Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 83
hồi mười hai (5)..

❊ ❊ ❊

Khiếu Hoá Tăng đã xuất hiện trong doanh trại quân Minh. Đi bên cạnh ông có ba người, hai nam một nữ.

Nam thì một tên Ngô Miễn, người còn lại tên Kiều Biểu, đều là quan nhà Hồ. Người nữ là vợ Miễn, họ Nguyễn, cũng là bậc cân quắc anh thư, nữ trung hào kiệt. Ba người này sắp sẵn mấy bộ hạ trung thành nhân lúc nửa đêm thanh vắng, sương mù không trăng lén dùng súng thần cơ gây huyên náo doanh trại quân Minh. Mục đích là để ba người đột nhập vào bản doanh, giải cứu tả tướng quốc Hồ Nguyên Trừng. Vừa vặn lại đụng vào Khiếu Hoá Tăng. Khi biết mục đích của hai bên giống nhau, hai đoàn người bèn nhập chung làm một.

Ngô Miễn và Kiều Biểu mỗi người cầm một thanh gươm. Nhìn cước bộ thì xem chừng hai người có học một ít ngoại công, song nội lực yếu kém. Một đối một với binh sĩ bình thường thì vô tư, nhưng nếu gặp Cẩm Y Vệ hay cao thủ tầm Mộc Thạnh, Trương Phụ thì chỉ có đường chết.

Nguyễn thị dắt theo hai thanh loan đao, thân pháp uyển chuyển nhẹ nhàng như chim yến. Một hơi thở của thị dài lâu hữu lực, chứng tỏ võ công của nàng ta chính ra lại cao nhất trong ba người. Tuy không so nổi với bậc đại tông sư như Khiếu Hoá Tăng, song cũng một chín một mười với đám Phạm Ngũ Thư, Phạm Hách.

Bốn người lẩn khuất trong đêm, dần dần tiếp cận trướng bồng nơi Hồ Nguyên Trừng bị giam lỏng. Trên đường đi có đụng phải một hai toán lính canh, nhưng chúng chưa kịp kêu tiếng nào đã bị Nguyễn thị điểm trúng á huyệt. Hai người Miễn, Biểu bèn sấn lên cắt cổ hết chẳng chừa người nào, nói là coi như giảm bớt được ít kẻ thù nào thì hay ít đấy cho quân Hồ.

Khiếu Hoá Tăng hơi tỏ vẻ không vui, song cũng hiểu hai bên kẻ sống người chết không phù cùng chủ. Vả lại lão cũng đang muốn cứu Hồ Nguyên Trừng ra, nên cũng chẳng tiện ngăn cản.

Một đường thuận lợi là thế, trướng bồng nơi Hồ Nguyên Trừng bị giam đã ở ngay trước mặt. Đúng lúc này, Nguyễn thị vội ngăn hai người kia lại, nhỏ giọng:

“ Có cao thủ. ”

Khiếu Hoá Tăng cũng nhíu mi, đoạn tung mình nhảy trước một bước. Ông vung nắm tay, tống mạnh một quyền vào bóng tối. Nội lực của ông sư ăn xin vốn nổi tiếng là kinh hồn, nay tuy chỉ phát ra sáu thành, uy lực vẫn kinh hồn bạt vía như thường.

Một đấm nặng nề như núi Tản giáng vào kẻ địch trong bóng tối, phát ra tiếng động lớn.

Ầm!!

Quyền đầu của Khiếu Hoá hơi run, cảm giác vừa rồi hệt như đánh vào vách đá rồi bị phản chấn lại. Song đối thủ của ông sư cũng chẳng dễ chịu gì.

[ Mẹ kiếp! Người An Nam sao lại có nội công thâm hậu cỡ này?? ]

Y không sao ngờ nổi ngoại trừ kẻ nhỏ thó từng đùa cợt dắt mũi y suốt nửa tháng nay, nước Nam nhỏ bé này vẫn còn cao nhân có thể khiến y chịu thiệt. Hơn nữa là còn không trốn tránh gì, cứng đối cứng.

Khiếu Hoá Tăng thì thầm nghĩ:

[ Chân khí hộ thân của gã này cứng không khác gì thép nguội, e là đao chém thương đâm cũng chưa chắc đã làm hắn bị thương nổi. Thất sách. Không ngờ trong doanh trại quân Minh còn giấu một át chủ bài như thế. ]

Hai bên dạt ra một khoảng rộng, có dịp nhìn kỹ đối thủ. Đứng trước Khiếu Hoá Tăng là một ông già nhìn cũng luống tuổi, tóc dài muối tiêu phủ xuống vai. Lão đội một cái nón của Cẩm Y Vệ, nhưng không vận Phi Ngư Phục mà cởi trần, eo cũng không đeo loan đao.

Khiếu Hoá Tăng nhìn thấy đối thủ cốt cách dẻo dai thì đoán ngay lão này là một cao thủ quyền cước cận thân. Trông tinh thần lão Cẩm Y Vệ sáng láng mà lão sư ăn xin không khỏi chặc lưỡi nhủ thầm gừng càng già càng cay, lần này gặm phải cành khế xương gà.

Lão già nọ cũng âm thầm đánh giá đối thủ. Một hoà thượng béo tròn ăn bận rách rưới, miệng lúc nào cũng hềnh hệch cười nhìn như vô hại lắm. Nếu không phải song phương vừa mới giao thủ, dặn dày kinh nghiệm giang hồ như lão cũng không đoán được người trước mặt sẽ có cương kình đáng sợ đến thế.

]

Ngô Miễn, Kiều Biểu võ công không đủ, chẳng nhìn ra cái cao thâm của một chiêu vừa rồi. Nhưng nàng Nguyễn thị thì có huệ nhãn thức anh hùng, trông rõ mồn một. Biết cả hai ông già đều có thể giết mình dễ dàng, nàng bèn kéo áo Khiếu Hoá Tăng, nói nhỏ:

“ Xin phiền bạch thầy cản y lại một thoáng, để nhà em cứu Tả tướng quốc ra. ”

Khiếu Hoá tăng nói:

“ Thí chủ yên tâm. Có bần tăng ở đây, y không làm gì nổi các vị đâu. ”

Nàng Nguyễn thị chắp tay thi lễ với lão, rồi bung mình chạy về phía trướng bồng. Ngô Miễn, Kiều Biểu đuổi theo sát đằng sau. Vừa chạy Miễn vừa hỏi vợ:

“ Sao mình không ở lại giúp bạch thầy một tay, giết chết lão già kia rồi ta đi tiếp? ”

“ Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi đứng bên chỉ làm vướng tay vướng chân. ”

Nguyễn thị đáp, nói đoạn vung đao cắt cổ một lính canh người Minh, cướp đường xông tới.

Trở lại chuyện của Khiếu Hoá tăng và lão cao thủ thần bí.

Người nọ vứt mão của Cẩm Y Vệ xuống đất, xiết chặt dây lưng lại. Y quắc mắt nhìn Khiếu Hoá tăng, nói:

“ Bình sinh trừ Hồng Vũ đại đế, người An Nam này là kẻ đầu tiên đánh lùi được mỗ. ”

Y nói bằng tiếng Hoa, khẩu âm của người Sơn Đông, thế nên tất nhiên Khiếu Hoá tăng chẳng hiểu gì cả.

Khiếu Hoá phủi tay, làm dấu mời, sau đó lấy trong tay áo ra một đôi chuông đồng to cỡ cái gáo con. Biết đối thủ của mình không dễ ăn, lại đang có chuyện lớn bên mình, nên ông không dám coi thường mà phải dùng đến binh khí. Hai tay ông cầm hai quai chuông, thủ thế.

Kể sơ qua về Phúc thì y vốn là người Sơn Đông, nghe đâu từng đỗ thái học sinh rồi ra làm quan dưới thời Minh Thái Tổ, rất được trọng dụng. Sử chép về sau Minh Thành Tổ nghe dèm pha của Lý Cảnh Long, bèn giáng chức y. Rồi thế cuộc xoay vần, dần dà y bị xung vào trong quân sang xâm lấn Đại Việt. Còn thực tế ra sao, trừ Chu Đệ và chính bản thân Phúc ra chẳng ai được rõ.

Người đời ai cũng nghĩ y là quan văn, chỉ có Trương Phụ là biết Hoàng Phúc xuất thân Sơn Đông, võ công cao cường khắp cõi Trung Hoa hiếm ai địch lại. Thế nên lão mới để Phúc ở ngay gần chỗ giam giữ Hồ Nguyên Trừng.

Thời gian qua, trong Minh doanh cũng chỉ có y hơi phát hiện được hành tung của vua trộm, nhưng lần nào cũng bị cắt đuôi.

Thấy Khiếu Hoá Tăng là cao thủ trong cao thủ, Hoàng Phúc biết đây là cơ hội lập công phục chức, bèn nghiêm cẩn đối địch. Y biết rõ đạo lí tiên hạ thủ vi cường, bèn chớp thời cơ tấn công trước.

Y cong tay lại thành ưng trảo, nhắm ngay cái đầu trọc lốc của Khiếu Hoá tăng mà vạch một cái. Ngón Đại Lực Ưng Trảo công đã được y luyện gần đến mức thượng thừa, thiết nghĩ có thể xưng hùng xưng bá chốn võ lâm. Khó trách lại được Chu Nguyên Chương trọng dụng đến thế.

Liệt kình ở ba đầu ngón tay Hoàng Phúc khiến người xung quanh tê dại cả da đầu, những tưởng thần binh lợi khí nào vừa rời vỏ.

Khiếu Hoá Tăng vung tay vận lực, nện hai quả chuông vào nhau. Booooonggg! Tiếng động thanh thuý bật lên, chẳng khác nào tiếng sấm. Hoàng Phúc không đề phòng lối công kích cổ quái này của ông sư, suýt nữa thì ăn đủ. Cũng may cho y là có giữ lại mấy thành chân khí hộ thể, nên tiếng chuông chỉ khiến y loạng choạng mà thôi.

Khiếu Hoá Tăng nhân lợi thế ấy, vung nắm đấm phản công. Nếu Ưng Trảo công của Hoàng Phúc nhanh, hiểm, sắc bén thì nắm đấm của Khiếu Hoá tăng cho người khác cảm giác vững chãi như núi, tưởng như trong trời đất chẳng sức mạnh nào lay động nổi quả đấm đó.

Một nắm đấm không thể lay chuyển. Ấy đã không còn là chiêu thức, mà là một loại lòng tin gần như tín ngưỡng.

Ầm!!

Danh gia so chiêu, chỉ cần một cái chớp mắt đã biết ai tài hơn ai. Ưng Trảo của Hoàng Phúc so ra vẫn hơi lép vế trước quyền của Khiếu Hoá tăng. Cương kình xồ tới ào ạt, cuồn cuộn như dòng nước dữ sông Đà.

Chúng thuỷ giai đông tẩu.

Đà giang độc bắc lưu.

Khiếu Hoá bước một bước thì Hoàng Phúc lui một bước. Họ Hoàng thử dùng phép tứ lạng bạt thiên cân, dẫn cương kình của Khiếu Hoá đi chỗ khác. Tiếc là bất lực. Kình lực của chiêu quyền mãnh liệt là thế, nhưng không hề mất đi cái uyển chuyển.

Song kình lực của con người không phải vô hạn. Khiếu Hoá dậm ba mươi sáu bước thì ngưng, còn Hoàng Phúc lui đúng ba mươi bảy bước mới hoá giải được hết kình lực của ông sư ăn xin. Bấy giờ họ Hoàng đã biết, đấu cứng với Khiếu Hoá tăng thực không khác gì tự sát. Vì sĩ diện, lão lấy sở đoản của mình đi đánh sở trường của đối thủ.

Hoàng Phúc vận lực lên song trảo, tung mình nhảy tới như một con dã ưng. Lần này trảo pháp của lão đã biến hoá, hiểm độc hơn nhiều. Khiếu Hoá tăng không giỏi dùng biến thức hư chiêu, vung chuông lên chống trả. Tuy nhiên nhất thời vẫn phải rơi xuống hạ phong.

Hai bên giao thủ đến quên hết xung quanh, qua hai trăm chiêu vẫn không phân ra được thắng bại. Khiếu Hoá tăng thấy Hoàng Phúc khó giải quyết như thế, mới nghĩ:

[ Võ công hắn khắc chế mình, muốn đường đường chính chính đánh thắng y không mất ngàn chiêu khó mà làm nổi. Hèn gì võ công cỡ Quận Gió cũng không dám liều lĩnh bứt dây động rừng, ra là đã phát hiện trong Minh doanh giấu cao thủ. ]

Pạc!!

Nhân một bước hớ của lão sư ăn xin, Hoàng Phúc vận trào công cào rách được một miếng trên cà sa của Khiếu Hoá. Y thầm lấy làm đắc ý, nghĩ: [ Võ công của mình vẫn trên gã An Nam này một bực. Tuy nhiên hai cái chuông chỉ vài cân, vào tay hắn lại hung mãnh như hai quả chuỳ đồng. Cử trọng nhược khinh đã khó, mà y còn cử khinh nhược trọng được thì đúng là đáng sợ. An Nam có nhân tài bực này, không để thiên triều sử dụng thực đúng là lãng phí. ]

Nhưng Khiếu Hoá đâu có phải dạng vừa? Ông để đối thủ tiếp cận, xé rách cà sa đều có chủ đích. Lúc trảo của Hoàng Phúc vươn ra, tay ông cũng động. Khiếu Hoá buông cái chuông khỏi tay, thu quyền xuống tấn, rồi mở hết sức tống mạnh một đấm.

Booooooong!

Hoàng Phúc bị tiếng chuông ngân làm giật mình lần thứ hai. Tiếc là đã muộn. Quả chuông bị Khiếu Hoá đấm lên, lao về phía lão. Quả chuông chỉ có mấy cân, mà nay bỗng hùng vĩ như núi thánh Tản Viên sừng sững. Cương kình trên quả chuông mạnh đến mức không lời nào tả xiết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »