Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5076 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 51
hồi chín (9)..

❊ ❊ ❊

Tạng Cẩu bắt đầu dạo vòng quanh Hương mà công kích, đúng như bộ pháp thủ thế của võ chó. Thay vì những đòn đánh trực diện như trước, nay chiêu thức của Tạng Cẩu nhờ bộ pháp mà cứ dồn dập vồ đến từ hai cánh. Nhìn qua, thì giống hệt cách mà loài chó săn đuổi theo, chồm lên người con hươu con nai mà cấu xé.

Phiêu Hương bắt đầu cuống tay cuống chân. Chiêu thức của Tạng Cẩu đã kì lạ hiếm thấy, lại cứ nối nhau liên tiếp khác nào sóng trên sông? Uổng cho cô bé biết rất nhiều chiêu số tinh diệu, nhưng lúc này lại chẳng kịp nghĩ nên dùng chiêu nào làm đối pháp chống lại võ chó của Tạng Cẩu.

Khiếu Hoá Tăng bất ngờ lên tiếng:

“ Ngu! Đao pháp là cứ phải dùng đao mà chém à? ”

Lời ông nói chẳng khác nào tiếng chuông, đánh thức người u mê trong cuộc. Phiêu Hương giật mình, lập tức hai chưởng chụm lại thành đao, bắt đầu dùng đao chiêu phản kích.

Đao của Hương dùng biến hoá để áp chế tinh diệu, dụng động mà phá giải tĩnh, lấy ác liệt chống sự ổn trọng, đem thế vòng mà khắc cái thẳng. Phen này quái chiêu chống kì thức, võ hiếm gặp phải đao lạ. Đúng là kì phùng địch thủ.

[ Đao pháp của con bé này ẩn chứa toàn là nghịch lí, đi ngược hẳn với thường thức võ lâm. Thế mà chiêu nào chiêu nấy đều lợi hại vô cùng, lại ẩn chứa triết lí võ đạo sâu không lường nổi. Kẻ sáng tạo ra đao pháp này vị tất đã yếu hơn ông sư cọ hành khất này. Quái… đất Đại Việt có cao thủ dùng đao từ bao giờ? ]

Tạng Cẩu liên tiếp né hai đòn chém, mồ hôi bắt đầu ứa ra. Sau khi Hương đổi sang đao pháp, áp lực nó phải gánh tăng lên chóng cả mặt. Giờ nó mới hiểu ngày trước, lúc đánh trận Muộn Hải Liễu Thăng đã phải khó khăn đến mức nào mới ép lui được cô bé đối diện nó.

[ Anh Thăng dùng thương pháp, lợi thế về tầm vung. Mình thì tay không tấc sắt, muốn lọt qua được hai bàn tay của Hương thật là quá khó. ]

Tạng Cẩu mới nghĩ có thế thôi mà ở đối diện, Phiêu Hương đã chém liên tiếp ba nhát. Chiêu thức hiểm ác ập đến như là thác nước xối xuống, nó đón đỡ mà rát cả mặt. Đúng lúc này, Phiêu Hương đột nhiên dựng thẳng mũi chân, quét ngang một cái.

“ Hay! ”

Khiếu Hoá Tăng vỗ đùi đánh đét một cái, khen. Thực ra chiêu số cũng chẳng có gì, lão khen là khen ngộ tính của cô bé. Chỉ một lời lão nhắc, mà Phiêu Hương ngộ ra luôn cách dùng chân để phát đao chiêu. Đối với người học võ, chiêu thức chung quy chỉ là vật chết. Muốn thành cao thủ, trước phải học được cái gọi là tuỳ tâm tuỳ sự mà sử dụng. Chứ cứ quy quy củ củ, cứng như khúc gỗ thì chỉ đi làm mộc nhân cho người ta luyện chiêu.

Ai nói chân không phát được đao chiêu? Chém, chẳng phải là quét đấy ư?

Tạng Cẩu bị gạt trúng chân trụ, không giữ được thăng bằng nữa, ngã ngửa ra sau. Phiêu Hương đắc thắng hô:

“ Thua rồi nhé! ”

Nào ngờ, hai chân Tạng Cẩu đột nhiên xoay chuyển, ngọn cước quét mạnh vào Phiêu Hương. Bịch! Bịch! Cô bé giơ vội tay lên đỡ hai cú đá, loạng choạng mấy bước liền. Còn Tạng Cẩu thì thuận thế bật thẳng người dậy.

“ Môn này quái lạ thật, tên gì thế? ”

Đôi mắt Phiêu Hương sáng lên lấp lánh, vui vẻ hỏi ngay.

“ Chó chui gầm chạn… thực ra, hôm qua ông Khiếu Hoá Tăng dạy tớ môn võ chó. ” - Tạng Cẩu thu tay, gãi gãi đầu. Hai đứa đã biết tài nhau, lại đều thấm mệt rồi, nó cũng không muốn đánh tiếp nữa.

“ Tạng Cẩu đánh võ chó, đúng là người sao võ nấy rồi. Ủa, mới học một hôm mà đã thạo thế rồi hả? Cứ đà này chỉ mấy tháng chắc tớ đánh không lại Cẩu. Nè, có bí quyết gì không? ” - Phiêu Hương nhảy chân sáo tới, vỗ vai Tạng Cẩu. Cái cách cô bé vờn quanh Cẩu trông chẳng khác nào con ong vàng cuốn lấy bông hoa.

“ Tớ học trong mơ đấy, tin không? ”

“ Xí! Còn lâu mới tin. Chờ đã, vừa rồi Cẩu đánh chiêu này còn sơ hở này. ”

Trong khi hai đứa bé trò chuyện ngược xuôi về cuộc tỉ võ đã qua thì Khiếu Hoá Tăng xoa xoa cái đầu trọc, hết ngáp ngắn lại ngáp dài.

Bên ngoài miếu…

Một trung niên đang đứng tựa vào tường, sắc mặt trắng nhợt. Nơi khoé miệng, máu len lỏi qua bộ râu rậm rạp chảy xuống đến cằm. Y có vẻ bị thương nặng lắm.

Đôi vai y bị hai thanh ám khí đâm thủng. Phần lộ ra ngoài không khí có màu đỏ như son, dài cỡ ngón tay trỏ, mỏng dẹp như một phiến lá tre. Nó không thẳng mà uốn lượn đều đặn mấy lần liền.

“ Khốn nạn… ”

Quái khách gằn lên, tung mình nhảy vào trong miếu tạm lánh. Y bị người ta truy sát đã nửa ngày nay rồi. Chẳng những mệt mỏi, hầu khô họng cháy mà cơ thịt ở vai y còn đang nóng rừng rực như bị dội dầu sôi. Hiển nhiên là ám khí có bôi độc rồi.

Quái khách đi được mấy bước thì loạng choạng, thổ cả một búng máu to. Y phát hiện càng vận công thì chất độc quái ác phát tác càng nhanh, không cách nào bức nó ra ngoài được.

Tiếng huýt sáo bay bổng gọi nhau lại truyền đến. Lần này còn gần hơn trước. Quái khách chỉ nghe là biết truy binh đã ở ngay ngoài miếu. Y còn lạ gì tiếng huýt sáo ám hiệu của phái Long Đỗ nữa chứ?

“ Chẳng lẽ Khỉ Lông Xanh Huỳnh Bách Việt ta cứ thế mà chết ở đây? ”

Trung niên thầm nghĩ, miệng đắng chát lại. Hắn tự trách mình lớn đầu rồi còn để hỏng việc, khiến việc lớn xôi hỏng bỏng không.

Huỳnh Bách Việt lê thân xác mỏi mệt đến tựa lưng vào cánh cửa chính điện. Hắn thở hào hển, từng cơn từng cơn ngắt quãng dần.

“ Ai mà ngờ, phái Long Đỗ lại cấu kết với sơn trang Bách Điểu bán nước cơ chứ. Ai… võ lâm Kinh Bắc, Thiên Cơ Lão Đạo đều bị mấy con chó qua mặt! Tệ! Tệ hại thật. ”

Bách Việt nói lớn lên, chỉ để trút sự bi phẫn trong lòng ra. Hắn nghĩ ngôi miếu hoang phế thế này, ngoài hắn ra còn có ai được kia chứ? Hắn phải nói, nói cho cái lũ đang kéo bè kéo lũ ngoài kia biết, rằng hắn chết nhưng bí mật của chúng hắn không ôm theo cùng. Trời đấy. Đất này. Thần hoàng thổ công chứng cho hắn. Núi sông này sẽ nhìn rõ bộ mặt đểu cáng của bè lũ tiểu nhân. Hắn chết không hề vô nghĩa.

Bỗng nhiên, kẹt một tiếng…

Cánh cửa sau lưng hắn mở toang ra. Hai đứa bé độ tám chín tuổi, một nam một nữ hò nhau xốc nách hắn đưa vào trong chính điện.

Huỳnh Bách Việt thấy vậy, vỗ trán kêu:

“ Thôi rồi! Chết rồi! ”

Hắn nghĩ mình chết thì cũng đành. Nhưng chỉ vì một khắc bốc đồng, buột mồm nói toạc móng heo cho sướng cái miệng hắn mà làm luỵ đến hai đứa bé con chưa nứt mắt. Thế thì tội hắn phải lớn lắm.

“ Hai đứa mau nhân lúc còn chưa quá muộn, theo cửa sau chạy mau! Một lát nữa kẻ xấu vào đây thì e là không kịp… ”

“ Kẻ xấu nào vào thì không kịp? Ông cứ an tâm nằm nghỉ, để con rút ám khí ra rồi cầm máu lại. ”

Phiêu Hương ỷ có Khiếu Hoá Tăng đang ở trong điện, nên dĩ nhiên chẳng sợ truy binh Huỳnh Bách Việt nhắc tới. Huống hồ chúng nó còn là đệ tử của Quận Gió.

Cô bé toan thò tay rút phắt hai thanh ám khỉ đỏ son ra đặng rịt thuốc vào vết thương thì ông sư già đã vội lên tiếng can:

“ Chớ có tuỳ tiện đụng vào, chết như chơi đấy! ”

“ Đại sư cũng là người trong chốn võ lâm? Vừa rồi gấp gáp, quên lễ phép chào hỏi của bậc con cháu, xin đại sư bỏ quá cho. ”

Huỳnh Bách Việt gượng đau, chắp tay thi lễ. Không phải y không nghĩ qua là mình có may mắn diện kiến Khiếu Hoá Tăng, mà y không cách nào liên hệ một tông sư tiếng tăm như sấm dậy khắp cõi trời nam với một sư cụ trông bê tha nhếch nhác thế này được.

Khiếu Hoá Tăng không đáp, mà chỉ vào hai thanh ám khí, nói:

“ Uốn lượn như rồng, thân đỏ tựa son. Chúng hẳn là Long Đỗ truỷ khét tiếng của phái Long Đỗ rồi. Cũng may đây không phải loại tinh chế của giáo chủ phái này, không thì mạng chú mất từ lâu rồi. ”

Huỳnh Bách Việt nói:

“ Tôi cũng biết Long Đỗ truỷ khét tiếng trên giang hồ, thứ kịch độc bào chế từ lá ngón và nọc ong chỉ cần ba khắc là lấy mạng người. Nhưng việc nghĩa không thể không làm, chỉ đành lấy thân này hiến cho Đại Việt… Đại sư, ông cũng biết mạng ta khó cứu, nhân lúc này mang hai đứa nhóc này đi mau. ”

Rồi y lấy trong áo ra một ống tre dài độ hai gang, một đầu nhét cái nút gỗ. Bách Việt mở nút, lấy từ bên trong ra một tờ giấy, cẩn thận trao cho Khiếu Hoá.

“ Đây là thư Trương Phụ gửi cho trang chủ sơn trang Bách Điểu, ghi lại âm mưu bán nước đổi vinh hoa của chúng. Tôi vốn là môn khách của y. Trong lúc đi đại nghe lén được, tiếc là chỉ mới một nửa. Chừng mươi ngày trước Đại Bàng tinh bắt đầu gặp riêng lần lượt từng môn khách một. Tôi cũng được hắn gặp riêng. Té ra muốn dụ dỗ Huỳnh Bách Việt này đi làm Việt gian bán nước. Lúc ấy tôi giận lắm, nhưng sợ lộ việc nên giấu kín, chỉ nói xin thư cho một hôm suy xét. Rồi đánh liều trộm bức mật thư này về chứ không giải mã nổi.

Chuyện tôi đã kể ra tỏ tường, chết cũng đành vậy. Nhưng bức mật thư xin giao lại cho đại sư bảo quản, nhờ ông chuyển đến tận tay Thiên Đạo Kiếm - Thiên Cơ Lão Đạo giúp cho. ”

Khiếu Hoá Tăng thấy giọng y khẩn khoản, vai lại trúng Long Đỗ truỷ có độc lá ngón, e rằng chẳng còn sống được bao lâu. Ông bèn gật đầu:

“ Thằng Cẩu ra giếng xách một thùng nước về đây. Chú Việt sống được đến bây giờ, ắt nội lực cũng khá, có thể tự ép độc ra được không? ”

“ Đám giặc đuổi sát nút, thực tình không có thời gian mà thở. Đại sư đừng phí tâm tư vào ta. Chỉ cần mật thư lọt được vào tay Thiên Cơ Lão Đạo là được rồi. Mau!! ”

Huỳnh Bách Việt lắc đầu, lại ra hiệu cho ba người chạy mau đi. Y đã nói muốn rã cả họng mà lão sư ăn mày kia vẫn bình chân như vại, thế có tức y không cơ chứ.

Bốn người còn đang mâu thuẫn chuyện đi hay ở thì đã có mấy bóng người đạp tường nhảy vào sân miếu. Gã đi đầu quát to:

“ Huỳnh Bách Việt, tên bán nước nhà ngươi chạy đâu cho thoát? ”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »