Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 12
hồi năm (1)..

❊ ❊ ❊

Muộn Hải khẩu quần hùng phóng hoả

Quân Minh thua, Trừng lại lui binh

Hãy cùng trở về quá khứ khoảng nửa canh giờ trước khi Quận Gió ra mặt.

Quân doanh nhà Hồ…

Một đoàn người lùi lũi đi từ phía nam lên, hướng về phía quân doanh. Bọn họ mặc áo rách, ở vai lúc lỉu một cái bị vá chằng vá đụp, trông dáng đi lọm khọm và hơi run rẩy. Tóc và chòm râu trắng hiện ra bên dưới tấm vải rách chùm đầu. Cánh tay lộ ra ngoài không khí đen xạm những miếng cao thuốc bắc.

Họ là ăn mày ư? Có lẽ nói là dân chạy nạn thì hợp lí hơn. Một toán mấy trăm nạn dân già yếu đang làm gì ở nơi chiến tranh loạn lạc này kia chứ?

Phía sau lớp rào gỗ, sĩ tốt nhà Hồ đã phát hiện được những người này. Họ lập tức tỏ ra cảnh giác. Có người hô hào gọi thêm người, kẻ thì chĩa giáo vào đám người không cho họ tiếp cận tường thành.

Một tốp nỗ binh đứng trên những cái thang gỗ tạm thời, lăm le mũi tên hướng về phía nạn dân. Chỉ một tiếng hiệu lệnh thôi, một trận mưa tên sẽ dội xuống đầu đoàn người.

Thế rồi…

Phía mặt bắc bất thình lình vang lên tiếng trống báo hiệu có địch tập kích, đồng thời có một tiểu tốt chạy lại thông báo yêu cầu điều quân cứu viện. Nỗ binh quét mắt nhìn đám người một cái, sau đó lục tục hạ nỏ trèo thang xuống. Nếu như mặt bắc bị tập kích, thì họ nên dàn bớt lực lượng qua bên đó để cứu viện.

Ngờ đâu, những người ăn mày đột nhiên quăng nón lên không trung. Rắc! Tiếng kêu giòn tan bật lên, lớp rào gỗ gia cố bằng những thanh tra ngà bị một vật gì đó nhọn hoắt phạt đứt. Đồng thời, một đống ám khí đủ thể loại cũng được ném vào qua các chỗ thưa của hàng rào.

Nào là những loại thông thường như Kim Tiền Tiêu, Thiết Tật Lê, Văn Tu Châm… Cho đến cả các loại độc môn hiếm thấy trên giang hồ như Khổng Tước Linh của Bách Điểu Sơn Trang trấn Thái Nguyên, Long Đỗ Chuỷ của phái Bạch Mã xứ Nghệ.

Bị đánh úp bất ngờ, khiến nhóm nỗ binh chẳng kịp trở tay. Một bộ phận trượt chân khỏi thang, ngã lên những người bên dưới. Mấy người đi đầu vận kình lực, vỗ một chưởng thật mạnh vào tường rào đã đứt đôi.

Binh lính nhà Hồ chỉ kịp nghe đánh " ầm " một tiếng, sau đó cát bụi mờ mờ dần cuộn lên từng đám từng đám. Vừa định thần nhìn lại, thì một đám người giang hồ đã túa vào. Lúc này họ đã dùng tay bôi nhoe nhoét lớp hoá trang trên mặt, nhìn không rõ diện mạo ai với ai cả.

Lọt doanh thuận lợi, cả đám bắt đầu tản ra hành động. Người thì châm đuốc đốt trại, kẻ thì múa đao lao vào đánh nhau với quân triều đình.

Binh nhà Hồ biết là trúng kế " Dương Đông Kích Tây ”, song hiện giờ binh lính các nơi đang túa cả về phía bắc thì lấy đâu ra quân nữa để chi viện? Ấy là còn chưa nói những nạn dân giả còn chuyên trị phái ra một người dùng khinh công lướt khỏi vòng chiến, tay nắm kiếm sắc chọc thủng lớp da căng mặt trống. Hết cái này đến cái khác bị tên này phá hoại, thành thử họ muốn kêu cứu viện cũng không được.

Thì ra từ nửa tháng trước quần hào võ lâm mấy tỉnh phía bắc từ đã nghe hiệu lệnh của " bắc phương thiên đạo kiếm ” - Thiên Cơ Lão Đạo toả ra khắp nơi, nghiên cứu cẩn thận đường đi lối lại của quân nhà Hồ để dễ bề chuẩn bị cho hành động lần này. Kế đó quần hùng âm thầm bám theo, phá hoại quân Đại Ngu để góp sức " Phù Trần ”. Trận thua nửa tháng trước của Hồ Nguyên Trừng cũng là do họ quấy rối mà nên.

May thay quân triều đình là binh lính chính quy được đào tạo bài bản. Họ nhanh chóng kết trận, phản kháng lại đợt tấn công như vũ bão của nhân sĩ võ lâm.

Những tay giang hồ thảo mãng này tuy võ công lợi hại hơn, nội lực cao thâm hơn thật, nhưng đánh chẳng có quy củ lề lối gì cả. Mạnh ai nấy đánh, sống chết mặc bay, chỉ thích hợp chuyện đánh tay đôi.

Trái lại, quân triều đình biết hỗ trợ, cảnh giới lẫn nhau nên lúc hỗn chiến thế này họ càng tỏ ra lợi hại hơn, dù bị đối thủ bỏ xa về chiến lực cá nhân.

Lúc này, Hồ Xạ đã kịp từ cánh tây chạy tới cứu viện. Y vốn đang trên đường tiếp viện cho mặt bắc, đi ngang qua đó thì nghe tiếng chém giết và ánh lửa vọng lại. Nhờ thế mà biết quân thủ trại do y và Hồ Đỗ cầm đầu đã trúng kế của địch.

Vội vàng gom được một cánh quân chừng trăm người, Hồ Xạ đang muốn đánh úp từ mé trái qua thì đã trông thấy một người lướt đi như bay, chọc trống nhanh thoăn thoắt. Y bèn cười khẩy, bảo thuộc hạ:

" Xem ta bắn rụng tên kia đây. ”

Nói rồi không chần chờ chút nào, rút ngay một mũi tên nhắm vào kiếm khách nọ mà phóng. Thần kỹ ném tên này của Hồ Xạ đến cả Mộc Thạnh cũng khó lòng tiếp được, tốc độ và sức mạnh tất nhiên không phải bàn cãi.

Kiếm khách nọ nghe tiếng gió, biết có ám khí đang bắn tới. Y chậm rãi đưa tay lên, lưỡi kiếm trong tay đột nhiên biến từ màu trắng thành sắc đen. Mũi tên hiểm ác đã lao vọt tới, kình phong bật lên tanh tách nghe mà kinh hãi. E rằng chỉ một nửa cái hô hấp nữa thôi sẽ bắn thủng mắt toạc đầu người kiếm thủ.

Vụt!!

Thế rồi, lưỡi kiếm đen trũi chạm nhẹ lên thân tên một cái. Cạnh kiếm lách êm ru vào góc giữa đầu tên và thân tên. Người kiếm khách kia chân vẫn chạy, song cổ tay lại từ từ xoay tròn một cái.

Dưới con mắt trừng lớn của Hồ Xạ, mũi tên hắn ném ra với tám thành nội lực bị động tác nhẹ hều của người kiếm khách đẩy ngược về phía chủ. Cứ nghe tiếng gió thì biết, xét về lực bắn e là còn mạnh hơn trước.

Hồ Xạ giật cả mình, vội vàng phóng liên tiếp hai mũi tên mới hoá giải được đòn bắn ngược của kiếm khách. Y không dám không cẩn thận, thủ sẵn mấy mũi tên trên tay nghiêm cẩn đối địch.

Mà tay kiếm khách kia phát kì chiêu xong, bèn thu tay lại không đánh nữa. Lưỡi kiếm thò ra từ tay áo dài cũng đổi sang màu trắng tuyết. Dưới ánh nắng chiều, mọi người đều nhìn rõ hình dáng của nó. Không thẳng, chẳng cong, mà lại uốn lượn như một con rắn đang trườn. Đúng là một thanh quái kiếm, mà tay nghề của người rèn kiếm thì lại càng kinh khủng. Có lẽ chỉ có thể dùng “ thần hồ kì kỹ, xảo đoạt thiên công ” để miêu tả mà thôi.

Kiếm khách lại lấy cái ấm nhỏ bên hông ra. Ấy cũng là một ấm trà kì quái. Cái nắp ấm bằng đất sét như được gắn liền với thân, dù có lắc lư thế nào cũng không rơi ra ngoài. Mà ở vòi còn có nhét một cục đất nhỏ. Kiếm khách mở cái nút bịt ở vòi, châm trà vào li đất rồi nhấp một hớp.

Toán cung binh đứng la liệt ở xa, cung đã giương nỏ đã kéo chỉ chờ Hồ Xạ hô một tiếng là sẽ nhất loạt bắn vào người tay kiếm khách kia. Hiện tại chung quanh y không có lấy một nhân sĩ võ lâm nào, quả là thời cơ tuyệt hảo để triệt hạ.

“ Tướng quân, hay… ”

“ Đồ ngu, muốn chết thứ cứ việc bắn! Ta cũng đang muốn xem xạ thuật của chú mày so với thiết kị Mông Cổ ngày xưa ai lợi hại hơn đây. ”

Hồ Xạ khẽ quát, lại nhìn về phía tay kiếm khách kia. Binh sĩ tuy vẫn bán tin bán nghi, song thấy thái độ của Hồ Xạ đột nhiên trở nên nghiêm trọng tới vậy thì cũng biết điều mà thoáng lỏng dây cung. Kiếm khách nay đã uống hết nước chè trong chén, lại bình thản dùng tay áo lau khô đôi môi mình.

“ Tản ra các hướng, chặn đánh bọn chúng. Cốt phải bẻ gãy được nhuệ khí, không để chúng đốt phá thêm nữa. Ta sẽ lo tên này. ”

“ Dạ. Các anh em nghe tướng quân nói rồi đấy, chia ra hành động. ”

Quân sĩ túa ra các ngả, chỉ để lại mỗi Hồ Xạ mặt đối mặt với kiếm khách bí ẩn. Xạ thấy binh sĩ đã đi hết, lúc này mới nhét tên lại vào bao, cất tiếng:

“ Lục Bình, chú cũng đến phá hoại việc công của bọn anh à? ”

Thì ra kiếm khách vừa hoá giải một mũi tên thần tốc của Hồ Xạ chẳng phải ai khác ngoài Long Thành Kiếm Khách Phạm Lục Bình. Hồi còn định đô ở Thăng Long, Đỗ, Xạ và y từng có thời gian cùng phục vụ trong cấm quân, ba người thân như anh em ruột thịt. Về sau nhà Trần bị soán ngôi, Lục Bình mới xin xuất ngũ, đi làm kiếm khách lang thang.

Phạm Lục Bình lau hết đống hoá trang trên mặt, để lộ ra diện mạo của một thanh niên còn rất trẻ. Mái tóc đen tuyền cắt ngang vai, ôm lấy gương mặt phảng nét hào hoa nho nhã, lại vương vẻ hào sảng anh hùng. Nơi đáy mắt in rõ sự ương bướng ngang ngạnh. Hai hàng chân mày y đặc biệt sắc, không thua gì mũi kiếm trong tay.

“ Thời thế thay đổi, chúng ta từ anh em sống chết có nhau, nay lại phải dùng đầu đao lưỡi kiếm mà giáp mặt trên chiến trường. Hồ Xạ, nếu còn coi Lục Bình này là anh em thì mau qua phía bắc gọi Hồ Đỗ tới đây đi. Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt, nên chẳng muốn phá vỡ lời thề năm nào của tổ tiên. ”

Phạm Lục Bình lắc đầu, sau đó vung tay ném một vật màu nâu to cỡ hạt mít về phía Hồ Xạ. Vị tướng nhà Hồ đưa tay bắt lấy, thì té ra là một cái chén con. Bên trong sâm sấp nước chè xanh, hương trà hãy còn vương lại chưa tan, mà sờ thì vẫn ấm lắm.

Chén đất rất giòn, ném nhanh và mạnh như vậy, thì cho dù bắt được cũng phải sứt vỡ vì phản chấn khi va vào lòng bàn tay y. Thế nhưng dù hiện giờ đã ngay ngắn nằm trong tay Xạ rồi mà nó vẫn lành lặn như chén mới. Miệng vẫn tròn vành, không méo hay nứt dù chỉ một góc. Muốn thực hiện được điều này, ắt phải khống chế được xảo kình ở vai và cổ tay đến một mức độ cực kì cao siêu.

“ Lục Bình dùng trà thay rượu, xin kính người làm anh anh một chén. Uống hết trà, hai ta từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt. Lần tới gặp lại, không phải ngày ấy tôi chết, thì năm sau ắt là giỗ đầu của anh. ”

Hồ Xạ nhận chén, uống cạn, lại tiếp:

“ Ta đã uống phần ta, song tên Đỗ thì không thay được. Chú cũng biết tính anh chú rồi, lỗ mãng đơn giản. Chẳng thế mà cứ bị người ta trêu là Hồ Đồ mãi. ”

Phạm Lục Bình cụp mắt, cất bình trà rỗng với chén đi, lại nói:

“ Hồ tướng quân, trên chiến trường một khắc quý ngàn vàng. Đừng phí thời gian kể lể chuyện cũ nữa, ta đã bao giờ quên đâu? ”

Hồ Xạ thoáng thở dài. Chẳng phải ngẫu nhiên mà cách xưng hô giữa hai người lại thay đổi. Tiếng “ Hồ tướng quân ” ấy sao mà xa cách thế?

Y lại theo hướng cũ len lỏi qua các trướng bồng, hướng về phía bắc để cảnh báo cho Hồ Đỗ. Cuối cùng chỉ còn Phạm Lục Bình ở lại với mấy cái trống đã thủng. Y tựa lưng lên một mặt trống lớn, mắt nhắm lại lắng nghe âm thanh của cuộc chiến. Ngọn lửa bén vải lều cháy bùng lên phừng phực, tiếng người chửi bới rên la đang kéo xa dần về phía cửa biển. Y bất giác cao hứng hát khẽ mấy câu, lại lẩm bẩm:

" Trà hết rồi, chè cạn rồi. Lá trà hãy còn ở đây, song cũng chỉ có cái ấm biết mà thôi… ”

Tình nghĩa anh em chiến hữu mấy năm ròng, một chén trà lau sạch được ư? Cho dù thực là trà cạn tình vong, thì lá trà hãy còn trong ấm, nhưng ngoại trừ cái ấm đất kì dị bị bịt mắt bịt mồm kia ra thì làm gì còn ai khác biết?

*) chú thích:

Kim tiền tiêu: nói thẳng ra là tiền xu. Đây là loại ám khí thông dụng và phổ biến do tính hợp pháp của nó ( không ai cấm mang tiền cả). Tính sát thương không lớn, song dùng để điểm huyệt khá tốt

Thiết tật lê: ám khí nặng, bằng sắt dày, khi ném có thể gây thương tích lớn cho mô và gân

Văn tu châm: dịch ra là kim râu muỗi, mảnh như râu con muỗi vậy. Thường bôi chất độc gây tê. Tốc độ rất nhanh, song lực sát thương khá hạn chế trừ khi nhắm được vào mắt hay tử huyệt. Ngoài ra châm này khá yếu, nên dễ gãy nếu bị chém hay đập trúng

Khổng Tước Linh và Long Đỗ Truỷ sẽ được giải thích ở phần sau của truyện

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »