Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12243 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 3
cái miệng nhỏ bôi mật (3)

❊ ❊ ❊

Minh Vi ý vị thâm trường nhìn cô, “Tặng cho tôi? Quà sinh nhật?”

Tuy rằng không biết sinh nhật nữ chính là ngày nào, nhưng Tống Vãn Huỳnh vẫn là thuận thế mà xuống, đầy mặt chân thành, “Đúng vậy! Quà sinh nhật! Chị, sinh nhật vui vẻ!”

“Tống Vãn Huỳnh, cô là muốn chúc tôi sống thọ như hoa quỳnh?”

“……” Tống Vãn Huỳnh nhìn đóa hoa quỳnh trên tay Minh Vi, sắc mặt cứng đờ.

Hoa quỳnh?

Đây là hoa quỳnh?

Nga, đây là hoa quỳnh.

Thì ra hoa quỳnh dài như vậy.

Sinh nhật tặng người ta hoa quỳnh, Tống Vãn Huỳnh, cô cũng thật ác độc.

“Chị, chị hiểu lầm em rồi.”

Minh Vi lẳng lặng xem cô biểu diễn.

Trong đầu toàn bộ đều là 20 năm sinh hoạt thống khổ trong tù, khát vọng sống của Tống Vãn Huỳnh đạt tới đỉnh điểm.

“Đúng là bởi vì vòng đời của hoa quỳnh rất ngắn cho nên em mới hái nó xuống tặng cho chị, chị xem, hoa quỳnh khi đã hái xuống thì nó vĩnh viễn sẽ không khô héo, vĩnh viễn dừng lại ở thời điểm đẹp nhất, mà em nghĩ tới nghĩ lui thì chỉ có chị mới có thể xứng đôi với nó.”

Đã nói đến như vậy rồi, nữ chính hẳn là sẽ tin tưởng cô một lòng chân thành đi?

Rốt cuộc không phải ai trong thời điểm khó khăn cũng có thể trở thành một tiểu trà xanh có cái miệng nhỏ bôi mật như cô đâu?

Minh Vi thăm dò nhìn ánh mắt chân thành tha thiết của Tống Vãn Huỳnh.

Nữ phụ ác độc “Tống Vãn Huỳnh” sở dĩ có thể nhảy nhót đến tận cuối truyện không chỉ dựa vào cái miệng bôi một thùng mật mà còn vì khuôn mặt có thể ngụy trang từ nhỏ đến lớn kia.

Thật sự là “Tống Vãn Huỳnh” lớn lên quá đẹp.

Khuôn mặt trắng nõn phát sáng chỉ to bằng một bàn tay, tròng mắt như được khảm hai viên đá thủy tinh lấp lánh, so với hồ nước xanh thẳm còn muốn thanh triệt sáng trong hơn, khiến người ta có cảm giác liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu nội tâm đơn thuần ngây thơ không rành thế sự của cô.

Mỗi khi chuyện xấu bại lộ, có người đem ánh mắt hoài nghi phóng tới trên người “Tống Vãn Huỳnh”, suy bụng ta ra bụng người, mọi người cũng đều chỉ cảm thấy nội tâm chính mình âm u nên nhìn ai cũng âm u, tuyệt đối sẽ không nghĩ bề ngoài ngây thơ đáng yêu như vậy lại ẩn chứa một tâm địa ác độc hư thối.

Đáng tiếc, nam nữ chính sở dĩ là nam nữ chính bởi vì trên người bọn họ có những đặc điểm ưu tú khác mà vai phụ không có, cùng với vầng hào quang vai chính.

Chuyện người khác nhìn không thấu, nam nữ chính nhìn thấu.

Cô ấy sở dĩ nhẫn nhịn chẳng qua là bởi vì cùng ở dưới một mái nhà, người một nhà không cần thiết nháo đến quá khó coi, nể mặt Văn Nghiên nên sẽ không truy cứu quá nhiều.

Nhưng hôm nay cô có chút nhìn không thấu Tống Vãn Huỳnh, nói cô giả ngu thì cũng không giống, quả thực không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Hoa ngôn xảo ngữ.” Minh Vi nhìn chằm chằm Tống Vãn Huỳnh bằng đôi mắt bình tĩnh, “Cô biết rõ đây là cây hoa quỳnh ông nội cẩn thận chăm sóc mười mấy năm lại vẫn hái xuống tặng cho tôi, không phải là tính toán đến lúc đó đem chuyện bẻ gãy hoa quỳnh vu oan đến trên đầu tôi, làm ông nội chán ghét tôi đi?”

“……” Tống Vãn Huỳnh muốn nói lại thôi.

Đoán thật chuẩn.

Cô nghĩ tới trong tiểu thuyết “Tống Vãn Huỳnh” đem nữ chính gọi tới nhà ấm trồng hoa chính là muốn đem chuyện chính mình không cẩn thận bẻ gãy hoa quỳnh giá họa đến trên đầu nữ chính.

Nhưng nữ chính là người nào?

Hiên ngang quả quyết, thông minh cơ trí, là đại nữ chủ có vầng hào quang bao quang!

Tâm cơ thủ đoạn nhỏ nhoi này của “Tống Vãn Huỳnh” cô ấy căn bản không bỏ ở trong mắt, dùng chút mưu mẹo liền đem tội danh bẻ gãy hoa quỳnh dính chặt trên người “Tống Vãn Huỳnh”.

Có thể nói, “Tống Vãn Huỳnh” so với Minh Vi thì thua kém ở rất nhiều khía cạnh.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân “Tống Vãn Huỳnh” luôn ấp ủ âm mưu với nữ chính.

Lấy kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện của Tống Vãn Huỳnh mà nói, vai ác có thể đánh bại nam nữ chính vô cùng vô cùng ít.

Hơn nữa cô cũng rất tự hiểu ấy mình, cô không cho rằng bản thân có năng lực có thể đối đấu với nam nữ chính.

Ôm đùi nam nữ chính mới là đường sống duy nhất của nữ phụ ác độc.

“Em biết trước kia mình đã làm nhiều chuyện sai trái, là em không tốt, em xin lỗi chị, thực sự xin lỗi rất nhiều, nhưng mong chị hãy tin tưởng em, hiện tại em đã không phải người trong quá khứ kia nữa, hoa quỳnh là em hái, cũng là em muốn tặng cho chị, em sẽ đi nói rõ ràng với ông nội, nhất định sẽ không làm ông hiểu lầm chị!”

Có lẽ là Tống Vãn Huỳnh từ trước đến nay quá nhiều âm mưu quỷ kế, Minh Vi tự hỏi ba giây rốt cục vẫn là không tin, “Tống Vãn Huỳnh, hiện tại không có người khác, ở trước mặt tôi thì không cần giả vờ, tâm tư của cô, tôi rất rõ ràng.”

Tống Vãn Huỳnh vỗ ngực bảo đảm, hận không thể móc tim ra cho cô ấy xem, “Chị, chị đối với em có thành kiến rất bình thường, rốt cuộc em trước kia đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng em cam đoan với chị, về sau em sẽ sửa, em sẽ dùng hành động thực tế chứng minh với chị, em không còn là Tống Vãn Huỳnh trong quá khứ nữa, em sẽ khiến chị lau mắt mà nhìn!”

Vừa dứt lời thì bên ngoài nhà ấm trồng hoa truyền tới tiếng nói chuyện.

“Lão tiên sinh, tôi tận mắt nhìn thấy hoa quỳnh đã nở!” Sau vài giây tạm dừng, một tiếng kinh hô lại vang lên: “Ai nha! Hoa quỳnh này sao lại…… sao lại bị hái xuống rồi?”

Tống Vãn Huỳnh cùng Minh Vi theo bản năng liền quay đầu về hướng tiếng nói chuyện phát ra.

Công nhân của nhà ấm trồng hoa cùng Văn lão tiên sinh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đóa hoa quỳnh bị hái xuống trên tay Minh Vi.

Công nhân muốn nói lại thôi, “Phu nhân, ngài sao lại…… Sao có thể làm như vậy? Đây chính là hoa lão tiên sinh thích nhất!”

Hắn tự cho là thực kín đáo mà nhướng mày đầy đắc ý với Tống Vãn Huỳnh, ánh mắt kia tựa hồ muốn nói “Minh Vi chết chắc rồi”, hoàn toàn không chú ý tới Minh Vi đã đem mọi chuyện đều xem ở trong mắt.

“……” Tống Vãn Huỳnh tâm như tro tàn.

Cô phảng phất như nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc máy may cùng đèn bàn sáng loáng bên cạnh, còn bản thân thì đầu bù tóc rối, trước ngực áo có một dãy số tù nhân, đang cật lực nhấc chân đạp máy may.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »