Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12373 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 71
tại sao tống vãn huỳnh luôn nhìn anh bằng ánh mắt đầy thương hại như vậy? (1)

❊ ❊ ❊

Đây không phải là lần đầu tiên Tống Vãn Huỳnh đi máy bay nhưng đây là lần đầu tiên cô ngồi máy bay riêng.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên sân bay, Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi bước qua cổng VIP lên máy bay.

Chiếc máy bay riêng này có thể chứa tối đa 12 hành khách, nội thất được trang bị sang trọng bậc nhất với ghế da, ghế sofa, thậm chí còn có một nhà bếp rộng rãi và phòng vệ sinh thoải mái.

Khi mà những người bình thường phải trải qua chuyến bay dài mệt mỏi suốt mười mấy giờ thì ngược lại, Văn Nghiên lại có thể tắm ngay trên máy bay!

Thật đúng là bọn tư bản xấu xa.

Tống Vãn Huỳnh ngồi trên ghế quan sát nội thất máy bay, sự xa xỉ và sang trọng khiến cô không khỏi ngạc nhiên.

Nhưng chính vì đây là lần đầu tiên ngồi máy bay riêng, khác với những chuyến bay thông thường có hàng trăm hành khách, trong khoang máy bay chỉ có chưa đến mười người khiến cô cảm thấy hơi lo lắng. Cô ngồi yên lặng trên ghế, hiếm khi không trò chuyện với Minh Vi.

Văn Nghiên lên máy bay, bắt tay với cơ trưởng có kinh nghiệm bay gần hai mươi nghìn giờ, không biết họ đã nói gì mà cơ trưởng bước về phía Tống Vãn Huỳnh.

Cơ trưởng là một người đàn ông ngoại quốc có làn da sáng, mắt xanh và dáng người cao ráo, rất đẹp trai, anh ta cười vui vẻ tự giới thiệu về mình.

Có lẽ vì đôi mắt xanh sâu thẳm của anh ta quá cuốn hút, Tống Vãn Huỳnh hơi ngẩn người, chỉ nghe thấy tên anh ta là James, còn lại cô không chú ý gì thêm.

“Tống Vãn Huỳnh.”

Giọng nói trầm lạnh vang lên, Tống Vãn Huỳnh trở lại với thực tại, theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh.

So với đôi mắt sâu thẳm đầy tình cảm của James, đôi mắt của Văn Nghiên lạnh lùng không có một chút cảm xúc, chẳng có chút ấm áp nào.

Tống Vãn Huỳnh chớp mắt, “Làm sao vậy?”

“Đừng cười, trông rất ngớ ngẩn.”

Tống Vãn Huỳnh lập tức làm mặt khó chịu.

Văn Nghiên luôn không đúng lúc như vậy! Lúc cô vui vẻ nhất ở nơi vui vẻ nhất, anh lại cho cô một cú đả kích nặng nề vào tâm hồn.

James cười lớn: "Don't worry, little cutey, I will safely deliver you to your destination." (Đừng lo, cô gái nhỏ, tôi sẽ đưa cô đến đích an toàn)

“OK, thank you.” (Được, cảm ơn anh)

James quay lại buồng lái.

Tống Vãn Huỳnh nhìn về phía Minh Vi, không còn vẻ lo lắng và căng thẳng lúc trước, “Chị Minh Vi, chị thấy không, cơ trưởng đẹp trai quá, mắt anh ấy xanh lắm, giọng nói cũng hay nữa, rất có sức hút, làm tai em cũng thấy tê tê, hơn nữa anh ấy còn gọi em là 'little cutey' nữa đấy.”

Văn Nghiên ngồi xuống.

Minh Vi nhìn thoáng qua Văn Nghiên, “Thấy rồi, little cutey.”

“Anh ấy bảo thời gian bay của anh ấy đã vượt qua hai mươi nghìn giờ, vậy không phải là anh ấy ít nhất cũng phải hơn bốn mươi tuổi rồi sao? Thế mà dáng vóc vẫn tuyệt vời, chẳng có chút dấu hiệu tuổi tác nào, thật đáng tiếc.” Nói đến đây, Tống Vãn Huỳnh không kìm được một tiếng thở dài tiếc nuối, “Đáng tiếc quá.”

“Đáng tiếc gì?”

“Đáng tiếc là em cứ gặp toàn những người đẹp trai nhưng đều không có duyên với em.”

Vì Văn Nghiên vẫn ngồi bên cạnh nên Tống Vãn Huỳnh chỉ cười một cái và không nói gì thêm.

“Tống Vãn Huỳnh.” Giọng nói lạnh lùng lại vang lên.

“Gì vậy?”

Văn Nghiên ngẩng đầu nhìn cô, “Lau miệng đi, nước miếng chảy ra rồi.”

“……” Tống Vãn Huỳnh rất tức giận, sao người này lại phiền vậy chứ.

Hai mươi phút sau, máy bay cất cánh từ sân bay.

Sau một chút rung lắc, máy bay vọt lên trời rồi dần dần ổn định.

Nhân viên trên máy bay đến phục vụ đồ uống cho Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi.

Minh Vi gọi một ly sâm panh.

Tống Vãn Huỳnh: “Tôi cũng vậy.”

“Cô ấy không uống.” Văn Nghiên lật tạp chí, nói với nhân viên trên máy bay: “Làm ơn mang cho cô ấy một ly nước cam.”

Tống Vãn Huỳnh sắc mặt tối sầm, “Anh làm gì vậy? Tôi muốn uống sâm panh mà.”

Văn Nghiên không nói gì, lấy điện thoại ra mở tin nhắn âm thanh mà Văn phu nhân gửi cho anh: “Ôi, Văn Nghiên, đừng quên để mắt đến Vãn Huỳnh, đừng để con bé uống quá nhiều rượu, hôm qua trên chương trình con bé uống gần nửa chai rồi, uống nhiều rượu không tốt cho sức khỏe đâu.”

“……” Tống Vãn Huỳnh thở dài, “Được rồi, một ly nước cam.”

Nhân viên máy bay mỉm cười đáp lại rồi hỏi Văn Nghiên có cần uống gì không.

“Sâm panh.”

“Vâng, xin đợi một chút.”

Không lâu sau, nhân viên mang ba ly đồ uống đến, trước tiên là đặt đồ uống trước mặt Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi, vừa đưa ly sâm panh cho Văn Nghiên thì Tống Vãn Huỳnh nhanh tay nhanh mắt giật lấy rồi uống một ngụm đầy tự mãn, làm vẻ mặt “Anh có thể làm gì tôi nào?”

Văn Nghiên bị hành động trẻ con của cô làm tức cười, anh lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh.

“Anh chụp tôi làm gì?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »