Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4892 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 77
hồi mười một (10)..

❊ ❊ ❊

Hai người đánh qua đánh lại, chớp mắt đã xong chiêu thứ một trăm bảy mươi hai. Ấy thế mà vẫn cân tài cân sức lắm. Quận chiếm ưu thế hơn một chút, vẫn giữ thế chủ công. Nhưng Thiên Cơ lão đạo không chịu kém chút nào. Những pha phản kích liên tiếp cực kì hiểm hóc khiến Quận Gió cũng không nhẹ nhàng phá giải nổi. Phi Châu rơi mất càng nhiều, khinh công của vua trộm càng nhanh, song cũng càng hung hiểm hơn trước mũi kiếm Đông A của Thiên Cơ lão đạo. Thiên Cơ thủ nhiều, công ít, nhưng mỗi khi tung chiêu đều nhằm ngay chỗ trí mạng.

Hai người giao đấu, kình phong dạt dào như sóng nước, ấy vậy mà nhẹ như cơn gió thoảng qua. Chỉ có Phan Chiến Thắng đứng gần đó, vì tò mò tiến thêm một bước lại gần chỗ hai tông sư, mới hiểu mỗi luồng kình phong tưởng như nhẹ nhàng ấy lại hàm chứa uy lực đánh nát đá lớn. Đạo lí “ chí cương sinh chí nhu, chí nhu sinh chí cương ” được hai người vận dụng nhuần nhuyễn vô cùng, hơn xa Lí Tịnh của phái Hy Cương.

Quận Gió cảm thấy ở xa có một đôi mắt cứ tròn xoe lên nhìn, trực giác mách bảo ấy là Tạng Cẩu đang quan chiến. Chẳng ai hay thằng bé này lẩn đi lúc nào, nhưng nó đã kịp chuồn ra ngoài tiệc, leo lên mái nhà ngồi xem.

Vua trộm hít sâu một hơi, đoạn nhún chân búng mình nhảy một cái lên, cao đến hơn bốn trượng. Ông rút trong túi ra năm viên Phi Châu sau cùng ra, rồi lần lượt phát về phía Thiên Cơ. Lần này, bi sắt không vòng vèo hoa huyễn nữa, mà bắn thẳng tắp như cây tre ngà.

Cốp!

Viên thứ nhất bay chưa lâu, viên thứ hai đã lao tới đụng ngay vào sau lưng. Chỉ nghe một tiếng giòn tan, viên Quỷ Diện phi Châu phát sau đến trước thì rơi đánh phịch xuống đất, còn viên đầu tiên càng bắn đi nhanh thêm, mạnh thêm.

Rồi tiếng cốp thứ ba, thứ tư, thứ năm vang lên gọn ghẽ. Giờ đây Quỷ Diện Phi Châu như hóa thành một viên thiên thạch, kình phong xoáy tròn như muốn xoắn nát cả không gian. Viên đầu tiên, Quận chỉ dùng một thành công lực. Các viên bi tiếp theo lần lượt được phát với ba, năm, bảy, và đỉnh điểm là chín thành. Thế nên, nếu như phát chiêu hoàn hảo, thì viên bi thứ nhất sẽ được bắn đi với tổng cộng hai mươi lăm thành công lực.

Thiên Cơ lão đạo chẳng kịp kinh hãi. Một chiêu này, so với đòn toàn lực của lão, mạnh không chỉ gấp đôi. Hết cách, lão đành phải nâng kiếm lên, điểm một cái.

Không có âm thanh, không có tiếng người, không có kình phong. Chỉ thấy Thiên Cơ lão đạo đứng sừng sững giữa đàn Nam Giao, kiếm nắm chắc trong tay. Quỷ Diện Phi Châu hung hãn khi nào nay nhẹ nhàng rơi phịch xuống đất, nằm bất động. Quận cũng đáp xuống đất, sắc mặt hơi tái đi.

[ Ai thắng? Ai bại?? ]

Quần hào không hẹn mà cùng tự hỏi. Ban nãy hai tông sư ra tay, họ quan chiến đến nhập tâm thất thần, không ai lên tiếng lấy một câu. Thậm chí cả thở mạnh cũng không dám, nhắm mắt cũng thấy tiếc rẻ.

Tóc!

Không gian vắng lặng như tờ, bỗng bị một tiếng động nhẹ đánh gãy.

Một giọt máu đỏ tươi nóng hổi theo chuôi kiếm Đông A, nhỏ xuống nền đá xanh lạnh lẽo. Cánh tay áo dệt bằng vải thô theo cơn gió đêm rã thành từng sợi, từng sợi bay vào đêm thâu. Tiếng “ kịch ” gai người khi mũi kiếm Đông A đụng lên mặt đá, như đánh thức toàn bộ người quan chiến.

Quận Gió, độc chiến quần hùng!

Toàn thắng!

Nhìn người bạn vong niên, nay đã trở thành tử thù, Quận nhẹ nhàng thở dài một hơi, hỏi khẽ:

“ Hà cớ gì mà phải hại nhau thế? ”

Vua trộm thực sự không hiểu, vì sao Thiên Cơ lão đạo lại phản bội mình. Nay thắng bại đã phân, ông cũng muốn biết nguyên nhân để cho lòng thanh thản.

Thiên Cơ lão đạo cúi gằm mặt, không nói lời nào. Mãi một lúc sau, y mới thều thào:

“ Xưa nay, thắng làm vua, thua làm giặc. Hôm nay chiến bại, muốn chém giết gì tùy ông. ”

“ Bỏ đi. Ông tiếp chiêu vừa rồi, tinh lực đã tổn hao rất nhiều. Võ công đã tổn hại, e cũng phải mất chục năm để hồi phục. Tôi còn ra tay làm gì? Về phần họ Phan nhà mi, thì cứ chờ đấy! Quận này sẽ sớm điều tra rõ ngọn ngành, rửa sạch thanh danh của bản thân! Khi đó, ta sẽ tìm tới tính sổ với Bách Điểu sơn trang! ”

Quận kéo nón tre xuống, xoay người toan bỏ đi. Thì bỗng nhiên…

Phập!!!

Lưỡi kiếm Đông A tuốt trần xuyên thủng tấm lưng vua trộm, cắm ngập vào trái tim. Đỏ au mũi kiếm, nay nhuộm thêm sắc đỏ tươi rói của máu nồng. Quận Gió rên một tiếng, máu trào ra khỏi miệng nhuộm đỏ cả râu cả áo.

Không thể nào!

Quận Gió chẳng thể tin nổi. Thiên Cơ lão đạo ban nãy đã tổn hao rất nhiều tinh lực, đừng nói động thủ giết người, nhúc nhích một ngón tay cũng chẳng phải chuyện dễ. Tại sao, trong nháy mắt lão ta lại có thể hồi phục lại võ công?

Lại nói, cho dù võ công có hồi phục, thì luận khinh công Quận Gió cũng xưng hùng xưng bá võ lâm nước Đại Việt, trên giang hồ không ai sánh bằng. Thế nhưng vừa rồi, Thiên Cơ lão đạo đâm Quận Gió một nhát, tốc độ chỉ thua kém vua trộm một chút xíu mà thôi.

Thế rồi, tiếng người khe khẽ truyền vào trong tai Quận:

“ Vẻ mặt của nhà ngươi bây giờ, giống hệt biểu cảm của Thiên Cơ khi ta giết lão mũi trâu ấy mười sáu năm trước. ”

Quận trợn to mắt, nhưng đã quá muộn. Kẻ mạo danh dùng chân đạp lên lưng ông một cái, đá văng Quận Gió khỏi đàn Nam Giao. Lưỡi kiếm Đông A nhuốm máu cũng vì thế rời khỏi lồng ngực vua trộm. Ôm vết thương hở. ông quằn quại thở dốc từng cơn trên mặt đất.

Quận nhớ về lời tiên tri khi ba người lênh đênh trên Tây hồ.

Tử tinh tái sinh.

Giải quyết xong xuôi, kẻ bí ẩn – xin vẫn mạn phép gọi hắn là Thiên Cơ lão đạo cho tiện – nói vọng xuống:

“ Kẻ bán nước đã bị ta đánh trọng thương, chẳng sống nổi bao lâu. Quần hào ai muốn, thì cứ ra tay cho hả giận. Nhớ, ai mà bao che hắn, thì sẽ là kẻ thù của Thiên Cơ này và sơn trang Bách Điểu. ”

Đe dọa xong, Thiên Cơ lão đạo nhún mình, lao nhanh về phương xa. Y phải thật nhanh chân, nếu không khi dược hiệu của thuốc tan hết, võ công sẽ tạm thời mất hết. Đến chừng đó, ai giải quyết ai còn chưa biết.

Quần hào nhìn vua trộm, mỗi người một cảm xúc. Những cao thủ thế hệ trước, trưởng môn các phái đa phần kính nể hoặc thở dài. Còn đám đầu trộm đuôi cướp hay sách nhiễu dân lành thì sướng tê cả người. Trước đây, Quận Gió thường hay cản trở chuyện làm ác của chúng, thậm chí còn dạy cho một bài học nhớ đời.

Đến nay, cơ hội cho chúng trả thù đã tới…

Nhìn nhau, đám đầu trâu mặt ngựa ấy toét miệng ra cười một điệu cười gian xảo. Cả đám bước lại gần ông vua của giới lục lâm đang nằm trong vũng máu, ánh mắt quắc lên ánh nhìn khát máu.

“ Mày còn nhớ lão khốn nạn này nói gì không? ” – Một tên khởi xướng.

Kẻ khác tiếp lời:

“ Sao mà quên được? Nếu gặp kẻ bán nước, thì cứ mỗi người đánh một cái, chửi một câu. Không đau chết, cũng phải nhục chết! ”

“ Thế thì còn… Chờ Gì Nữa?? ”

Vừa nói, gã nọ vừa tung một cú đá vào người Quận.

Ọc!

Quận Gió cong người lên, hứng trọn cú đòn. Máu tiếp tục xối ra ồ ạt.

“ Thằng chó bán nước! ”

“ Lão mọi! ”

“ Dòi bọ! ”

Cứ mỗi câu chửi, lại một chiêu đánh lên người Quận. Bọn chúng không nặng tay, thậm chí còn không dùng đến nội lực vì biết chân khí hộ thân của Quận đã bắt đầu tán loạn. Để ông chết quá sớm thì sẽ không hay. Chúng còn chưa xả hết oán giận, giày vò Quận chưa đã chân sướng tay.

Không ít người thấy cảnh ấy mà xót xa. Kẻ thì than ông trời mù mắt, người thì oán thiên đạo bất công. Thế nhưng, sợ uy sơn trang Bách Điểu và Thiên Cơ lão đạo, nên chẳng ai dám ra tay bênh vực vua trộm. Đám ác đồ càng được thể làm tới. Mắng chửi ông càng thậm tệ, đánh đập ông càng dã man. Nhiều kẻ còn cố tình nhổ nước bọt, hay phóng uế xung quanh ông để nhục mạ vua trộm.

Đúng là lốt lên đất bằng không bằng rắn, hổ xuống đồng bằng hóa mèo hen. Lên voi, xuống chó. Có ai ngờ một tông sư oai danh như sấm, võ công bậc nhất Đại Việt lại luân lạc đến kết cục này.

Vụt!

Giữa đám người, một cái bóng nhỏ xíu chen ra, nhào đến chỗ Quận Gió. Trên đường, có ai cản chân, thì nó cứ đấm đá cào cấu cắn xé. Dùng hết mọi cách có thể miễn sau thầy nó được yên bình một khắc.

“ Lũ khốn nạn! Bọn xấu xa! Đừng có đánh thầy tao! ”

Tạng Cẩu như con chó bảo vệ chủ, đứa con bảo vệ cha xông tới vừa chửi vừa đánh. Ai khinh nó còn nhỏ, thì kiểu gì cũng ăn khổ dưới môn võ chó của nó. Nhưng một cánh chim không mang đến mùa xuân. Tạng Cẩu không phải Quận gió. Nó chỉ là một đứa bé tám tuổi.

“ Thầy! Thầy ơi! ”

Tiếng thằng bé gọi thất thanh, lay tỉnh vua trộm. Ông mở cố con mắt đang nặng trĩu, mắng không ra hơi:

“ Cẩu… chạy… chạy đi… ”

Nắm đấm giáng xuống đầu nó thùm thụp, đánh nứt toác cả trán. Máu chảy đầm đìa xuống, hòa vào nước mắt của thằng bé con. Nhưng nó cứ gào lên, cứ vây quanh người thầy đang thở dốc của mình mà liều chết. Má nó sưng tấy, tím bầm vì đòn đau.

Rồi thằng nhỏ bị người ta quật ngã xuống. Lưng đụng lên nền đá nghe bịch một tiếng vang lớn. Cả người nó quằn lên, run lẩy bẩy. Nhưng lũ ác đồ nào có tha? Kẻ thì nhào tới, toan bẻ hết khớp xương của nó cho hả. Đứa thì lấy chân dí vào mặt vào lưng nó. Cả đám cười ha hả, chê thằng nhỏ ngu xuẩn.

Đau! Đau lắm chứ! Tạng Cẩu đau muốn phát khóc lên. Nó chỉ là một đứa bé mà thôi. Nhưng nó cứ cắn răng, không dám khóc, chỉ dám nấc lên từng tiếng. Thầy nó còn nằm kia, thân còn lo chưa xong, tốt nhất đừng nên phân tâm mà lo cho nó nữa.

Đám người kia thấy Tạng Cẩu cố giữ vẻ quật cường, thì chẳng những không cảm phục, mà còn kích thích thú vui ác độc của chúng. Chúng tiếp tục ra tay đánh vào người thằng bé. Đòn sau nặng hơn cú trước. Chúng muốn xem thằng nhóc này quật cường được đến lúc nào. Chỉ cần nó khóc lên, thì Quận sẽ càng thêm bất lực và quằn quại. Như thế… đối với chúng chẳng phải hay lắm ư?

Quận Gió thấy thằng bé bị cả đám người lớn vây lấy hành hạ, xót học trò đến quặn ruột. Chẳng biết sức mạnh từ đâu, nhưng ông đã gượng dậy được. Thấy thế, Quận bèn lấy hết nội lực bình sinh, hú lên một tiếng.

Mấy chục người thi nhau ngã nhào, bảy lỗ trên mặt đều có máu tươi trào ra như suối. Nội lực của Quận Gió tạo ra ám kình đánh thẳng lên não, khiến chúng chết bất đắc kì tử. Thế mà Tạng Cẩu nằm ngay gần đấy lại chẳng hề gì, đủ thấy tài ngự kình của vua trộm.

Đám ác ôn may mắn còn sống giờ mới hiểu, con hổ sắp chết cũng không để yên cho đám khỉ con vuốt mặt, nên ren rén lui cả ra.

Quận Gió gượng dậy, đỡ Tạng Cẩu vào lòng. Thằng bé chỉ còn thoi thóp thở, cả người mềm nhũn ra như cọng bún thiu. Ông nghe tiếng nấc nhỏ xíu như tơ, cố nén từng tiếng khóc của đứa học trò mà người run lên vì đau lòng.

Rồi, nhìn lại ba mươi mấy sinh mạng mình vừa lấy đi, ông lại khổ sở cười:

“ Tội ta lại nặng thêm một bậc. Lan… xem ra, không còn cơ hội gặp lại em và con ở chín suối nữa. ”

Quận nhìn Tạng Cẩu, vén mớ tóc lòa xòa của nó lên, lại xé áo băng trán cho nó. Máu vẫn đổ ra từ vết thương, nhưng dường như vua trộm vẫn khỏe mạnh như thời sung túc. Có một thứ sức mạnh nào đó không tên, níu kéo ông lại nhân thế.

Tạng Cẩu vốn đang hấp hối, thì thấy một luồng khí ấm đang chạy dần vào cơ thể, khiến các vết thương dịu dần đi. Thoang thoảng bên tai, nó nghe tiếng thầy dặn:

[ Đừng tìm cách trả thù cho thầy. Đây là nghiệp mà ta phải trả. Nhân quả ấy của riêng Quận này mà thôi. Nhớ lời thầy, cầm theo cái áo tơi, rồi đưa thứ thầy giao hôm trước cho rồng thần. Nhớ chưa? ]

Tiếng thầy nó sau ấy cứ xa dần, xa dần. Tạng Cẩu nghe không rõ nữa. Chỉ thấy loáng thoáng êm ái, du dương như một làn điệu dân ca. Được một lúc, thì không còn âm thanh nào nữa. Tóc! Tách! Mưa. Chỉ có tiếng mưa đổ xuống át cả tiếng người. Tạng Cẩu nghĩ thế. Chỉ là do tiếng mưa át đi tiếng thầy nó mà thôi.

Thằng bé choàng tỉnh dậy, phát hiện nó vẫn nằm trong vòng tay của Quận Gió. Mắt ông nhắm lại, an tường. Trên gương mặt ông, có một sự thanh thản đến lạ nó chưa từng nhìn thấy ở thầy nó suốt bấy nhiêu lâu làm thầy trò với nhau. Những nếp nhăn dãn cả ra. Trái hẳn với sự sợ hãi, kinh hoảng trên những bộ tử thi la liệt chung quanh.

Nó sờ tay thầy. Sao mà lạnh quá. Tạng Cẩu tự nhủ. Mưa mà thôi. Do cơn mưa cả. Tay nó còn lạnh nữa là thầy.

Nó bá lấy cổ Quận, lắc nhẹ vai ông. Mỗi khi ông không chịu dạy nó chiêu gì mới, nó hay vòi vĩnh kiểu này hệt như trẻ con đòi kẹo. Tạng Cẩu chỉ chờ mắt ông mở toang ra, rồi cười hà hà trêu nó, hoặc là làu bàu than nó phiền phức. Gì cũng được.

Nhưng mắt ông vẫn cứ nhắm nhiền.

Nó run rẩy, đưa ngón tay lên mũi, và miệng ông. Không có hơi thở âm ấm nữa. Tạng Cẩu tự vỗ vào mặt mình, rủa bản thân nghĩ vớ nghĩ vẩn. Thầy nó vốn là như thế. Quãng thời gian của một cái hô hấp dài gấp mấy người thường.

Thế rồi, một người thư sinh nhẹ nhàng bước lên, lấy dù che mưa cho hai thầy trò.

“ Bé à, bỏ ra đi. Ông ấy đi rồi. ”

Thằng nhóc đẩy phắt tay thư sinh nọ ra, quát lên:

“ Không! Nhà anh chả biết gì cả! Thầy chưa chết! Chưa chết!!! ”

Nó gào lên thất thanh, mưa cũng không giấu nổi tiếng người nữa. Lê Hổ, Phạm Ngũ Thư đứng xa nhìn, chỉ biết nghẹn ngào. Nhưng Phan Chiến Thắng còn kia, mối thù giữa họ với sơn trang Bách Điểu vẫn chưa thanh toán. Hai người ra mặt, cũng chỉ là cúng thêm hai cái mạng quèn mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »