Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12259 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 52
ngày mai anh đến đó một chuyến gặp tống vãn huỳnh? (2)

❊ ❊ ❊

Chiếc xe của bọn cướp sau khi cướp được tài sản liền giảm tốc độ đột ngột, nhanh chóng bị bỏ lại phía sau xe của đoàn du lịch một khoảng xa.

Minh Vi đỡ Tống Vãn Huỳnh vẫn còn bàng hoàng trong lòng mình, đổi chỗ ngồi với cô rồi cẩn thận quan sát, “Không sao chứ?”

Tống Vãn Huỳnh hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa sổ xe thở dốc từng hơi, một lúc lâu sau mới trả lời Minh Vi, “Em không sao.”

“Không sao là tốt rồi.” Minh Vi nhìn quanh những người khác, “Mọi người thế nào? Không ai bị thương chứ?”

Lý Đô Mật òa khóc, “Túi xách của tôi bị cướp mất rồi, đó là chiếc túi đắt nhất, đẹp nhất của tôi!”

Điện thoại của Minh Vi đột nhiên vang lên, là Tô Cẩm gọi đến.

“Minh Vi, mọi người có sao không?”

“Tống Vãn Huỳnh và Lý Đô Mật bị cướp túi, những người khác… không có vấn đề gì nghiêm trọng.”

Tô Cẩm thở phào nhẹ nhõm, “Thế thì tốt. Tôi đang ở phía sau mọi người. Đây vẫn là khu vực ngoại ô, dặn tài xế đừng dừng xe, cứ về thành phố rồi tính tiếp.”

“Ừ.”

Chiếc xe lao vun vút dọc con đường ngoại ô, chẳng mấy chốc đã vào đến trung tâm thành phố. Nhìn dòng người đông đúc hai bên đường, cả nhóm người đang run rẩy vì sợ hãi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hai chiếc xe dừng lại ở một ngã tư. Tô Cẩm xuống xe, vội vàng chạy về phía mọi người, “Không sao chứ?”

Minh Vi lắc đầu với cô.

“Tôi đã báo cảnh sát rồi, lát nữa họ tới thì chúng ta sẽ đến đồn làm biên bản. May mắn là không ai bị thương…” Chưa nói dứt lời, Tô Cẩm bỗng nhìn thấy vết máu trên lưng ghế của Tống Vãn Huỳnh, sắc mặt lập tức thay đổi, “Vãn Huỳnh, cô bị thương rồi?”

“Em không có.”

“Thế vết máu phía sau lưng cô là từ đâu ra?”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía lưng ghế của Tống Vãn Huỳnh.

Trương Chi Ngang sắc mặt tái nhợt, tay còn lại ôm lấy cổ tay đang thấm đẫm máu, “Tôi bị mảnh kính xe cứa vào tay.”

“Đến bệnh viện ngay!”

May mắn là bệnh viện không xa, vết thương trên tay Trương Chi Ngang cũng không sâu. Sau khi xử lý xong, bác sĩ chỉ dặn dò đơn giản vài câu rồi không nói thêm gì nữa. Lúc này cảnh sát cũng đã đến bệnh viện. Sau khi trao đổi ngắn gọn, Tô Cẩm cùng Hứa Bạc Chu và những người còn lại đến đồn cảnh sát làm biên bản, để lại Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi ở bệnh viện chăm sóc Trương Chi Ngang.

Nhìn cánh tay bị băng bó kín mít của Trương Chi Ngang, Tống Vãn Huỳnh cảm kích nói: “Cảm ơn cậu hôm nay đã giúp tôi trên xe, nếu không thì người bị thương đã là tôi rồi.”

Trương Chi Ngang xua tay, không hề để tâm, “Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi không cần cảm ơn. Chút vết thương nhỏ vài ngày là khỏi. Quan trọng là chị không sao. Hôm nay chắc chị bị dọa sợ lắm đúng không?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

Đây là lần đầu tiên cô gặp chuyện nguy hiểm đến vậy. Dây xích túi xách siết vào lưng cô đến bây giờ vẫn còn đau, hiện tại cô vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn. Nhìn thấy Minh Vi vừa đi lấy thuốc về, cô không nhịn được mà nhào tới ôm chặt lấy chị ấy, trong lòng vẫn còn sợ hãi, “Chị…”

Minh Vi vỗ nhẹ lưng cô an ủi: “Ổn rồi, đừng sợ.”

Cảnh tượng chương trình gặp cướp giật đã được phát trực tiếp lên mạng, lập tức làm bùng nổ dư luận.

“Trời ơi! Giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp giật? Loạn đến mức này rồi sao?!”

“Quá đáng sợ! Cướp trắng trợn, liều mạng thật sự.”

“Haiz, mấy năm trước tôi cũng từng bị cướp. Báo cảnh sát cũng vô ích, đồ không tìm lại được.”

“Tôi thấy Trương Chi Ngang hình như bị kính xe cứa tay khi bảo vệ Tống Vãn Huỳnh, chắc không sao đâu nhỉ?”

“Tống Vãn Huỳnh và Lý Đô Mật đều bị cướp túi, chắc sợ chết khiếp rồi.”

“Trong tình huống này, cách an toàn nhất là ném túi cho bọn cướp xe máy, tuyệt đối đừng cố giằng co với chúng!”

“Dạo này tình hình nước ngoài không ổn lắm, đoàn chương trình nghĩ gì vậy, sao không có biện pháp bảo vệ nào cả?”

“Đừng bao giờ nghĩ rằng an ninh nước ngoài cũng giống như trong nước. Ra ngoài vào buổi tối rất dễ bị cướp! Đặc biệt là người châu Á, nhất định phải cẩn thận!”

Nhà họ Văn.

Văn phu nhân chuẩn bị xem livestream của Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi trước khi đi ngủ, nhưng vừa mở kênh lên đã thấy hiển thị dòng chữ “Livestream đã kết thúc.”

Bà nhìn giờ, mới chín giờ rưỡi, sao livestream kết thúc sớm vậy?

Vừa định thoát ra, bà chợt nhìn thấy một video với tiêu đề giật gân trên kết quả tìm kiếm.

— #Toàn cảnh đoàn chương trình bị cướp giật giữa phố#

Bà nhấn vào xem, tiếng hét thất thanh của Tống Vãn Huỳnh và âm thanh kính xe vỡ vụn đồng thời vang lên.

Bà sững sờ nhìn cảnh tượng kinh hoàng trong video, lập tức ngồi bật dậy, tim như nhảy lên tận cổ. Video chỉ vỏn vẹn hai phút mà bà đã toát hết mồ hôi lạnh.

Sao lại xảy ra chuyện thế này!

Bà cuống cuồng lấy điện thoại gọi cho Tống Vãn Huỳnh nhưng không kết nối được.

Lại gọi cho Minh Vi, chuông reo rất lâu nhưng không ai nghe máy. Những suy nghĩ tồi tệ nhất lập tức tràn vào đầu bà, bà vội vàng gọi cho Văn Nghiên.

“Alo, Văn Nghiên, con đang ở đâu?”

“Con đang ở công ty, có chuyện gì vậy mẹ?”

“Con có biết chuyện Vãn Huỳnh và Minh Vi bị cướp giật ở nước ngoài không?”

Văn Nghiên khựng lại, “Con không biết.”

“Trời ơi, con mau xem đi! Túi của Vãn Huỳnh bị cướp mất rồi, mẹ không biết con bé có bị thương không nữa. Mẹ gọi mãi mà không ai nghe máy, chẳng biết tình hình thế nào rồi!”

“Mẹ đừng lo, con sẽ về ngay.”

Không thể biết diễn biến tiếp theo trong video vụ cướp, Văn phu nhân sốt ruột đến mức đi đi lại lại, liên tục gọi cho Minh Vi và Tống Vãn Huỳnh nhưng vẫn không ai bắt máy. Điều này càng khiến bà lo lắng hơn, như thể có ai đang đổ thêm dầu vào lửa trong lòng bà vậy.

Nửa tiếng sau, Văn Nghiên trở về.

“Văn Nghiên con về rồi?” Văn phu nhân như thể vớ được cọng rơm cứu mạng. “Con đã xem video chưa? Mẹ vẫn chưa liên lạc được với Vãn Huỳnh và Minh Vi.”

Văn Nghiên nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm nghị, “Con xem rồi. Mẹ yên tâm, hai người họ không sao.”

“Sao có thể không sao được? Giữa ban ngày mà bọn cướp dám ra tay trắng trợn như vậy! Nhất là Vãn Huỳnh, bọn cướp giật túi của con bé còn kéo nó trên cửa xe, mảnh kính vỡ rơi đầy lên người!” Văn phu nhân đột nhiên nhớ ra gì đó, nắm chặt tay Văn Nghiên lo lắng hỏi, “Đúng rồi, mẹ thấy trên hot search nói có người bị thương. Là Vãn Huỳnh hay Minh Vi bị thương?”

Văn Nghiên kiên nhẫn trấn an bà: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng. Trên đường về con đã liên lạc với người của đoàn chương trình rồi. Cả hai không ai bị thương.”

Mặc dù biết được tin không ai bị thương nhưng mỗi khi nhớ lại cảnh Tống Vãn Huỳnh bị giật túi trong video, Văn phu nhân vẫn không khỏi sợ hãi. Bà lo lắng nói: “Văn Nghiên, ông nội con dẫn Văn Việt đi chỗ Chung lão để phục hồi chức năng rồi. Chuyện lớn thế này mẹ không thể nói với họ được. Nước ngoài lại loạn lạc như vậy, mẹ thật sự không yên tâm về con bé Vãn Huỳnh và Minh Vi. Thế này đi, ngày mai con đến đó một chuyến xem tình hình của Vãn Huỳnh thế nào. Nếu không ổn thì con hãy đảm bảo an toàn và đưa hai đứa nó về đây.”

Văn Nghiên im lặng một lúc rồi dưới ánh mắt thấp thỏm lo lắng của Văn phu nhân, anh khẽ gật đầu: “Được, ngày mai con sẽ qua đó xem tình hình ra sao.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »