáng sớm đã đi rồi.”

“Công việc?”

Văn phu nhân nhớ lại một lúc: "Hình như là lời mời tham gia một gameshow.”

“Gameshow? Gameshow gì vậy? Kịch bản mới sao?”

“Chắc là vậy. Con bé không nói với mẹ nhiều nên mẹ cũng không rõ, nếu con cảm thấy hứng thú thì buổi tối chờ con bé trở lại hỏi nó một chút.”

Tống Vãn Huỳnh cẩn thận nghĩ nghĩ, nếu là gameshow mới thì hẳn chính là gameshow làm Minh Vi thanh danh hỗn độn, bị mọi người lên án một thời gian kia.

Chương trình tạp kỹ này có tên là 《 Thanh xuân lữ hành 》, đội ngũ thực hiện chương trình sẽ chọn một minh tinh và một nhóm người bình thường đi du lịch cùng nhau, điểm đặc biệt là trong nhóm người thường sẽ có hai phú nhị đại. Thông qua chương trình phát sóng trực tiếp, khán giả sẽ bỏ phiếu để đoán xem ai là phú nhị đại thực sự trong nhóm người thường ấy.

Tống Vãn Huỳnh nhớ rất rõ ràng, trong show tống nghệ《 Thanh xuân lữ hành 》này có một cô trà xanh lúc nào cũng nói năng vô nghĩa, không chỉ mọi nơi nhằm vào Minh Vi trong chương trình mà sau khi chương trình kết thúc còn ám chỉ Minh Vi trên Weibo.

Khoảng thời gian đó rơi vào đúng thời điểm quan trọng để Văn Việt phục hồi, Minh Vi lại không để ý nên khiến nhiều khán giả không rõ nguyên do mắng mỏ cô rất lâu.

Trà xanh?

Không phải trà xanh nguyên chất đã ở đây rồi sao?

Cô muốn xem ai có thể trà xanh hơn mình.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »