Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5191 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 64
tiền truyện hồi hai (2)..

❊ ❊ ❊

Ba người đuổi theo con tò vò ra ngoài, lại chạy men theo hồ. Được một lúc, thì đến trước cổng một ngôi chùa lớn dựng trên một hòn đảo ngòi Tây hồ. Ấy chính là chùa Trấn Quốc. Tương truyền, gần một nghìn năm trước Lý Nam Đế đã cho xây chùa này rồi.

Con tò vò lướt thẳng qua cầu, chui tọt vào tam quan. Ba người thấy thế, bèn dừng cả lại không đi tiếp nữa.

“ Chùa là nơi linh thiêng, gây huyên náo ở chốn này thì thực là thất kính. ”

Hồ Xạ nghe Lê Học nói thế, bèn cười khẩy:

“ Con tò vò của nhà ngươi chắc gì đã đúng? Mà coi như chúng thực sự nấp trong chùa, thì đám sư sãi trong này bao che mấy tên sơn trang Bách Điểu, không khéo là cùng một ruột. ”

Phạm Lục Bình nghe xong bèn nạt:

“ Chớ buông lời vô lễ. Chùa Trấn Quốc chứ không phải Thiếu Lâm tự, có khi là chúng lén trốn vào. Hoặc giả chúng lợi dụng lòng từ bi của các sư thầy. ”

Sư sãi trông nom chùa Trấn Quốc không biết võ công, điều ấy phàm là người trong võ lâm đất Nam ai ai cũng biết. Thế nhưng vì Phật pháp họ uyên thâm, nên dù là người võ công cao cỡ mấy cũng vô cùng kính trọng nơi thanh tịnh.

Lê Học nói:

“ Chẳng bằng ta vào chùa thắp nhang, chờ xem. Nếu quả thực những ác đồ kia trốn trong chùa thì tất lát nữa phải lòi đuôi cáo. ”

Ba người cùng cho là phải, bèn kéo nhau vào vãn cảnh.

Giống như các ngôi chùa khác ở đất nam, chùa Trấn Quốc được xây dựng với kiến trúc tuân theo những quy định chặt chẽ của Phật giáo. Nó gồm nhiều lớp nhà với ba ngôi chính là Tiền đường, nhà thiêu hương và thượng điện nối thành hình chữ Công (工).

Tiền đường hướng về phía Tây. Ba người đi tiếp, phát hiện phía sau thượng điện và nhà thiêu hương có hai dãy hành lang. Gác chuông chùa là một ngôi nhà ba gian, mái chồng diêm, nằm trên trục sảnh đường chính ngay sau thượng điện.

Lúc này trong chùa đang tổ chức lễ cầu siêu cho tướng sĩ tử chiến trong trận đánh với Chế Bồng Nga gần đây. Từ thượng điện, tiếng cao tăng tụng kinh vang ra đều đều mà lúc trầm khi bổng. Âm thanh mõ gõ cốc cốc hoà trong mùi nhang thơm nhẹ nhàng thoảng qua mặt hồ.

Ba người nhắm mắt, thấy lòng thoáng nhẹ đi. Trong phút chốc, sự thanh tịnh nơi cửa thiền như tẩy sạch oán giận tích tụ trong người, khiến cả ba trông thanh thoát nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Lê Học thắp ba nén nhang trầm, trong khi Hồ Xạ và Phạm Lục Bình hỏi mua một phần vàng hương hoá cho anh em chiến hữu đã ngã xuống hôm nào. Làm xong xuôi đâu đấy, thì mặt trời cũng bắt đầu đứng bóng. Nhìn ra hồ, vầng dương đỏ ối chỉ còn một nửa lấp ló giữa những làn nước. Sóng gợn lăn tăn, làm hình ảnh phản chiếu mặt trời in lên hồ cứ lay động hết hợp lại tan.

Lê Học ngồi thừ ra, dưới ánh dương ấm áp chàng chỉ muốn im lặng mà tận hưởng cái thanh thản. Tết. Cái mùa gió về đất kinh kì lạnh tê tê, khiến người ta hơi có chút hoài niệm về nhà cũ làng xưa, về thân nhân bên mâm cỗ Tết. Lê Học vươn vai, giờ mà có chén bánh chay nóng hổi vừa ăn vừa ngắm hoàng hôn thì thú phải biết.

Hồ Xạ đi đi lại lại quanh gốc si lâu đời, hết đứng lại ngồi. Lo lắm. Y nhìn quanh nhìn quất, ngó nghiêng ngó dọc mãi mà chẳng thấy bóng kẻ thù đâu. Phạm Lục Bình đứng bên cạnh cứ phải khuyên y bình tĩnh mãi.

“ Bình tĩnh nào. Đâu khắc có đó. ”

“ Bình tĩnh thế quái nào được?? Chuyện của thằng Đỗ còn chưa xong, ai mà yên tâm cho nổi? ”

Hồ Xạ nghiến răng, nhưng cũng không dám lớn tiếng nơi thanh tịnh, thành ra chỉ gằn giọng lên.

Phạm Lục Bình đang tìm lời khuyên giải, thì bỗng ở sau chùa bật lên tiếng gào thê thảm:

“ Aaaaa! ”

“ Đến rồi đấy! ”

Lê Học cười, chỉ tay về phía âm thanh thảm thiết. Sư thầy đang ngồi tụng kinh cầu siêu cũng phải giật mình đứng dậy.

Chẳng cần chờ lâu, chỉ mấy hơi thở sau đã có một người tông cửa chạy vào sân chùa, hai tay còn khua loạn trên đầu. Không phải Đồng Kê Gia Tín thì còn ai vào đây nữa? Y vừa trốn, vừa hét lên:

“ Cút đi! Cút đi! ”

Con tò vò Lê Học thả đuổi sát đằng sau, trông hung hãn hơn bao giờ hết. Nó cứ sà xuống chích Gia Tín túi bụi hết phát này tới phát khác.

Chạy được nửa chừng, Đồng Kê đã vấp phải một đoạn rễ gồ lên, ngã sõng soài ra. Nhưng con vật nào có tha? Nó cứ châu vào mà đốt y tối tăm mặt mũi.

Gia Tín lồm cồm bò, kêu cha khóc mẹ inh ỏi, lại dùng chưởng kình cố gắng đập cho kì được. Nhưng nào có ăn thua? Tò vò đã nhỏ lại nhanh, nay còn bị cái gì đó kích thích nên càng hung dữ hơn.

Lê Học giờ mới phát hiện con tò vò của mình khác thường, nhưng chính chàng cũng không rõ nguyên nhân. Chỉ thấy Gia Tín đột nhiên xuội lơ, nằm lăn quay ra đất. Tay chân y co lên từng cơn, miệng thì sùi bọt mép trắng ởn. Nhìn là biết y bị sốc nọc.

[ Không cứu thì y chết chắc! Nhưng tên này táng tận lương tâm, làm hại cả người già. Đúng là đáng chết. ]

Lê Học nghĩ một lúc, đang tính buông tay mặc kệ, thì lại nghĩ: [ Sư phụ từng dạy người học nghề thuốc phải lấy cái nhân làm gốc. Cứ ai mà có bệnh, bản thân mình cứu được thì cũng đều nên ra sức. Không thể vì bệnh nhân sang hèn thiện ác mà chọn cứu chữa hay bỏ mặc. Bằng không phải tổn tới cái y đức. Ôi! Nên cứu hay không cứu? ]

Chặc lưỡi một cái, Lê Học cũng vẫn chạy đến chỗ Đồng Kê xem thế nào. Thế nhưng vừa đi mấy bước, chàng đã biết ngay có điềm lạ, bèn lục áo Gia Tín xem thế nào. Quả nhiên lấy ra được một cái gói con bọc bằng bảy tám lớp lá chuối.

Con tò vò chàng mang thấy cái bọc, bèn đậu lên ngay. Chứng tỏ trong ấy phải có thứ gì thu hút nó.

Lê Học giở gói lá, thì phát hiện bên trong lúc nhúc toàn nhện là nhện. Con nào con nấy to bằng hai ngón tay, chân thì lông lá, bụng thì xanh xanh đỏ đỏ. Rõ là cái thứ trên người có kịch độc vô cùng.

Phạm Lục Bình cũng dẫn Hồ Xạ xông tới, trông thấy thứ hãi hùng bên trong lá chuối thì không khỏi giật mình.

“ Thầy Lê, chuyện này là thế nào? ”

Lê Học hít sâu một cái, rồi giải thích suy đoán của mình cho hai người.

Thì ra tên này căm anh em Lục Bình từ sáng, bèn cất công tìm bao nhiêu là nhện độc về toan chế thuốc. Đến tối, sẽ thả vào trong đồ ăn của ba người cho độc chết luôn. Y chẳng nói ra, Lê Học cũng đoán trúng bảy tám phần.

Tò vò thường hay bắt nhện rồi đẻ trứng vào người chúng. Sau này ấu trùng phá xác nhện ra, lấy đó mà ăn. Ấy là tập tính của tò vò vậy.

“ Đúng là đáng chết lắm! ”

Hồ Xạ nghiến răng, hả hê đạp cho Gia Tín một cú.

Sư trụ trì nhìn nhện độc bò lồm ngồm trong sân chùa, vấy bẩn cả chốn sâm nghiêm thanh tịnh thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Ông chắp tay như niệm phật, than:

“ Than ôi, đúng là ác có ác báo, nhân quả tuần hoàn. Thí chủ đây, cửa chùa đã nhận anh em ngài, cớ gì lại mang những thứ ác độc đây về làm bẩn cả cảnh chùa thanh tịnh, mới chuốc phải hoạ vào thân. ”

Rồi lại nhìn Lê Học, nài:

“ Đây là nơi cửa thiền, vuốt mặt thầy chùa cũng phải nể mũi Phật. Vị thí chủ đây biết thủ pháp độc môn của thiền sư Tuệ Tĩnh, không biết có thể từ bi hỉ xả mà ra tay cứu người này một mạng? ”

Lê Học nói:

“ Y rất xấu xa, hại chết người vô tội. Nhưng nếu sư thầy đã nói, kẻ hèn cũng xin cố hết sức. ”

Đồng Kê nằm quằn quại, nghe kẻ thù chịu cứu mình thì cứ ngỡ là nằm mơ. Rồi hắn nhớ lại. Hai bên xích mích nhau té ra chỉ vì đôi ba lời lẽ ngông nghênh hắn nói, để rồi gây thù chuốc oán đến bây giờ.

Lê Học cúi xuống toan lấy châm khử nọc tò vò cho, thì bất ngờ có tiếng quát:

“ Đừng hòng hại thằng Tín!! ”

Lời vừa dứt, thì một vật đã lao nhanh tới đập trúng cánh tay Lê Học. Ám khí đánh bất ngờ, khiến chàng không kịp phản ứng. Chỉ nghe chát một tiếng, một cái bao kiếm bằng gỗ đã đánh trẹo luôn cánh tay Lê Học.

Thì ra ba người còn lại của sơn trang Bách Điểu là Ngân Kê, Kim Kê và Thọ Cú đều đã chạy đến. Lần này Thọ còn mời được thêm cả một viện binh đến trợ trận. Kẻ vừa ra tay ném bao kiếm đúng là y.

Phạm Lục Bình và Hồ Xạ liếc xéo qua, thì phát hiện một chàng trai đứng bên cạnh nhóm ba người Bách Điểu sơn trang. Người này vận áo tứ thân, đầu đóng khăn như anh học trò. Thế mà trong tay lại có một thanh kiếm lưỡi sắc tuốt trần, thân kiếm còn có một vệt máu đỏ ngầu.

Hắn chính là lãng tử gần đây danh tiếng nổi đình nổi đám kinh thành. Vì y dùng thanh kiếm Huyết Ẩm, nên cũng được người ta gọi là Huyết Kiếm Thiên Công luôn.

“ Khốn nạn thật! Chết người rồi!! ”

Lê Học nghiến răng, văng tục một câu. Vừa nãy đúng lúc quan trọng thì đối thủ lại ra tay ngăn chàng lại. Để bây giờ chậm mất ba hơi thở, nọc tò vò đã nhiều còn lan khắp người. Gia Tín bình thường chưa bị con này đốt bao giờ, thành ra mới bị sốc nọc. Nay đã sốc quá nặng, chẳng cứu được nữa.

“ Gớm! Các người mà có lòng tốt cứu chữa em tao ấy à? Vừa rồi lấy châm ra, chẳng phải muốn tra tấn nó hay sao? Nay em tao chết, ba thằng chúng mày cũng đừng hòng mà sống được! ”

Kim Kê Gia Nghĩa cười gằn, quát.

Kẻ thù lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Lê Học cũng đành chịu. Giải thích chỉ thêm phí lời. Đáng tiếc là nay một tay chàng đã trúng thương, nên sợ rằng ba người họ đánh không lại bốn người bên kia.

Hồ Xạ chợt rút luôn mấy mũi tên ra, quát:

“ Tiếp chiêu! ”

Bốn người bên Bách Điểu sơn trang vừa kịp thấy trước mắt có ánh thép lập loè thì bốn mũi tên đã phân ra bốn hướng bắn tới. So với mười tám năm sau, thủ pháp của Hồ Xạ hiện giờ còn non kém, nội lực cũng chẳng thâm sâu gì. Tuy nhiên thắng ở tính bất ngờ.

Bốn người kia chỉ có Thọ Cú và gã thanh niên nọ phản ứng lại kịp. Huyết Kiếm Thiên Công búng mình toan vung kiếm chém rụng mấy mũi tên, thì Thọ đã dành trước một bước. Hắn lật bàn tay, song thủ vỗ ra liên tiếp mấy chưởng vào tên của Hồ Xạ. Động tác của y nhìn nhẹ như bông, người ngoài trông mà cứ tưởng y đang vuốt ve mấy mũi tên.

Thế mà, mấy mũi tên lại bắt đầu chuyển hướng. Thọ Cú hít một hơi, rồi vận khí tung chưởng vỗ mạnh vào đuôi tên. Nói thì chậm nhưng mọi thứ diễn ra chỉ trong một cái chớp mắt. Chỉ nghe vút một cái, bốn mũi tên đã quay đầu phản chủ.

Phập! Phập!

Lưng và vai Xạ trúng liên tiếp hai mũi. Cũng may là chỉ bắn sượt qua chứ không cắm sâu vào thịt. Bằng không lát nữa muốn rút đầu tên ra ngoài thì phải mổ phanh vết thương.

“ Thì ra là hắn. ”

Phạm Lục Bình phát hiện chưởng pháp Thọ Cú mới dùng chính là chiêu đã đánh bật Hùng kiếm vào mặt mình, thì thầm chặc lưỡi than khổ. Kim Kê và Ngân Kê bị thương coi như không nói, nhưng lộ quái chưởng của Thọ Cú rất là lợi hại. Lại thêm một Huyết Kiếm Thiên Công chẳng phải hạng dễ đối phó gì. Cứ nhìn cách hắn lấy vỏ kiếm đánh trật khớp tay Lê Học là biết.

[ Anh Xạ đang bị thương nhẹ, thầy Lê thì vừa trật khớp tay. Cả hai khó đánh hết sức được. Một mình mình chống lại hai tên lành lặn của chúng, không biết có nổi không. ]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »