Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 11
hồi bốn (2)..

❊ ❊ ❊

Cô gái người Nam vung đao lên muốn chém, nhưng lần này đã bị Liễu Thăng chiếm trước tiên cơ. Từ nãy tới giờ, Tử Tiêm ngoài mặt chỉ quan sát hai người, song đã âm thầm vận nội lực, súc khí không phát. Nay nhân lúc cô bị phân tâm bởi tiếng tù và mà vỗ mạnh một chưởng lên đốc thương.

Thanh kim thương nặng trên hai mười cân ta như hoá thành một mũi tên, vèo một cái bắn tới chỗ cô gái. Đây chính là tuyệt chiêu gia truyền của nhà họ Liễu, Bách Bộ Xuyên Vân Thương. Liễu Thăng đã bắt đầu khổ luyện chiêu này từ khi biết cầm thương, thế nhưng hiện tại cũng chỉ coi như có chút hỏa hầu mà thôi.

Cô thoáng giật mình một cái, không ngờ đối phương vẫn còn có lực phản kháng. May là phần từ eo trở xuống của Liễu Thăng đang bị thân ngựa chèn lên, khiến kinh lạc bán thân tắc nghẽn nên chỉ dùng được lực của nửa người trên. Ngọn thương vì vậy lao đi chậm và yếu hơn, song cũng không thể coi thường được.

Cô gái nọ kịp thời phản ứng, vội vàng đề khí nhảy lui lại một bước, nhẹ nhàng tránh khỏi ngọn thương. Có bộ thân pháp kì diệu kia, hai người Tạng Cẩu không làm gì nổi cô bé.

Liễu Thăng thấy chiêu thức liều mạng của mình thất bại, chỉ biết lắc đầu cười khổ, buông thõng hai tay chờ chết. Đánh xong đòn đó, cậu biết bản thân mình đã là nỏ mạnh hết đà, hiện giờ muốn nhúc nhích một ngón tay cũng cảm thấy khó khăn chứ đừng nói đến việc phản kháng.

Tử Tiêm nhớ lại toán bộ binh đã hi sinh mà thở dài:

[ Lần này là ta hại mọi người, xin xuống dạ đài tạ tội. Nhưng chẳng lẽ cứ kệ Tạng Cẩu phải chết trẻ theo mình? Không được, đệ ấy còn thù cha mẹ chưa trả, sao có thể vong mạng ở đất này được? ]

Liễu Thăng cố đánh mắt ra hiệu cho Tạng Cẩu mau mau thừa lúc này mà bỏ chạy. Cậu không dám lên tiếng, vì khinh công của cô bé kia cao siêu lắm lắm, sẽ bắt kịp Tạng Cẩu ngay thôi.

Thế nhưng Cẩu cũng làm lơ ánh mắt thúc dục của Liễu Thăng. Nó bước tới một bước, giang tay ra che cho cậu. Lúc này, Tạng Cẩu thấy rất mâu thuẫn.

Một mặt, cái đầu mách bảo nó phải mau mau tìm chỗ nào núp thật kín như nó vẫn làm trong hai trận chiến trước. Nó muốn trả thù cho dân làng, nên trước hết phải sống đã. Song mặt khác, trái tim bắt nó đứng yên lại, đóng đinh đôi chân nó vào mặt đất.

Đệ yên tâm, sau này cứ gặp một tên tướng Ngu nào trên chiến trường, người làm đại ca này sẽ xiên hắn mấy chục nhát cho thành tổ ong luôn.

Nó nhớ lại cảnh tượng máu chảy đầu rơi ở thôn Điếu Ngư mà tự hỏi lòng mình, nếu như có một cơ hội để làm lại, liệu nó có lao ra chết chung với mọi người hay không. Thực sự chính bản thân Tạng Cẩu cũng không biết.Vỗ ngực nói xuông thì dễ lắm thay, nhưng cháy nhà mới ra mặt chuột, chỉ lửa mới thử được vàng.

Tạng Cẩu quyết tâm đứng lại, có lẽ là do cô bé kia trông không đáng sợ nanh ác bằng hàng quân của Mạc Thuý, hoặc một lí do nào khác cũng không chừng. Đến chính bản thân nó còn không rõ tại sao mình tự nhiên lại ngốc như vậy, thì trên thế gian còn ai biết được kia chứ?

Nó chỉ biết, phải trơ mắt ếch nhìn người thân thương bên mình cứ lần lượt chết đi từng người từng người một… rất đau. Cứ như có bao nhiêu người chết, thì trái tim nó bị băm ra làm bấy nhiêu mảnh vậy.

Cô bé kia tránh hiểm được một thương, ánh mắt nhìn Liễu Thăng lập tức lạnh xuống.

[Nếu không nhờ có bộ khinh công kì diệu thì ta đã chết đến hai lần dưới tay tướng quân người bắc này rồi. Không nên giữ tên này lại! ]

Nghĩ thế, cô càng thấy Liễu Thăng là một địch thủ đáng gờm, triệt hạ được sớm ngày nào thì hay ngày ấy.

Cô biết Tạng Cẩu chỉ học được một chút công phu mèo ba chân, không có bao nhiêu uy hiếp với mình. Địch thủ chân chính là Liễu Thăng sau khi tung một đòn sấm sét cũng chẳng còn hơi sức nữa. Thế nhưng tiếng tù và thu binh càng lúc càng dồn dập khiến cô không thể chần chờ lâu hơn được.

Lưỡi đao trong tay cô được giương lên cao lần thứ ba, và lúc này thì chẳng còn gì có thể cản nổi cô nữa. Một nhát đao kế tiếp cô nhắm thẳng vào đầu Liễu Thăng, biết cậu mới là mối nguy hại đáng lo hơn. Tạng Cẩu biết không đánh lại cô, chỉ chặc lưỡi một cái liền nhào tới che cho người anh kết nghĩa của mình. Nhát đao của cô gái vốn là nhắm vào đầu Liễu Thăng, hiện tại lại lướt nhanh về phía trán Tạng Cẩu.

Có kinh nghiệm lúc trước, lần này cô quán đến tám phần nội công còn sót lại trong cơ thể vào lưỡi đao để đề phòng Liễu Thăng, không cho cậu có cơ hội đột nhiên phản kích. Cứ nghe tiếng đao rít gió là đủ biết chiêu này nặng tới mức nào. Thân máu thịt của Tạng Cẩu chắc chắn không chống nổi, đầu của nó hẳn là phải bị một đao bổ làm đôi.

Đinh!!

Tiếng thép lạnh va chạm nhau trong veo, cao vút bất ngờ bật lên.

Cô bé cảm thấy một luồng kình lực mạnh đến kinh người truyền vào thân đao, khiến lưỡi đao mỏng manh rung rung không ngừng. Hổ khẩu tê dại, năm ngón tay mảnh mai cũng không còn sức giữ vững được binh khí. Chuôi đao trượt khỏi bàn tay búp sen bay ra, rơi xuống đất nghe leng keng.

Cô kinh ngạc nhìn bảo đao yêu quý nằm cách đó không xa, lại quan sát viên bi sắt đang nhẹ nhàng lắc lư dưới chân. Nhận ra hình khắc mặt quỷ trên nó, khuôn mặt dễ thương của cô lập tức biến sắc.

“ Xin hỏi… vừa ra tay có phải ngài Quận Gió lừng danh đấy không? ”

“ Một tên trộm gà bắt chó thôi, xú danh thì có chứ lừng danh thì chẳng dám. ”

Cô bé vội hướng ánh nhìn về phía tiếng nói, chẳng biết từ khi nào đã có một lão già đội nón tre đang đứng, vừa nốc rượu ừng ực vừa cười tự diễu. Vóc người dưới lớp áo tơi của ông nhỏ thó, lưng lại còn hơi còng xuống một chút. Nhưng không vì thế mà ba đứa nhóc dám coi thường ông, kể cả Tạng Cẩu.

Quận Gió một chân co lên, chân còn lại duỗi ra. Ngón chân cái chạm nhẹ lên một bông lau, vậy mà đầu cọng lau chỉ hơi trùng xuống còn thân ông cứ thẳng thớm vững vàng trên ngọn cỏ. Cứ như cơ thể ông không hề có trọng lượng vậy.

Hai anh em Liễu Thăng còn tốt một chút, riêng cô bé thì biết cảnh giới khinh công của Quận Gió thực chất cao cường tới mức nào.

[ Đạp nước Tây Hồ, hái hoa sen… xem ra truyền thuyết về vua trộm là sự thật rồi. Có lẽ so khinh công chỉ có ông nội mới hơi thắng y được một chút thôi. Không hổ danh là Quận Gió. ]

Sự tích Quận Gió đã lan truyền trong dân gian từ lúc Lê Đại Hành còn tại vị đến giờ, tính ra cũng mấy trăm năm. Ông là một tay đạo chích với thân pháp nhẹ tựa mây trời, nhanh như cuồng phong và binh khí độc môn Quỷ Diện Phi Châu bách phát bách trúng. Chính vì hành tung vô định, danh tiếng vang lừng suốt mấy thế kỷ, mà Quận Gió càng thêm thần bí.

Trong giới lục lâm nước Nam, ông là bá chủ - Đạo Tặc Chi Quân. Đầu thời Lí ông được người đời gọi là “ vua của ngàn tên trộm ”, nhưng sau vì quá bất nhã lại chẳng oai phong gì nên biệt hiệu ấy được mấy tay nhiều chữ thời ấy cải biên lại bằng Hán tự, hình như là để “ nghe cho oách ”.

Cốc! Cốc! Cốc!

Cô bé chưa hết kinh hãi, đang do dự không biết có nên bỏ chạy hay không thì sau lưng đã có tiếng ai gõ mõ đều đều vang lên.

Ngoái đầu, thì thấy đứng cách mình chỉ mấy bước chân đã chui ra là một hoà thượng trọc ăn bận rách rưới từ lúc nào không hay. Y đang nở nụ cười híp mắt rất hoà hảo, phối hợp thêm đôi má phúng phính lại càng dễ gây thiện cảm cho người khác.

Thế nhưng người học võ có một loại trực giác bí ẩn, rất mẫn cảm với nguy hiểm. Hoà thượng béo này có thể dễ dàng tiếp cận mà cô không hề hay biết, đủ thấy võ công y sâu không hề kém Quận Gió.

“ Khiếu Hoá Tăng cũng đến chốn thị phi này, đúng là hiếm có. ”

“ Mô phật, nhân vật như rồng thần trong mây là bác Gió đây cũng tới, bần tăng sao dám vắng mặt?? Chu choa, đây đúng là binh khí thành danh của bác Quỷ Diện Phi Châu rồi. Từ sau hội Chí Tôn năm ấy, ta cứ nhớ nó mãi mà nay mới có cơ hội gặp lại. Không biết bần tăng có thể giữ lại một viên này làm kỷ niệm chăng? ”

Hoà thượng nói đầy khách sáo, giọng y cứ như tiếng chuông chùa, vừa hay lại vừa dễ nghe. Nếu mới gặp lần đầu, có lẽ không ai nhận ra y chính là một trong bảy vị tông sư.

Câu thơ “ Khiếu Hoá chẳng biết phiền ” là nói về vị hoà thượng lúc nào cũng hớn ha hớn hở, cả ngày toe toét như ông địa này đây. Xem cái cách lão cười, cứ như lão chẳng hề biết đến bao nhiêu phiền não chốn nhân gian này vậy.

Trên giang hồ, Quận Gió dù võ công cực cao, hành động nghĩa hiệp nhưng sau cùng vẫn là người đứng đầu cả giới lục lâm, nói một câu khó nghe thì là phường trộm cắp cướp giật, giết người cướp của. Khiếu Hoá Tăng vì thế mới đổi cách xưng hô gọi y là “ bác Gió ” để thêm phần kính ý và thân cận.

Quận Gió nghe thế chỉ cười, không muốn nhiều lời. Y cũng biết Khiếu Hoá Tăng say mê binh khí, ước nguyện cả đời là hoàn thành được cuốn sách Nam Phương Thần Binh phổ xếp hạng các thần binh lợi khí trong võ lâm nước Việt. Mà Quỷ Diện Phi Châu của Quận Gió cũng là một món vũ khí khét tiếng chốn giang hồ, dù xưng là một trong những loại ám khí bậc nhất thiên hạ cũng không có gì sai.

Thấy binh khí độc môn được danh gia như Khiếu Hoá Tăng tán thưởng, trong lòng Quận cũng thầm lấy làm tự hào.

Cả đời Quận Gió ngoại trừ việc cướp của bất nghĩa tặng người thiện lương ra, hai thứ y yêu thích nhất chính là khinh công và ám khí. Lai vô ảnh khứ vô hình vốn là phong cách đặc trưng của Quận Gió. Hôm nay y chủ động hiện thân đỡ giúp Tạng Cẩu một đao trí mạng, đã là chuyện hiếm có.

“ Bác Gió đã hiển lộ thân thủ, bần tăng mà không bêu xấu thì phải tội bất kính. ”

Khiếu Hoá Tăng mỉm cười đến bên Liễu Thăng, một tay ông nắm lấy yên ngựa, tiện tay giật một cái làm đứt luôn dây lưng da dùng để buộc yên vào lưng ngựa. Rồi ông tóm chặt một chân ngựa, khẽ phát lực. Tức thì, con ngựa nặng hàng mấy trăm cân bị ông nhấc bổng lên không, Liễu Thăng theo kẽ hở đó thoát ra ngoài với một chân đã gãy.

Về phần cô gái nọ thì ngoan ngoãn ngồi xuống đất, đao cũng không dám nhặt lên. Ở trước hai cao thủ võ công thượng thặng, cô biết mình không gây nổi sóng gió gì. Đặc biệt là một chiêu cuối cùng của Khiếu Hoá Tăng đã hiển lộ nội lực cao thâm khó lường của ông. Trên thực tế, trong bảy đại tông sư chỉ có hai người dám đấu nội công chính diện với ông mà thôi.

“ Nửa tháng nữa, Thiên Cơ lão đạo mở Quần Hùng yến ở thành Tây Đô ăn mừng chuyến này phù Trần thành công, khiến nhà Hồ đại bại. Không biết bác Gió có thể hạ cố ghé qua chung vui cùng mọi người hay không? ”

“ Không đi không được. “ Bắc phương thiên đạo kiếm ” đã mời cơ mà… ”

Quận Gió lim dim mắt nói, sau đó nhoáng một cái, cọng cỏ lau dưới chân ông đã trở lại tư thế tự nhiên của nó. Mà bóng Quận Gió thì đã mất hút tự lúc nào. Trong những người đứng trên bãi lau sậy, chỉ có mình Khiếu Hoá Tăng là nhìn rõ được thân pháp của ông. Vị hoà thượng này cũng phải chép miệng, trầm trồ:

“ Khinh công siêu phàm cỡ này… cả võ lâm đất nam ta hiện giờ hỏi có mấy ai bì được? Nhưng, tại sao ngữ khí ông ta lại có vẻ cổ quái nhạo báng nhỉ? Ài, đúng là khó hiểu. ”

Khiếu Hoá Tăng nhìn xuống đất rồi khẽ lắc đầu, tự biết về thân pháp mình thua Quận Gió không chỉ một chút. Trong lòng hoà thượng càng thêm bội phục võ công vị nghĩa tặc này hơn, nhưng cũng lấy làm lạ vì hành vi cổ quái của ông.

Chẳng bao lâu sau, một cột khói đen từ từ cuộn lên cao. Cả bốn người Khiếu Hoá Tăng đều đã phát hiện dị trạng này. Hoà thượng thì gật gù vẻ hài lòng, trong khi gương mặt cô bé đầu đeo lông vũ lại lộ hẳn vẻ kinh hoàng và sợ hãi.

Hướng mà đám khói bốc lên chính là nơi quân nhà Hồ dựng trại đóng quân. Đó không những là kho lương, mà còn là kho hoả dược nữa. Thuốc súng dùng cho pháo thần cơ mà cháy, chẳng những hậu phương thành tro mà thứ vũ khí mang tính quyết định kết quả cuộc chiến cũng sẽ trở thành một đống sắt vụn vô dụng ngay tức khắc.

Nay đã có khói bốc lên cao, chứng tỏ vừa có người tập kích thiêu trại, đốt lương.

Cô bé cầm đao tinh tế quan sát biểu hiện của mọi người. Trong khi Liễu Thăng và Tạng Cẩu nghệt mặt ra nhìn đám cháy, Khiếu Hoá Tăng lại làm như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra. Cô bé không phải đứa ngốc nên chỉ nhìn một cái là biết vị hoà thượng ăn bận rách rưới này ắt có can hệ tới vụ hoả hoạn.

[ Khốn nạn, giặc phương Bắc còn chưa công được trại, dân ta đã tự cắn người mình. Đám dân đen này đúng là ngu như lợn mới trúng kế li gián của giặc Minh… ]

Trong lòng nguyền rủa Khiếu Hoá tăng và Quận Gió một vạn lần, nhưng bề ngoài cô bé vẫn tỏ ra ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ, không dám làm vị sư ăn xin để ý tới.

Khiếu Hoá Tăng vì muốn được thấy tận mắt bắt tận tay Giao Long Chuy của Hồng Giang Giao Long Phạm Hách và Thư Hùng Kiếm của Long Thành Kiếm Khách Phạm Lục Bình nên mới tới chờ sẵn ở đây, chứ cũng không có ý tham gia vào tràng đồ sát đồng tộc. Bất ngờ lớn nhất đối với vị hoà thượng là còn xin được thêm một viên Quỷ Diện Phi Châu của Quận Gió thôi.

Khiếu Hoá cứ nghĩ sắp được chứng kiến danh chuy cổ kiếm như ý nguyện bèn thấy ngứa ngáy trong dạ. Y chẳng còn tâm tư nào mà ở lại chốn này thêm nữa, bèn tiện tay điểm vào huyệt Kiên Tỉnh của cô bé mang đao, phong toả kinh mạch đôi tay của cô.

Thủ pháp điểm huyệt của lão là chẳng phải ngón công phu phổ thông chốn giang hồ, mà là phương pháp độc môn bí truyền. Người bị điểm không hề thấy ngứa ngáy khó chịu, sau 12 canh giờ huyệt đạo bị phong bế sẽ tự động hoá giải nhưng trước đó đừng hòng dùng được chút sức nào.

Dõi mắt khắp cả thiên hạ, ngoại trừ ông ta và sáu vị tông sư khác ra không có mấy ai có nội lực đủ sâu để giải huyệt được.

“ Tiểu tướng quân, ngài mang cô bé này về doanh trại đi, nhớ đừng để quân Hồ cứu về. Cũng đừng tra tấn hành hạ cô ta. ”

“ Đa tạ ông, ta đã hiểu rồi. ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »