Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4869 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 98
hồi mười ba (1)..

❊ ❊ ❊

Trên thế gian lắm chuyện li kì

Trong thiên hạ nhiều người quái lạ

Sau khi diệt đi nhà Hồ, nước Đại Việt chính thức bị đặt làm một quận dưới triều nhà Minh. Bấm đốt tay nhẩm ngày, tính ra đến nay đã được hơn bốn tháng.

Trời bước sang tháng chín, cũng đã qua tiết trung thu. Tất nhiên năm nay dân tình chẳng ai có thì giờ đâu mà thưởng trăng mừng hội như thời nước còn an thịnh. Hào trưởng nghĩa sĩ thi nhau nổi dậy khắp nơi, chiến hoả cháy lan ra khắp cả nước.

Song cả Trương Phụ và Mộc Thạnh đều là kiêu tướng dày dặn kinh nghiệm sa trướng, quân dưới quyền toàn là tinh binh hãn mã. Mà nghĩa quân nói đúng ra chỉ là một đám ô hợp, không phải nông dân quen cày lạ kiếm cũng là anh trò nghèo chỉ biết bút nghiên. Cho dù có thêm đại nghĩa dân tộc, thì cũng chỉ là một đám cát có lí tưởng mà thôi. Thành ra nghĩa binh khắp nơi bị đánh cho thua liểng xiểng.

Vó ngựa tung bụi mù trời mù đất, hai con kiện mã chạy trối chết trên đường lớn.

Trung niên cưỡi con ngựa trắng mình mặc áo tơi, đầu đội nón tre chạy trước. Thớt ngựa da dẻ bóng lưỡng, bốn vó săn chắc khoẻ mạnh, lông bờm mượt mà dài, ánh mắt sáng như lửa. Rõ ràng không phải giống ngựa tầm thường.

Đuổi theo sau là con ngựa đốm, trên chở một thanh niên tuổi chừng đôi mươi đổ lên. Y bận y phục đơn giản, lưng dắt một thanh hổ đầu đao.

Thần sắc hai người rất khẩn trương, ra roi gấp gáp mười phần, không phải bị người ta đuổi giết thì cũng là đi trốn nợ.

Mà giờ đang buổi loạn lạc, nhà Minh xiết thuế ruộng nương rất gắt. Ngay đến người có tiền muôn bạc vạn mà còn chưa chắc mua được gạo mà ăn, thành ra lí do thứ hai rõ ràng không khả thi mấy.

Lại nhìn gần hơn, thì thấy cậu thanh niên cưỡi ngựa đốm chính là Lê Hổ.

Cậu này vốn là con nhà hào trưởng, tiền bạc không thiếu, ruộng nương trong nhà dư dả, thế nên có thể bỏ hẳn lí do trốn nợ đi.

Thế thì chỉ có thể là nguyên nhân thứ nhất.

Hai người họ đang bị truy sát…

Trung niên nọ cơ bắp cuồn cuộn, lồng ngực nở nang rắn rỏi, hơn nữa nắm tay cực kì hữu lực. Một thân ngoại công luyện tới mức không tệ chút nào, hoả hầu có ít nhất bảy tám phần.

Võ công Lê Hổ không tính cao, nhưng cũng là hạng tam lưu, trên giang hồ chỉ cần cẩn thận là có thể đi lại thoải mái.

Người truy sát hai người họ ắt phải có võ công cao cường lắm.

Hai người không dám lơi lỏng, một đường chạy thẳng từ Thiên Trường ( Thanh Hoá) lên Trường Yên ( Ninh Bình). Cưỡi ngựa không dừng vó mấy ngày liền, khó có thể giữ được tinh thần sáng láng.

Mà như thế thì càng dễ phạm sai lầm.

Người Nam có một đặc điểm kì lạ.

Đó là sức sinh tồn, thích nghi cao đến khó tin.

Chỉ mấy tháng sau khi nhà Hồ diệt vong, mà dân tình đã bắt đầu cuộc sống bình thường rồi. Tất nhiên, cũng do chính sách cai trị của nhà Minh hà khắc, nên càng phải cố mà làm cho có cái bỏ vào miệng. Tay làm hàm nhai, các cụ vẫn dạy như thế.

Lúc hai người Lê Hổ cho ngựa chạy đến kiệt sức, thì gặp ngay một quán nước ven đường.

Con đường lớn nối liền hai phủ chính, lại nằm cạnh ruộng lúa mênh mang, có quán nước cho dân cày âu cũng chẳng có gì làm lạ.

Mắt thấy địa phận Trường Yên chỉ còn mấy bước, hai người bèn buộc ngựa nghỉ chân, gọi một ấm chè tươi giải khát.

Trong quán có một bà chủ đang ngồi têm trầu. Khách hàng duy nhất là một gã ốm o đang ngồi uống nước, trước mặt có đĩa sắn luộc.

Dưới ruộng có một tên lực điền thúc trâu cày, chính đương kéo đến luống ngay sát bờ ruộng, cách quán nước chỉ mấy bước chân.

Cạch.

Tráp cày gãy đôi.

Gã lực điền càu nhàu cúi xuống, loay hoay không biết làm thế nào cho phải.

Bà chủ thấy thế mới gọi:

“ Ới chú ơi, tráp gãy rồi thì buộc trâu lên đây uống chén chè hạ hoả rồi nhẩn nha ta nghĩ tiếp. ”

Gã kia vừa leo lên, vừa làu bàu chửi hết tiên sư trời đất đến thánh thần thiên địa nào bẻ gãy toi cái tráp cày của hắn mới đóng.

Thoạt nhìn, tưởng như một buổi trưa bình thường như bao buổi trưa khác nơi thôn quê.

Trước mọi cơn bão luôn có một khoảng lặng.

Hai người Lê Hổ cũng lờ mờ ngửi thấy mùi bất ổn, thế nên vội vã trả tiền trà, toan đứng dậy.

Tháng tám vừa thu hoạch, chính ra đang buổi nông nhàn. Lúc này thì đào đâu ra nông dân đi cày?

Bỗng nhiên tên còm nhom lên tiếng:

“ Bạn bè trên giang hồ gặp nhau ở đây, không mời nhau được chén chè đã vội bỏ đi như thế à?? ”

Chỉ nghe cạch một cái, y đã vùng ngay dậy, hai con dao sáng loáng được rút ra từ trong chiếc khố đang đóng. Y múa chuỷ thủ tít mù, đoạn vung tay rạch liền mấy nhát về phía hai người.

Lê Hổ vội bạt hổ đầu đao, chém vào hai thanh chuỷ thủ. Chỉ nghe keng một tiếng giòn tan, cả hai mỗi người lui năm bước.

Đáng nói là hổ đầu đao vốn là vũ khí để chém, bổ. Trong các loại binh khí, chỉ có rìu đọ được lực trảm của đao. Còn chuỷ thủ là vũ khí ngắn chuyên để cận thân, đánh lén.

Thế mà hai người đều phải lui lại năm bước, chứng tỏ nội lực Lê Hổ không bằng gã còm nhom.

Trung niên nọ xấn lên, tung quả đấm to như miệng bát định bồi cho gã còm một nhát, thì tên lực điền đã phi tới. Chỗ hắn đứng vừa vặn chặn kín đường lui của hai người. Lòng bàn tay hắn đen xì, nhưng chẳng phải màu đen nâu nâu của bùn mà hơi ngả tím. Rõ ràng là một loại công phu độc chưởng, cách luyện có lẽ tương tự thiết sa chưởng.

Nào ngờ trung niên sớm đã có đề phòng y sẽ ra tay, thế nên khi gã lực điền vừa tung chưởng, ông đã hạ eo nhoài người tới, giáng cho một cùi chỏ vào ngay ngực. Gã lực điền to con là thế, trúng phải đòn nặng ấy cũng ngã nhoài ra.

Bất thình lình, bà già bán nước cũng tung người lên, tóm lấy hai cái kim châm để lẫn với têm trầu trên bàn phi vào hai người. Cả Lê Hổ lẫn trung niên đang ngưng thần đối địch, nhất thời không chú tâm. Công phu ám khí của bà hàng nước lại không yếu tí nào, thành ra cả hai đều trúng chiêu hiểm.

Hai người chỉ thấy chân tay hoàn toàn tê bại đi cơ hồ chỉ trong giây lát, thoắt một cái thôi, cả hai đã ngã phịch xuống nằm co ro dưới đất.

Ba tên sát thủ chẳng biết ai phái đến lừ lừ đi đến chỗ hai người. Nơi đáy mắt chúng cơ hồ có thể thấy rõ mồn một hai chữ “ tiền ”.

Trung niên cắn răng, thều thào:

“ Cậu nhóc, Trần Ngỗi này liên luỵ cậu rồi. ”

Chẳng là sau khi rời Tây Đô, hai người bọn Lê Hổ cứ bất an. Họ lo lắng âm mưu được đề cập tới trọng bức mật thư của Trương Phụ là thật. Dầu sao, hai người vốn dĩ đã có ác cảm với sơn trang Bách Điểu.

Thành ra, cả hai mới tức tốc lên đường về Thiên Trường tính nhờ quần hùng nghe ngóng tin tức, xảo hợp sao lại gặp ngay Nhật Nam quận vương Trần Ngỗi chạy từ Thăng Long xuống, chính đang bị sát thủ của sơn trang Bách Điểu truy sát, bèn giúp đỡ đánh lui kẻ địch. Được biết là ông đang muốn đến chỗ bà con xa là Trần Triệu Cơ ở Mô Độ trú tạm. Thế nhưng bị truy sát gắt quá, phải vòng xuống tận Thiên Trường.

Thế nhưng xui xẻo sao một trong bốn tinh của sơn trang Bách Điểu là Quạ tinh cũng có mặt ở đây. Y cả ngày sục sạo khắp trấn nhỏ chẳng chịu đi cho. Ba người phải náu trong nhà trọ ba hôm liền nghe ngóng không dám đi đâu.

Rốt cuộc, Phạm Ngũ Thư bèn nảy kế giả làm Trần Ngỗi, chạy về hướng nam. Còn Lê Hổ theo hướng ngược lại, dẫn Nhật Nam vương theo hướng bắc lên Trường Yên, tìm về Mộ Đô.

Nào ngờ chỉ còn cách Trường Yên một sải đất thôi thì bị tóm.

Ba gã sát thủ bàn nhau. Gã còm nói trước:

“ Người ra giá chỉ cần đầu người, không cần bắt sống. Chẳng bằng cứ cắt cổ ở đây rồi mang đi. ”

Bà già bán nước lên tiếng:

“ Không được. Từ đây lên sơn trang Bách Điểu đường đi hiểm trở, ngựa khoẻ đi cũng phải mất bảy tám ngày. Ngộ nhỡ trời oi bức, thịt rữa hết chẳng nhận ra được thì làm sao nhận tiền? Đúng là cái lũ óc ngắn nông cạn chỉ biết nghĩ trước mặt. ”

Tên thô tráng cãi ngay:

“ Nhưng mang chúng theo cũng phiền phức chả kém gì. ”

Cả ba đang tranh luận ỏm tỏi, thì bỗng cuối đường có tiếng cười truyền tới:

“ Cắt đầu luôn cũng ngại, mang theo thì sợ phiền. Thôi để đấy, mỗ đến phân giải cho. ”

Cả ba cùng giật mình, quay sang quát:

“ Ai đấy?? ”

“ Ngư dân, dân chài lưới ấy mà. ”

Từ con đường lớn xà vào quán nước đúng là một chàng ngư phủ.

Y ăn mặc có phần tuỳ ý xuề xoà. Quần thì ống cao ống thấp, tay áo thì dài lượt thượt. Đã vậy vạt áo còn buộc túm lại ngay trên rốn một quãng. Trông thực chẳng ra sao hết.

Thế nhưng ba gã sát thủ nghe y tự xưng là ngư phủ, lập tức đề phòng mười phần.

Ngư phủ là hạng người sống như thế nào?

Ngủ trên đầu sóng dữ, thức gối lên gió mạnh. Đây vốn là loại người chỉ hơi không cẩn thận thôi, là có thể ngã lộn cổ xuống nước. Không làm mồi cho cá, thì cũng chết đuối.

Kẻ nào lại dám mặc cái áo tay dài lượt thượt, quần ống cao ống thấp thế kia đi sông đi biển??

Y không phải ngư dân??

Ba tên sát thủ tự thắc mắc.

Đáp án cho câu hỏi đó chúng vĩnh viễn không thể nào có được.

Bởi…

Điều cuối cùng chúng được nghe trong đời là tiếng cười đầy giễu cợt của quái khách:

“ Đơn giản lắm. Hai người kia cứ để mỗ dẫn đi, còn thủ cấp thì ba người các ngươi tự lấy của mình mà nộp. ”

Trước con mắt sững sờ của Lê Hổ, ba kẻ nọ từ từ đổ gục xuống. Từ yết hầu chúng chảy xuôi xuống một tia máu mảnh như sợi tơ, thoắt cái đã thấm ra đầy đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »