Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 46
hồi chín (6)..

❊ ❊ ❊

Trong giờ phút sống chết cận kề này, không ít sĩ binh nhìn về phía Hồ Xạ nay đã bị thương, những tưởng dùng cái chết của y đổi mạng cho mình. Ý nghĩ này xẹt nhanh qua trong đầu họ, nhưng không mất đi mà cứ lởn vởn ám quẻ lấy bộ óc, hệt như đám hồn ma bóng quế.

Có ai mà muốn chết đâu?

Hồ Xạ đến bên, vuốt mắt cho cậu thanh niên nọ. Nghĩ đến câu xin lỗi sau chót của cậu, hắn chẳng thể hận cho nổi, ngay cả khi sự hối hận muộn màng ấy không dành cho hắn. Ai bảo Hồ Xạ hắn cũng có mẹ kia chứ…

“ Ngu ngốc thay… những con người ấy… họ ngu ngốc thay mới ném mạng mình đi để rồi bị quên đi vĩnh viễn dưới ánh hào quang của chiến thắng! Hàm Tử này đã có bao nhiêu vong hồn Đại Việt bị lãng quên lởn vởn, đáy Bạch Đằng kia lại đã chôn tên vùi tuổi của bao nhiêu đồng bào? Những người còn trung với nước non, lương tâm hãy còn chưa bị diều tha quạ mổ lẽ nào lại ít như lá mùa đông thế à? Có ai? Có ai trả lời ta hay không? ”

Hồ Xạ gào lên đến lạc giọng. Thần trí y chịu bao cú sốc, cơ thể đã gánh nhiều thương đau đến nỗi chẳng còn tỉnh táo nữa rồi. Loạng choạng, y tiến bước. Một viên đạn lạc bắn trúng đùi, xuyên thủng thịt da. Nhưng y chẳng thấy đau gì, chỉ vừa bước tới vừa cười, điên dại.

Đá lạo xạo dưới chân y theo từng bước đi. Mâu nhọn cắm vào người, chọc thủng cả bụng dưới. Song Hồ Xạ cũng không thèm cản.

Hắn ngước mắt lên, nhìn vào mắt người mình từng coi là thuộc hạ. Y cũng chẳng phải binh lính cựu triều gì. Hồ Hán Thương lên ngôi không lâu thì y nhập ngũ. Ánh mắt hắn phảng phất như hoá thành cái nhìn của Hồ Nguyên Trừng khi đó. Đầy thất vọng, chán trường. Sự lạc lõng khi bị phản bội…

“ Giết mày! Chỉ cần giết mày thì tao sẽ được sống!! ”

Gã tiểu tốt như hoá rồ hoá dại. Hắn hét lên! Hét lên thật to mục đích của bản thân lên, hi vọng có thể củng cố thêm quyết tâm của mình. Cái nhìn của Hồ Xạ càng khiến y thèm được sống hơn. Trong lòng, y tự nhủ: [ Thà chết một còn hơn chết hai người. ]

Hồ Xạ hộc máu. Tròng mắt hắn long đỏ lên.

Liền đó…

Gã tiểu binh ôm cổ, gục xuống. Mũi tên trên tay Hồ Xạ nhỏ tong tỏng máu.

Mặc kệ trường thương cắm trong bụng, Xạ bước tiếp. Có thể nghe tiếng những thứ mềm mềm lọc bọc sôi và va vào nhau trong bụng hắn. Nói chẳng còn rõ tiếng nữa, chắc phải đến sát hắn mới loáng thoáng nghe được hắn nói gì. Nhưng lúc này còn ai dám tiếp cận Hồ Xạ trong lúc y đang điên dại nữa. Hắn chỉ biết ho nấc lên trong những tràng cười bất tận.

“ Tướng quân… hắn điên rồi chăng? ”

“ Không cần ra tay. Bọn chó An Nam này sẽ tự cắn lẫn nhau thôi. ”

Trương Phụ cười khẩy.

Mỗi lần tiến tới, Hồ Xạ lại yếu đi một chút. Máu tươi roi rói đổ ròng ròng xuống. Những con kền kền thèm thuồng nhìn theo từng bước chân của hắn.

Hồ Xạ tỉnh táo lại. Y nhìn Trương Phụ. Lão đang ngồi trên lưng ngựa, oai phong vận chiến giáp mà nhìn hắn bằng ánh mắt chất chứa đầy miệt thị.

“ Hồ Xạ, nhà ngươi chỉ còn một mũi tên, cần gì phải cố sống cố chết kháng cự? Chỉ cần ngươi cởi giáp quy hàng bắt Hồ Hán Thương về chịu tội, Trương Phụ ta lập tức cho ngươi làm phó soái. ”

Rắc!

Mũi tên mà Hồ Xạ phóng về phía lão bị thanh quan đao của Phụ nhẹ nhõm chém làm hai nửa. Trương Phụ nhe răng, cười mỉa:

“ Dễ đoán quá đấy Hồ Xạ… ”

Cốp!

Còn chưa nói dứt câu, thì con ngựa lão đang cưỡi đã đau đớn lồng lên, miệng hí vang trong cơn đau. Nó hất văng Trương Phụ xuống đất, lại lồng lên một chặp nữa mới chịu yên. Làm xong, thì Hồ Xạ cũng kiệt lực quỵ gối xuống mà thở hồng hộc.

Trương Phụ chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy đến, nhưng lão biết mình phải làm gì vào lúc này. Phụ đề khí, hét vang:

“ Ai đâm Hồ Xạ một cái thì xoá hết tội cũ, còn thưởng cho một thạch thóc lụa, ai mà chém được đầu hắn thì phong quan tiến tước! ”

Mạc Thuý cũng hô:

“ Mọi người đều là con dân Đại Việt, thần tử của triều Trần thì hà tất phải tương tàn? Ngay cả khi anh em không phải lính cựu triều, nhưng nếu biết cải tà quy chính, bỏ sáng theo tối thì Mạc Thuý này cũng xin tâu với Trương hầu gia đây tưởng thưởng cho mọi người một cách công bình! ”

Lời hứa của Trương Phụ, lại thêm sự hô hào của Mạc Thuý có khác nào thùng dầu quăng vào đống lửa? Quân Đại Ngu bắt đầu ngưng tay ngừng chém giết lẫn nhau. Một phần cũng bởi sự phản kháng của quân sĩ theo Hồ Xạ càng ngày càng yếu ớt.

“ Đúng rồi! Nhà Hồ có tội khi quân phạm thượng, anh em ta cần gì phải bán mạng cho lũ vua quan giặc cướp chúng nó? ”

Nguyễn Công Khôi gào lên cổ vũ đến khản giọng, càng khiến quân tâm sĩ tốt Đại Ngu thêm lung lay. Quanh Hồ Xạ, vòng vây của kẻ địch càng dày đặc thêm. Bộ hạ còn theo y người thì chết, kẻ lại quay giáo đầu quân cho Mạc Thuý và Công Khôi. Cuối cùng, chỉ còn Trần Đĩnh lưng đối lưng với hắn.

Hồ Xạ nay chỉ còn biết thở dài. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi vụt tắt, ngọn lửa sinh mạng y lại cháy lên rực rỡ một lần cuối. Cái này người Tàu gọi là Hồi Quang Phản Chiếu. Y vận hết khí lực, ngửa mặt hỏi bầu trời đen:

“ Bảo Nghĩa vương ơi, ngài có linh thiêng thì nhìn xuống mà xem đây này! ”

Y lại quay qua nhìn số đông, nhìn rừng lao núi kiếm tua tủa đang chĩa vào người mình, mà cảm khái:

“ Nước nhà, có nước mới có nhà. Ha… ha ha… ha ha ha… Hồ Xạ ta xuống dưới suối vàng trước, để mà đón người thân của các ngươi. Ta sẽ kể cho mẹ cha, vợ con các người, rằng các người đã phản bội Đại Việt như thế nào! ”

Mạc Thuý bĩu môi, nói:

“ Hồ Xạ, đến giờ mà mi vẫn không chịu tỉnh hay sao? Chúng ta trung với Đại Việt, chứ không trung với nhà Hồ. ”

Hồ Xạ lắc đầu, nói:

“ Bao biện cả thôi. Những tên bán nước như mày trên miệng đều treo khẩu hiệu thương nước tiếc dân, song lại hút mủ liếm trĩ mà ôm chân bọn giặc ngoại bang như con chó chờ xương của chủ. Chỉ vì mẩu xương thối mà cõng rắn về cắn gà nhà, ôi, đúng là trung với hồn thiêng tổ quốc, với dân tộc đồng bào ta! ”

“ Đó gọi là ngoại giao, lũ ngu trung làm sao hiểu nổi? Thắng thì làm vua, còn thua thì thành giặc ác. Mày hãy cứ yên nghỉ với cái lí tưởng trung thành ngu xuẩn của mình đi. ”

Mạc Thuý cười khẩy, rồi rút cờ lệnh ra phất.

Tức khắc, từ trên gò tràn xuống, từ hai phía trái phải ập qua cơ man không biết bao nhiêu là sĩ binh “ nhà Trần ”. Giống như một bầy kiến hung hãn lao tới chỗ con dế mèn què cẳng, sĩ tốt đã hàng quân Minh dưới sự cầm đầu của Mạc Thuý và Nguyễn Công Khôi xộc tới chỗ Hồ Xạ. Trong mắt đám người này, tên tướng quân đằng kia sao mà đáng giá đến thế? Nay cái đầu của Xạ trở thành tấm vé đảm bảo cuộc đời sung túc và quyền thế cho chúng.

Ống tên nơi thắt lưng đã cạn theo dòng máu vơi dần. Ngọn thương dài nhọn hoắt nằm trong ổ bụng, truyền vào ngũ tạng từng đợt cảm giác lạnh buốt. Đứng bên cạnh Hồ Xạ chỉ còn có Trần Đĩnh với mấy trăm lính.

Phập!

Bỗng… lưỡi kiếm từ sau lưng vươn ra trước, cắm xuyên qua trái tim hắn.

Hít… hà…

Hồ Xạ thở hẫng một hơi, cảm giác miệng mở to hai cánh mũi cũng căng phồng nhưng chẳng có một luồng khí nào tràn được vào hai lá phổi. Cái nhịp hô hấp của hắn cũng rối luôn sau đấy.

Phía sau, vang lên tiếng nói thì thầm của Trần Đĩnh:

“ Xạ, Trần Đĩnh tiễn anh một đoạn. ”

“ Ha… ha… lũ cướp nước… ta… thấy… chúng bỏ chạy… nhục nhã… ”

Môi Hồ Xạ mấp máy, âm thanh đứt quãng theo từng nhịp đập giãy chết của trái tim. Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng không còn thành lời nữa rồi. Lưỡi gươm rút ra khỏi trái tim đang hấp hối, vảy tâm huyết nóng chảy văng ra đầy đất.

Sức lực chống đỡ đôi chân chợt biến đâu mất, Hồ Xạ khuỵu hai gối xuống. Đón chờ cần cổ của hắn là thanh kiếm của Trần Đĩnh. Dưới con trăng mờ ảo, lưỡi thép loá lên lạnh lẽo, mảnh như một sợi chỉ mà thôi. Đường tơ tử thần lướt qua cổ Hồ Xạ. Nhanh… và êm ru như một làn khói. Giọt máu nhỏ trượt dọc theo lưỡi kiếm, bị vê thành một hình cầu đều đặn đỏ au rồi rơi xuống.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »