Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 92
hồi mười hai (14)..

❊ ❊ ❊

Nói đoạn, nó giẫm mạnh chân xuống đất một cái, sử dụng Lăng Không Đạp Vân sấn nhanh tới chỗ Mạc Thuý.

“ Cản lại! Cản nó lại! ”

Đè nén sự ngạc nhiên vì khinh công của Tạng Cẩu, Trương Phụ vội vàng sai quân ra chặn ngang trước Mạc Thuý. Bản thân lão thì ngoái đầu lại, sai người khiêng thanh quan đao ra.

Tạng Cẩu vọt đến được nửa đường thì bị một bức tường cao bằng thuẫn cản lại. Thương, mác thi nhau lách từ kẻ hở ra toan đâm nó. Tiếng khí giới nhọn hoắt xé gió nghe vun vút.

Trước bức tường thuẫn như con nhím bạt gai tua tủa vào mặt, Tạng Cẩu cũng hơi hoảng. Song, nó lại phát hiện:

[ Mình là trẻ con, cơ thể nhỏ thó. Nếu lách vào chính giữa tấm thuẫn thì người ta khó mà đâm trúng được. ]

Nói rồi, nó cứ nhè trung tâm tấm thuẫn bài mà đứng. Thương mác bị vướng không sao đâm đến được. Tạng Cẩu lại tranh thủ đạp vào thuẫn bài lấy đà mà phóng lên đầu lính Minh.

Người lính nọ chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị một bàn chân trần toàn đất cát dẫm thẳng vào mặt. Tạng Cẩu lại tiện tay giật luôn thanh trường thương y đang cầm, đoạn tung mình nhảy xuống. Nói rồi nó quay phắt lại, phạt ngang trường thương một cái. Đúng là một chiêu trong Nhạc gia thương pháp Liễu Thăng đã sử dụng.

Xoẹt!

Mũi thương lia trúng ngay khoeo chân của đám thuẫn binh, khiến cả đám ngã quỵ lập tức. Tạng Cẩu ngoái lại, toan bồi thêm một nhát ngay đầu lấy mạng cả lũ, nhưng lại thôi.

Nó mặc kệ mấy binh sĩ bị thương, phi tới trước.

“ Cẩu! Ngừng lại! ”

Liễu Thăng bước ra, chỏ mũi thương vào mũi nó. Nhìn ánh mắt quyết liệt, thì có vẻ cậu ta chẳng có ý định nhường đường.

“ Tránh ra đi, huynh không phải đối thủ của đệ. ”

Tạng Cẩu thấp giọng, thương gác lên lưng. Ánh mắt nó khoá chặt lấy Trương Phụ đang đứng sau Liễu Thăng, thầm nghĩ:

[ Lão này không dễ đối phó. ]

Liễu Thăng trở ngược thương, nói:

“ Tạng Cẩu, nếu đệ còn coi ta là nghĩa huynh, nếu đệ còn tin ta, hạ thương xuống đi. ”

“ Còn tin được sao? ”

Tạng Cẩu thở dài, đoạn rung thương, thủ thế.

]

“ Được! Tiếp chiêu! ”

Liễu Thăng nghiến răng, chân dẫm mạnh một cái, eo xoay vai vặn, chuôi thương mang đầy lực đạo vụt nhanh về phía Tạng Cẩu một đòn. Chính là một chiêu trong bổng pháp Bạch Đằng Giang.

Trong đầu, Liễu Thăng không ngừng tự tưởng tượng bản thân chính là Ngô tiền vương, hiên ngang nơi đầu sóng Bạch Đằng mà chiến một trận đặng bảo vệ quê hương. Cậu cố gắng xây dựng hình ảnh một Ngô Quyền oai phong lẫm lẫm trước hàng vạn quân Nam Hán từ những điển cố ghi trong sử sách.

Tạng Cẩu thấy vậy cũng vung thương, một thương chẳng hoa mĩ tẹo nào, cũng chẳng có mưu mẹo gì. Đơn giản chỉ là một cú gạt tay.

Thế nhưng…

Choang!!

Hai thanh trường thương đụng nhau, âm thanh kim loại đối đầu rít lên lạnh cả sống lưng. Liễu Thăng chỉ thấy báng thương trong tay mình bị kình lực của Tạng Cẩu chấn cho rung lên không kiểm soát. Thế rồi thượt một cái, thương tuột khỏi những ngón tay cậu, xoay tròn mấy vòng trên không rồi cắm mạnh xuống ngay sau lưng.

“ Lực đạo này… ”

Liễu Thăng còn đang ngơ ngác nhìn xuống lòng bàn tay mình thì Tạng Cẩu đã sấn đến, dùng cạnh bàn tay chém trúng ngay bạng sườn cậu. Nội lực thằng nhóc nay đã khác xưa, cho dù Liễu Thăng có mặc giáp cũng chẳng lấy gì làm dễ chịu. Cậu rên lên một tiếng vì đau, đoạn ngã phịch xuống. Ma huyệt bên sườn bị phong toả khiến chân cậu chẳng còn sức lực.

Liễu Thăng thấy rối bời. Cậu không muốn tin Quận Gió đã dạy cho cậu một bộ công phu vô dụng như những gì Trương Phụ đã nhận xét. Song sự thật đã rành rành, Bạch Đằng Giang của Liễu Thăng bị Tạng Cẩu phá tan dễ dàng.

Tạng Cẩu bước qua Liễu Thăng, không nói một lời. Nó tiến đến chỗ Trương Phụ đang đứng, nâng thương ngang mặt:

“ Trương hầu, nể tình ông chăm sóc ta suốt cả tháng trời, tránh ra. ”

“ Ranh con miệng chưa dứt sữa mà dám mạnh miệng?? Từ khi nào con nghé con đã biết doạ cọp già thế? ”

Trương Phụ xoay quay đao, bổ mạnh một nhát ngay đỉnh đầu Tạng Cẩu. Về võ công lão hơn Mộc Thạnh một bực, Hồ Đỗ có luyện Lí Thân thần công đến tầng thứ tư lão cũng dư sức so tài một trận.

Tạng Cẩu nghe tiếng đao rít gió, giật mình phát hiện thì ra nó còn đánh giá Trương Phụ hơi thấp. Cứ nhìn kình lực mạnh mẽ đang áp xuống là biết, Trương Phụ không yếu hơn nó.

Bất ngờ nhưng Tạng Cẩu không hề nao núng. Nó lanh lẹ dùng khinh công lách sang mé trái, toan vòng qua sau lưng Trương Phụ rồi tập kích Mạc Thuý. Chỉ cần cho nó một kẽ hở, và thời gian một cái hô hấp. Một tích tắc thôi.

Nhưng… Tạng Cẩu vẫn quá coi thường Trương Phụ.

Tướng lĩnh trên sa trường có thể không có công phu nội gia thâm hậu như cao thủ võ lâm, nhưng đều là tay lão luyện trên đầu đao mũi kiếm. Phụ vừa thấy vai Tạng Cẩu hơi máy động là biết nó toan đánh bài chuồn, thế nên quan đao chuyển từ thế bổ dọc thành đẩy ngang.

Tạng Cẩu vừa nghiêng người qua, thì phạt vào mặt nó đã là lưỡi đao sắc lẻm. Nó giật mình kinh hãi, vội vàng dùng chiêu Chó Chui Gầm Chạn để né. Biết mình đang gặp tay lạch lòi, thế nên nó cũng không dám thò chân ra phản kích. Ngộ nhỡ lão lại đoán được thì nó biến thành Cẩu què là cái chắc.

Thế mà Trương Phụ vẫn tiên liệu được chiêu Chó Chui Gầm Chạn của nó. Lão hoành đao nửa vòng như hình bán nguyệt, chiêu đẩy ngang lại biến hoá thành vụt từ dưới lên. Tạng Cẩu vừa mới hoàn hồn thì đốc đao đã táng cho nó một phát nhừ tử vào cằm.

Thằng nhỏ bị kình lực đánh văng ra sau, hàm dưới lệch khớp đi làm nó đau điếng. Song chẳng hề hấn gì. Trái lại, nội lực trong người Tạng Cẩu phản chấn cũng khiến tay Phụ tê rần rần. Tất nhiên, chẳng đời nào lão thể hiện ra mình cũng không hoàn toàn chiếm thượng phong. Thằng nhỏ này kinh nghiệm chinh chiến còn yếu, tâm lí không vững, cứ dùng phong thái vô địch này thể nào cũng làm nó nản chí.

Tạng Cẩu nản thực sự.

Hai bên qua lại đã năm sáu chiêu, thế mà lần nào nó cũng bị Trương Phụ đọc vị. Giống như lão có mắt thần thấy trước chuyện tương lai vậy.

Tạng Cẩu càng đánh càng thấy ức. Rõ ràng tốc độ của nó nhanh hơn Trương Phụ nhiều nhưng lần nào cũng bị lão đón đầu trước.

Choang!!

Trương Phụ lại bạt đao đánh văng nó thêm một lần nữa. Lần này, Tạng Cẩu đã thấm mệt, nội lực hao tổn quá nhiều. Nó không thể không ngừng lại, thở dốc lấy hơi. Về phía Trương Phụ, thấy võ công của nó cao bất thường đến thế, một mặt thì tiếc tài, mặt khác lại nổi dạ nghi ngờ. Lão liên hệ võ công của Tạng Cẩu với vị cao nhân thần bí đã nhận mấy đứa Liễu Thăng làm đồ đệ, càng nghĩ lại càng thấy kinh hãi.

Tạng Cẩu hít thở từng cái sâu, hơi muối tràn xuống hai lá phổi khiến nó bình tĩnh lại. Nó chợt nhớ đến lúc thầy nó — Quận Gió — giao thủ với Phạm Ngũ Thư và Lê Hổ. Khi ấy thầy nó dù bước chậm hay phóng nhanh, hai người kia cũng đều không đụng nổi chéo áo ông lấy một cái.

[ Nhanh chậm không phải tuyệt đối, Trương Phụ đoán được hướng mình ra đòn, tự nhiên sẽ chiếm được cửa trên. Thế nhưng nếu mình cũng tiên liệu được y sẽ phản công thế nào, theo đó mà đánh trước một bước, thì tự nhiên mình sẽ nhanh hơn. ]

Tạng Cẩu nghĩ đến đây, mắt sáng rỡ lên. Nó lại thầm nhủ thương pháp của nó đều do Liễu Thăng dạy cho, chiêu số không lấy gì làm đặc sắc. Thành thử cho dù có biến tấu thế nào cũng không qua nổi mắt Phụ.

Bất giác một ý nghĩ xẹt qua đầu nó. Không có thời gian quá nhiều để cân nhắc, Tạng Cẩu bèn nâng thương thủ thế luôn.

Trương Phụ thấy vậy, cười khẩy, nói:

“ Nhạc gia thương pháp của Liễu Thăng, Trương Phụ này dùng còn thuần thục hơn. Nhóc con nghĩ mình có cơ hội hay sao? Buông thương xuống mau! Bằng không lần tới đao của ta vung lên, sẽ buộc phải xin của nhà ngươi một cánh tay. ”

Lão là ai kia chứ?? Thống lĩnh của đại quân nhà Minh, mấy năm nay nam chinh bắc phạt lập biết bao chiến công hiển hách. Tạng Cẩu thì là đứa bé, nứt mắt chưa nổi mấy ngày. Ngữ như nó có thể làm gì nổi lão?

Tạng Cẩu cũng không nắm chắc bao nhiêu phần, nhưng không vì thế mà nó chùn chân được. Nhất là khi kẻ thù đang ở ngay trước mặt. Nghiến răng, Tạng Cẩu dồn hết nội lực bình sinh nhấn chân xuống đất, đá xanh nứt toác vì lực đạo của nó.

Vụt!

Nó lao đi như một viên đạn. Cứ mỗi bước chạy, phản lực cũ chưa hết lực mới đã sinh ra, hoà lẫn vào nhau, thành thử Tạng Cẩu càng chạy càng dũng mãnh. Nương theo đó phản lực dội lên từ đất lại mạnh thêm một phần.

Vòng luẩn quẩn ấy chỉ chịu kết thúc khi nó mặt đối mặt với Trương Phụ. Lúc này, khi nó đặt bước chân cuối cùng xuống đất, phản lực dội ngược lên đã mạnh đến nỗi khiến gan bàn chân của nó nứt toác ra, máu chảy đầm đìa.

Song, Tạng Cẩu như quên cả đau đớn. Nó mượn vận động ở khoeo chân, eo, lưng, vai và cánh tay để dẫn cỗ phản lực khổng lồ này lên đầu thương.

Mũi thương đột nhiên từ dưới thọc xéo lên, trái hẳn với lẽ thường. Trương Phụ vốn dĩ đang hả hê cười cợt, thì đột nhiên một thương như sấm sét đã đâm thẳng vào mặt. Lão kinh ngạc hét lên một tiếng thất thanh, muốn vung đao ra cản đã không còn kịp nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »