Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12363 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 21
có nữ chính là có thiên hạ trong tay! (1)

❊ ❊ ❊

Không lâu sau, xe dừng lại trước biệt thự nhà họ Văn.

Cả biệt thự và sân trong được thắp sáng rực rỡ. Một chiếc Bentley màu bạc với biển số năm số 6 đỗ ở cổng biệt thự, trông rất kiêu ngạo.

Tống Vãn Huỳnh nhìn người hầu mở cửa cho mình với vẻ mặt bối rối, “Trong nhà có khách sao?”

“Tống Vãn Huỳnh, vào đây!”

Người hầu còn chưa kịp trả lời thì một tiếng gầm giận dữ vang lên từ trong nhà, Tống Vãn Huỳnh giật mình vội vã bước vào nhà.

Trong phòng ngoại trừ Văn Nghiên đang tăng ca tại công ty thì còn có Văn lão tiên sinh và một số người khác. Ngồi trên ghế sofa bên cạnh là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, tuy tuổi tác không bằng hai người Văn Nghiên cùng Văn Việt nhưng dáng người được bảo dưỡng không tồi, một thân tây trang phẳng phiu không hề có dấu hiệu mập ra, hai mắt sáng ngời có thần, nhìn Tống Vãn Huỳnh từ bên ngoài bước vào với vẻ mặt tức giận.

“Ba ba?” Tống Vãn Huỳnh ngập ngừng gọi.

“Đừng gọi tôi là ba! Làm ra loại chuyện gièm pha này còn có mặt mũi gọi tôi là ba?”

Tống Vãn Huỳnh nhẹ nhàng thở ra, đoán đúng rồi.

Tức giận như vậy, xem ra là đã biết chuyện cô mang thai giả lừa kết hôn.

Tống Vãn Huỳnh cúi đầu, giả vờ ngoan ngoãn không nói lời nào.

Tống Chính Huy giận sôi máu, từ trên sô pha đứng dậy cả giận nói: “Lúc nhỏ con tùy hứng thì không nói, ba nghĩ con tuổi còn nhỏ, chậm rãi dạy bảo là sẽ trở nên hiểu chuyện hơn, nhưng con học được gạt người từ lúc nào hả? Giả mang thai, lừa hôn, ai dạy con!”

Càng nói càng kích động.

Văn lão tiên sinh cùng Văn phu nhân vội vàng đứng dậy tới khuyên, “Chính Huy, đừng kích động, chậm rãi nói.”

Tống Chính Huy vẻ mặt hổ thẹn mà nhìn Văn lão tiên sinh, “Văn thúc, cháu thực xin lỗi người, là cháu không dạy dỗ con cho tốt, đứa nhỏ này làm ra chuyện như vậy, người làm ba như cháu cũng thấy thẹn trong lòng, nếu là chúng cháu đã làm sai, vậy thì tối nay cháu sẽ đưa con bé về nhà, sáng mai chín giờ cháu sẽ đích thân đưa con bé đến Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn với Văn Nghiên!"

“Trước tiên anh bình tĩnh lại đã, đừng dọa con bé sợ” Văn phu nhân ôm vai Tống Vãn Huỳnh vỗ nhẹ an ủi, quay lại nói với Tống Chính Huy: “Chuyện này xác thật là Vãn Huỳnh làm không đúng nhưng con bé đã biết sai rồi, mấy ngày nay trong lòng cũng không dễ chịu, sao anh lại còn mắng con bé.”

Văn lão tiên sinh cũng khuyên nhủ: “Ly hôn là chuyện giữa hai vợ chồng. Hai đứa đã thương lượng bàn bạc xong rồi, cháu nói không tính, chúng ta nói cũng không tính, để bọn chúng tự quyết định.”

Tống Chính Huy trầm mặc một lát, “Văn thúc, cháu muốn nói chuyện riêng với Vãn Huỳnh.”

Văn phu nhân thập phần lo lắng Tống Chính Huy sẽ nổi cơn thịnh nộ mà động thủ với Tống Vãn Huỳnh, vừa định lại khuyên hai câu thì nhìn thấy Văn lão tiên sinh nhìn bà lắc lắc đầu, chỉ đành phải kìm nén nỗi lo lắng mà nhìn Tống Vãn Huỳnh đi theo Tống Chính Huy đến phòng làm việc nhỏ ở tầng một.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, vẻ mặt tức giận của Tống Chính Huy lập tức thay đổi.

Ông hận sắt không thành thép mà nhìn Tống Vãn Huỳnh, “Tổ tông! Con đúng là tổ tông của ba! Cho dù con muốn sao trăng trên trời ba cũng có thể lấy xuống cho con, còn không phải chỉ là Văn Nghiên thôi sao, có gì to tát chứ, con thích anh ta thì cha sẽ tìm cách cho con là được, sao phải nói mình mang thai.”

“Thực xin lỗi ba ba, là con nhất thời hồ đồ.”

“Hồ đồ? Ba còn có thể nói gì bây giờ! Nếu ba biết con không có thai thì sao hôn lễ lại qua loa như vậy được? Thời điểm kết hôn không khiến mọi người toàn thành phố biết con gái Tống Chính Huy sắp gả chồng, ba đã hối hận đến không có mặt mũi đi gặp mẹ con! Ba chỉ có một người con gái bảo bối là con, có chuyện gì mà con không thể nói với ba?"

Tống Chính Huy là một người ba luôn ở sau lưng xử lý cục diện rối rắm cho con gái, cưng chiều con gái đến mức thái quá. Bất kể con gái muốn gì, ông đều cố gắng hết sức để thỏa mãn con.

Chính vì lớn lên trong một môi trường hưởng thụ vô hạn như vậy nên Tống Vãn Huỳnh trở nên cực kỳ ích kỷ.

Đương nhiên, làm một người trợ giúp Tống Vãn Huỳnh diễu võ dương oai nhất, kết cục của Tống Chính Huy cũng khá bi thảm.

Tống thị phá sản, Tống Vãn Huỳnh bị bỏ tù, Tống Chính Huy một đêm đầu bạc.

“Vãn Huỳnh, con thành thật nói cho ba ba, từ khi kết hôn đến nay Văn Nghiên có làm con ủy khuất không?”

“Ngoại trừ việc anh ấy không thích con và thường lấy lý do công việc không về nhà thì dường như không còn gì khác."

“Cái gì? Thường xuyên không về nhà?” Tống Chính Huy càng tức giận hơn, nếu không phải hiện tại ông đang “giáo dục” Tống Vãn Huỳnh thì ông thế nào cũng phải giáo huấn đồ hỗn trướng kia thật tốt!

“Đồ hỗn trướng! Dám vắng vẻ con gái bảo bối của ba như vậy, mệt ba còn tin tưởng nó!”

“Ai nha người đừng nóng giận, con lừa hôn lại giả mang thai, anh ta không thích con rất bình thường.”

“Lừa kết hôn giả mang thai thì làm sao?” Tống Chính Huy mở to hai mắt, đúng lý hợp tình cả giận nói: “Nó cảm thấy bị lừa hôn cảm thấy ủy khuất, ly hôn a, cùng lắm thì một phách hai tán, tra tấn con như vậy thì nó coi là đàn ông sao? Không được! Vãn Huỳnh, ba nghĩ chúng ta vẫn phải ly hôn, nếu không sau này con không tránh khỏi sẽ phải chịu nhiều ủy khuất như vậy ở nhà họ Văn!"

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Tống Chính Huy nắm lấy vai cô, cẩn thận nhìn cô từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ trước ra sau: "Nghe nói hôm kia con lăn từ tầng ba xuống đập đầu xuống đất. Có chuyện gì vậy? Có nghiêm trọng không?"

“Không có việc gì, người không cần lo lắng. Nếu như con thật sự có chuyện gì thì bây giờ con phải ở trong bệnh viện rồi. Làm sao có thể bình yên vô sự mà đứng ở trước mặt ba nói chuyện được. Nhưng con có một chuyện muốn hỏi ba."

“Chuyện gì?”

“Nhà họ Tống chúng ta có hợp tác với Văn Nghiên không?"

“Đương nhiên, sau khi con cùng Văn Nghiên kết hôn thì chúng ta chính là người một nhà, có hợp tác thì đương nhiên sẽ cân nhắc đến Văn Nghiên trước, làm sao vậy?”

Tống Vãn Huỳnh nhớ tới việc công ty của Tống Chính Huy phá sản ngoài một phần nguyên nhân là do Tống Vãn Huỳnh thì còn có một phần lớn là bị Văn Nghiên liên lụy.

“Nếu…… Nếu con cùng Văn Nghiên ly hôn thì có phải ba phải bồi thường rất nhiều tiền không?”

Tống Chính Huy suy nghĩ một lát, “Tổn thất khẳng định là có……”

“Văn Nghiên nói nếu chúng con ly hôn sẽ tạo thành tổn thất hơn 5 tỷ.”

“Sao vậy, con lo lắng sau khi ly hôn với Văn Nghiên thì ba sẽ trở thành kẻ nghèo kiết xác sao?” Tống Chính Huy cười chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, “Biết suy nghĩ vì ba ba rồi? Con yên tâm đi, cho dù ba có trở thành kẻ nghèo kiết xác đi ăn xin trên phố thì cũng nuôi nổi con! Con muốn làm gì thì làm, muốn ly hôn thì ly hôn, đừng lo lắng cho ba."

“Con sao có thể nhẫn tâm nhìn người ăn xin trên phố chứ? Cho dù đến lúc đó thật thì con cũng sẽ không để cho người đi ăn xin, con chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi. Con tạm thời sẽ không ly hôn với Văn Nghiên, nhưng cha, chuyện hợp tác với Văn Nghiên nếu có thể chấm dứt thì sớm chấm dứt đi, đừng kéo dài quá lâu."

Cô có thể kiềm chế bản thân không gây thù chuốc oán với nam nữ chính, nhưng cô không thể kiềm chế được Văn Nghiên. Sau này khi chân của Văn Việt lành hẳn, anh ấy nhất định sẽ quay về công ty, đến lúc đó hai người ngầm đoạt quyền, người thua sẽ chỉ có thể là Văn Nghiên.

“Ba sẽ tự mình lo liệu chuyện của công ty, con chỉ cần nhớ kỹ, mặc kệ phát sinh chuyện gì, ba ba vẫn luôn ở phía sau con, vĩnh viễn đều là chỗ dựa của con.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »