Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 4923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 84
hồi mười hai (6)..

❊ ❊ ❊

Đốp!!

Phụt!!

Hoàng Phúc bị quả chuông đập trúng ngay ngực, không nén nổi phun ra một ngụm máu tươi. Song y cũng khá ngoan độc, ngụm máu này phun ra nhắm ngay vào mặt Khiếu Hoá tăng. Ông sư không ngờ đối thủ lợi dụng máu của bản thân làm vũ khí, theo phản xạ quay mặt đi tránh không cho máu của Hoàng Phúc bắn vào mắt.

Hoàng Phúc chỉ chờ có thể, bèn gập eo, dùng một tư thế quái dị bắn mình vọt lên mấy trượng. Thân pháp y vốn dĩ linh hoạt hơn Khiếu Hoá tăng một bậc, nay lại càng nhanh vượt mặt vị hoà thượng ăn mày. Song trảo của y vươn ra, toan chộp vào đầu Khiếu Hoá tăng, tự tin rằng liệt kình của bản thân có thể xé toang chân khí hộ thể của ông sư ăn xin.

Nào ngờ đang lúc đắc chí, thì bên eo lại khẽ nhói lên một cái. Liền đó, máu đỏ nở bung ngay mạng sườn tựa như một đoá mạn đà la. Mất máu, lại thêm mất đà khiến Hoàng Phúc loạng choạng mất một bước. Thành thử, đòn đánh bất ngờ của y chẳng còn bất ngờ nữa.

Khiếu Hoá tăng thừa cơ phản ứng lại, dùng tay áo cà sa đỡ lấy búng máu, lại thuận thế tung một cú đấm thôi sơn. Quyền đầu đụng song trảo, dư kình chấn ra hai bên quệt trúng một cô bé đứng ngay đó, khiến cô ngã dúi dụi.

Đọ kình lực, so nội công thì Hoàng Phúc chẳng thể nào là đối thủ. Y bèn mượn lực phản chấn, lui nhanh ra sau, kéo dãn khoảng cách của hai bên không cho Khiếu Hoá tăng cơ hội đấm thêm một phát. Nếu không, y ắt phải thua đứt đuôi.

Vừa lui, y vừa nhìn xuống vệt đao chém toang hoác ngay bên hông, sắc mặt trầm hẳn xuống. Hai lần liền, pho ngạnh công hộ thể y luôn lấy làm tự hào là kim cương bất hoại, da đồng thịt sắt bị người ta phá đến hai lần.

Hoàng Phúc dáo dác nhìn khắp nơi, muốn tìm xem binh khí nào lại phá được ngạnh công của y. Phải biết, ngày trước long đao của Hồng Vũ đế chém trúng cũng chỉ khiến y bị trầy da, không thể tạo thành thương tích kinh khủng thế này được.

Chẳng cần tìm đâu xa, nằm sõng soài trên đất là một cô bé con, tay nắm thanh loan đao. Lưỡi đao màu đen như mực, mỏng như lá lúa, ngoại trừ đao Lĩnh Nam ra còn thứ gì khác nữa chứ??

Hoàng Phúc trầm mặt, song không vội kích động nhào lên cướp đồ. Mặc dù thanh hắc đao ấy quả là bảo vật khó kiếm trên đời, song bên kia còn một cao thủ đang nhìn chằm chằm. Y không thể mạo hiểm. Cũng không cần phải làm thế.

Thời gian kéo dài, viện quân của Trương Phụ kéo đến, thì hai người kia chết chắc.

Đúng lúc này, Nguyễn thị và bọn Ngô Miễn Kiều Biểu cũng trở lại. Tả tướng quốc Hồ Nguyên Trừng đã ở cùng với ba người. Trông thấy Phiêu Hương cũng ở đây, chàng vừa ngạc nhiên lại vừa mừng rỡ, thêm cả lo âu. Em trai hiếm muộn, khiến chàng cũng chỉ có mỗi đứa cháu này. Nó vừa mất tích là Hồ Nguyên Trừng đã lo sốt vó lên.

“ Bạch thầy, cứu được tả tướng quốc rồi. ”

Nguyễn thị vừa nói, vừa dùng đao gạt mấy mũi thương đám lính canh đâm tới. Nàng lại tiện tay đưa thanh đao còn lại lên phạt ngang một cái, cắt đứt yết hầu của bốn năm tên liền.

Khiếu Hoá tăng gật đầu, nói:

“ Chạy trước đi, để tên này lại ta lo! ”

]

Hoàng Phúc biết mình không qua được ải của Khiếu Hoá tăng, chỉ có thể hậm hực dậm chân đấm ngực.

Phiêu Hương nghĩ thầm:

[ Thành công rồi, mình cũng nên lánh mặt thôi kẻo làm liên luỵ tới tên đáng ghét. ]

Thế nhưng ông trời chẳng bao giờ để người ta toại nguyện. Đúng lúc ba người Nguyễn thị và Khiếu Hoá muốn hộ tống Hồ Nguyên Trừng chuồn êm thì đã có tiếng ai thất thanh cất lên:

“ Hồ Nguyên Trừng! Nhà ngươi xem ai ở đây!! ”

Kẻ mới quát lên là Trương Phụ. Năm người giờ mới để ý, ánh lửa rừng rực xa xa và tiếng pháo gầm rền vang lúc nào nay đã lắng hẳn.

Hồ Nguyên Trừng nhìn theo hướng cánh tay Trương Phụ chỉ, thì thấy một người bị trói nghiến bằng thừng chão, treo trên đỉnh cột cờ. Dưới ánh đuốc mờ mờ, chàng tạm thời không nhận ra là ai. Nhưng dáng người đó rất quen.

“ Hồ Nguyên Trừng hãy nghe đây, nếu nhà ngươi rời khỏi doanh ta một bước thì đầu cha ngươi sẽ rơi xuống đất! ”

Trương Phụ vừa nói dứt lời, đã có một đám lâu la khiêng y giáp và quái phủ vứt ra trước mặt bọn người. Hồ Nguyên Trừng chỉ vừa liếc qua, là biết ngay đấy đúng là chiến phục và khí giới của cha mình.

Phiêu Hương cũng giật mình khi thấy y giáp của ông nội.

[ Lẽ nào ông cũng bị bắt?? ] – Cô bé nghĩ, lòng lo ngay ngáy.

Thì ra sau trận Tây Đô, Hồ Quý Li trọng thương bất tỉnh, thành thử vô tình bị bỏ lại phía sau. Lý Bân bị cảnh chém chém giết giết trên chiến trường doạ cho vỡ mật nát gan chạy bán sống bán chết rồi rúc luôn vào một bụi cây ven đường mà run như đuôi thằn lằn đứt. Nào ngờ trùng hợp sao, con ngựa của Hồ Quý Li lại quỵ ngay trước mặt hắn. Lí Bân cứ thế lập được đại công.

Đại quân nhà Ngu thì rút chạy vào cố thủ ở Lỗi Giang. Rồi lại thua mấy trận nữa, nay Hồ Hán Thương đã dẫn mấy trăm tàn binh còn lại chạy vào Tân Bình.

Song, Hồ Quý Li cũng chỉ là một trong hai con bài chưa lật của Trương Phụ. Y bỗng nhiên lia ánh mắt về phía Phiêu Hương đang đứng, cười gằn:

“ Tiểu công chúa nhà Đại Ngu, cô cũng gan lắm mới dám qua mặt bản hầu gia đấy. ”

Phiêu Hương giật mình, không dám tin vào tai mình. Thân phận của bản thân được cô giấu rất kỹ, thậm chí hai người Quận Gió Tạng Cẩu cô cũng không tiết lộ nửa lời. Làm sao Trương Phụ lại biết được cơ chứ??

Hồ Nguyên Trừng lại càng khẩn trương. Chàng không rõ làm cách nào Phiêu Hương lẻn được vào doanh trại quân Minh, song một khi thân phận bại lộ, đứa cháu gái này của chàng chết là cái chắc.

Cố giữ bình tĩnh, Phiêu Hương nói:

“ Trương hầu, có phải ngài nhầm tôi với ai? Tôi là… ”

Trương Phụ cười khẩy, vẫy tay một cái. Tức thì có một bóng người chen lên trước, lên tiếng:

“ Công chúa, ngài còn nhớ bọn mạt tướng chứ? ”

Nãy giờ Trương Phụ và Phiêu Hương đối đáp bằng tiếng Hoa, đột nhiên có người dùng tiếng Việt xen vào không khỏi khiến người ta chú ý.

Phiêu Hương chuyển ánh mắt qua, thì phát hiện kẻ lên tiếng chẳng ai khác ngoài Mạc Thuý. Nguyễn Công Khôi đang đứng ngay cạnh tên hàng tướng, lấm lét nhìn cô.

[ Thôi xong, xôi hỏng bỏng không! ]

Phiêu Hương chớp chớp mắt, vuốt mái tóc qua vành tai. Cô bé vừa kinh hô một câu trong lòng, lại thầm trách bản thân quá chủ quan, đáng lẽ phải chú ý hành động hơn.

Trong Minh doanh người đông nghìn nghịt, nhưng nhận ra được thân phận của Phiêu Hương chỉ có vài người, tiếc thay trong đó có Nguyễn Công Khôi.

Mà cuộc đời đôi khi nó lại trùng hợp một cách li kì đến thế.

Khiếu Hoá Tăng lui nhanh nửa bước, chân hơi nghiêng về hướng nam. Chỉ cần có cơ hội, ông sẽ lập tức dốc lực mở đường máu đưa Phiêu Hương ra khỏi Minh doanh. Tuy nhiên, nói thì dễ, đâm xuyên qua vô vàn binh sĩ mới khó. Nhất là khi có một cao thủ cỡ Hoàng Phúc đang nhìn chằm chằm.

Trương Phụ vẫn kiên nhẫn nhìn Hồ Nguyên Trừng, không nói một lời. Ánh mắt lão sắc bén, ai nhìn cũng phải giật mình. Trông có khác nào con hổ đang nằm trong bụi rình chú hươu bước vào đúng chỗ cho nó vồ.

Mạc Thuý thì biết nhìn người hơn, bèn tranh thủ lui mấy bước, kề con dao lên sợi chão treo Hồ Quý Li. Chỉ cần hắn cứa một cái, đứt dây, thì Hồ Quý Li ắt phải rơi xuống từ nóc cột cờ cao cao, không tan xương nát thịt cũng phải gãy đoạn tứ chi.

Bọn Ngô Miễn, Kiều Biểu bèn lên tiếng can:

“ Tả tướng quốc xin hãy nghĩ kĩ. Đại Ngu ta không thể không có ngài. ”

Chỉ có Nguyễn thị là thở dài, hai tay đặt lên chuôi đao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »