Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5193 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 71
hồi mười một (5)..

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau…

Lúc ba người Lê Hổ khởi hành đến đàn Nam Giao dự Quần Hùng yến thì Quận đã bỏ đi từ bao giờ. Tạng Cẩu đi theo hai người Phạm Ngũ Thư. Trên đường, nó nhặt đại một cành cây, đánh thử một chiêu kiếm trong bộ Đảo Nam Nghịch Bắc của Ngũ Thư. Thấy thằng bé mới xem qua một lần đã mô phỏng lại được, hai người Lê Hổ chỉ biết ngơ ngác mà nhìn.

Đánh xong, lại nghe Tạng Cẩu cằn nhằn:

“ Chiêu gì mà tay cứ phải xoay xoay xoắn xoắn hết cả lên vậy? Người chứ có phải cọng bún đâu. Khó quá. ”

Phạm Ngũ Thư nhớ ngày đó mình phải luyện Nhuyễn Cốt công gần một năm cho dẻo người mới bắt đầu tập được Đảo Nam Nghịch Bắc, nên nay dù thấy Tạng Cẩu đánh chẳng ra hình thù, cũng không dám coi nhẹ thằng bé chút nào.

Ba người đồng hành, chẳng mấy đã thấy đàn Nam Giao phía trước. Lúc ở trên đường, Tạng Cẩu đã nghĩ kì nhân dị sĩ đất Nam thế đã là nhiều lắm rồi. Nhưng đi đến đây mới biết nó ấu trĩ thế nào. Thật đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Chỗ này một anh kiếm thủ, đằng đó một gã đao khách. Phía trước bang chúng bang này đang ẩu đả, thì sau lưng môn sinh phái nọ đã làm ầm ĩ. Thiên Cơ lão đạo chưa xuất hiện, mọi người đứng đực ra một chỗ cũng buồn. Thành thử mới nảy ra cái trò luận võ. Người này xuất chiêu, kẻ kia đón đỡ. Còn những người đứng chung quanh thì thỉnh thoảng lại bình một, hai câu. Không thì chỉ điểm cho đôi ba chỗ. Cả một vùng rộng quanh đàn Nam Giao nô nức hẳn lên, như một cuộc phá cờ thế gay cấn.

Tạng Cẩu hứng quá, từ bé đến giờ nó đâu đã đi được khỏi bốn cái cổng làng đâu. Nó dùng Lăng Không Đạp Vân chạy khắp nơi, ngắm nghía đủ thứ. Thành thử bị tách khỏi hai người Lê Hổ lúc nào không hay. Thằng bé nhỏ người, cứ luồn trên lách dưới nên chẳng đụng vào ai. Nó mê nhất là chỗ mấy người có tuổi. Họ hay kể này kể kia, bao nhiêu là chuyện thú vị. Còn như mấy chỗ đánh đấm nó lại không ham lắm.

Nếu như là hồi mới tiếp xúc với võ công, Tạng Cẩu sẽ chẳng ngần ngại chạy tới xem một chiêu hai thức. Nhưng giờ, được hai người Quận Gió, Khiếu Hoá rèn cho nên thân, nó đã biết được cái gọi là “ một nghề cho chín còn hơn chín nghề ”. Thành ra không tham nhiều nữa.

“ Nhớ năm ấy lúc tay lão còn khoẻ, mắt vẫn chưa mờ, bảy vị tông sư hiện tại đánh một trận ở đền Hùng. Các chú lúc ấy còn đang bú mẹ, không có cái may mắn được chứng kiến. Cảnh tượng khi đó thực là long trời lở đất.

Hổ vương vừa gầm lên một tiếng, quá nửa quần hùng đã phải quỵ gối thở dốc. Đảo chủ đảo Bạch Long vừa bạt gươm, là bao nhiêu người ngã rạp cả xuống như lau như sậy. ”

Tạng Cẩu càng nghe càng thích, rồi lại buột miệng:

“ Thế khi đó ông quỳ hay là đứng? ”

Người nọ tuổi trạc ngũ tuần, bị thằng nhóc này “ hỏi vặn ” thẹn cháy cả mặt. Y biết mình hớ, bèn ho khan hai tiếng, biện minh:

“ Nội lực hổ vương mạnh đến mức nào, thằng oắt vắt mũi chưa sạch như mày sao tưởng tượng nổi? Tương truyền, ngựa chiến chạy thành đàn, nghe tiếng ông gầm cũng phải chạy tán loạn.

Hoàng đảo chúa của đảo Bạch Long lại càng không cần bàn. Một thanh gươm trong tay quét ngang cả võ lâm, mấy ai cản nổi một chiêu? Nghe đồn ánh gươm loáng lên thôi cũng sắc đến độ giết được người ta.

Chuông khánh còn chả ăn ai, nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre. Mày mà ở đó, chắc đái ra ướt hết đũng quần. ”

Nói đoạn, lại cười khẩy, nhìn Cẩu hất đầu một cái khinh khỉnh:

“ Nhãi ranh như mày đến giờ ngoài mép váy mẹ thì biết được cái quái gì chứ? Cút đi! Quần Hùng yến là nơi anh hùng tụ hội, chứ không phải cái chuồng lợn bờ ao để cho cái ngữ nhà mày đến nghịch. ”

Tạng Cẩu nghĩ: [ Mẹ mình trông thế nào mình còn chả rõ, nữa là bà mặc cái gì. Nhưng bảy tông sư nước ta cũng được gặp đến hai người rồi. Chẳng lẽ lại nói mình là đệ tử của Quận Gió? Thôi bỏ đi… nói cũng chẳng ai tin. ]

Lúc này thì hai người Lê Hổ, Ngũ Thư cũng chạy đến. Vừa hay lão già mới mắng vốn Cẩu một trận lại là người quen với Long Thành kiếm khách, bèn đứng dậy chào:

“ Anh Phạm đến rồi hả? Đây! Ngồi đây! ”

Đám người bâu lấy ông ta để nghe chuyện bèn xì xào:

“ Ấy là người minh chủ đích thân mời đến đấy hả?? ”

“ Cứ tưởng phải ba đầu sáu tay, mắt xanh mỏ đỏ ghê gớm lắm chứ. ”

Phạm Ngũ Thư đang vội, nên cũng chẳng kịp đáp lời lão. Lão kia thấy y vừa đi vừa thở hổn hển, trán cũng lấm tấm mồ hôi thì không khỏi lấy làm lạ. Hà cớ gì Long Thành kiếm khách lại vội vã đến thế?

Phạm Ngũ Thư bước nhanh đến, tóm áo nhấc bổng Tạng Cẩu lên. Chỉ sợ chân nó mà chạm đất là thằng nhãi này lại luồn đi đâu mất hút. Y thấy Cẩu chỉ bé có chút xíu mà khiến y phải tìm đến mòn con mắt, chẳng biết làm sao ngoài cười khổ:

“ Cái thằng ranh… lẩn gì nhanh như chuột! Tìm chú mày bở cả hơi tai. ”

Phải mà thằng nhãi này không có ông thầy quái vật, chắc Ngũ Thư đã nọc nó ra đánh cho mấy cái. Rồi y lại nghĩ: [ Thầy xuất quỷ nhập thần như thế thì trò “ đi không ai biết về chẳng ai hay ” cũng là chuyện thường. Mình không nên trách nó làm gì. ]

Vừa nghĩ thế, Phạm Ngũ Thư vừa kiếm dây thừng buộc quanh eo Tạng Cẩu mấy vòng, một đầu thì cầm khư khư trong tay. Nghĩ bụng thế là chắc ăn, khỏi sợ thằng ranh này nó lỉnh mất.

Tạng Cẩu bị buộc như người ta cột chó, cứ đi được mấy bước là dây căng lên giật ngược nó lại. Thằng bé đâm cáu, bèn đưa dây thừng lên miệng nhai lấy nhai để cho bớt tức. Phạm Ngũ Thư trông thấy, phì cười cốc lên đầu nó:

“ Chú mày là chó thật đấy à? Đừng có cắn bậy. ”

Trung niên nọ thấy hai người có vẻ quen biết, bèn hỏi:

“ Đứa bé này phải con anh Phạm không? Lấy vợ mà không báo một câu, tôi còn đến đưa trầu gửi cau chung vui.”

“ Bác cứ đùa. Em đây là giai ế, đến vợ còn chưa có, đào đâu ra được thằng con tồng ngồng cỡ này? ”

Phạm Ngũ Thư cũng đùa lại, rồi tiếp:

“ Chẳng dám giấu bác. Sư phụ thằng nhóc này nhờ em với chủ công trông nó giúp. Thế mà mới nói có hai câu với người quen thôi, thằng ranh này đã lẩn đi đâu mất tiêu. Tìm nửa ngày giời mới ra. Nó còn bé chưa biết gì. Có nói câu nào xúc phạm thì bác cũng nể mặt em bỏ quá cho. ”

Trung niên nọ nói:

“ Không! Không! Sao lại xúc phạm? Nó là trẻ con, chấp làm gì? ”

Hai người hàn huyên thêm một lúc thì Lê Hổ tìm đến. Thấy Tạng Cẩu bị buộc dây nằm lăn lộn một chỗ, chàng ta mới thở phào ra nhẹ nhõm. Không ai tưởng tượng nổi Quận Gió lúc sửng cồ lên sẽ đáng sợ như thế nào. Lê Hổ càng không muốn đi thí nghiệm.

Tạng Cẩu nghe người lớn nói toàn mấy lời hoa mĩ khách sáo với nhau mà thấy chán muốn chết. Thành ra nó co lại ngồi một góc, ngáp ngắn ngáp dài. Tai nó lại loáng thoáng nghe được tiếng dao tiếng thớt, gà gáy lợn kêu ở xa. Nghĩ thầm chắc là người ta đang nấu nướng gì đây.

Trời chuyển dần sang trưa, bàn ghế bắt đầu được kê dọn. Chờ khách khứa an vị đủ cả thì cỗ bàn mừng công cũng lần lượt được bày biện. Mâm nào cũng đủ con gà luộc, bát thịt kho, đồ xào rán không miếng chả thì cũng có đĩa nem. Canh rau luộc xanh rờn, rượu nếp nồng trong suốt thi nhau được bưng lên.

Tạng Cẩu cứ mắt tròn mắt dẹt nhìn những mâm cỗ ê hề thịt thà Năm hết Tết đến, cả làng hò nhau nấu bánh chưng nó cũng chẳng được thấy nhiều thịt như thế.

Thiên Cơ lão đạo và Phan Chiến Thắng đến từng bàn nâng rượu chúc mừng, lại hàn huyên mấy câu mới bỏ đi. Trên mâm cao nhất dành cho nhà chủ, các vị đức cao vọng trọng chỉ còn mỗi Quận.

Tướng ngồi của ông vua trộm cũng khá là khó xem. Một chân thì co lên ghế, chân kia thì duỗi ra chiếm nửa cái gầm bàn. Một tay nâng chén uống một mình, tay còn lại thì gãy chân sồn sột. Người ngồi dưới cứ việc tỏ vẻ khó chịu, lão cũng mặc xác.

“ Cỗ bàn hôm nay đều do sơn trang Bách Điểu chuẩn bị. Bọn chúng trông thì giang hồ thảo mãng vậy thôi, chứ cũng là dạng phú hộ địa chủ có hàng trăm mẫu ruộng sâu, nghìn con trâu nái chứ không ít. Mỗi năm tô thuế thu về phải chất mấy chục rương hòm mới xuể. ”

Phạm Ngũ Thư nhìn qua chỗ Phan Chiến Thắng, thấp giọng.

Tạng Cẩu nghe xong, bèn thì thầm:

“ Tức là chú với anh Hổ đang ăn chùa uống không của kẻ thù hả? ”

“ Cũng có thể nói thế. ”

Phạm Ngũ Thư mới nói dứt lời, thì Tạng Cẩu đã nhoài lên bốc lấy bốc để đồ ăn nhai ngấu nghiến. Thằng bé từ nhỏ đã lang thang đầu đường xó chợ, thìa đũa gì nó cũng không biết dùng. Thành thử tướng ăn của nó xấu thấy sợ. Phạm Ngũ Thư với Lê Hổ nhìn lên ông thầy, lại nhìn xuống đứa học trò, chỉ biết lắc đầu cười với nhau.

Ăn ngấu ăn nghiến như thế, thành ra chỉ được một chốc là Cẩu đã nghẹn. Tay nó cứ đập mãi xuống phản, miệng ú ú ớ ớ. Người ngoài nhìn vào, trông vừa thấy bực mà lại vừa thấy buồn cười.

Lê Hổ ngồi cạnh thấy nó nghẹn, bèn tìm vội một chén nước trắng đưa sang cho Cẩu. Nào có biết ấy là chén rượu. Tạng Cẩu uống phải rượu nếp thơm, chỉ thấy cổ họng nó vừa cay lại nóng bừng lên. Máu trong người cứ như sôi sục, rất khó chịu. Mâm cỗ lại được mẻ cười to, còn Lê Hổ thì áy náy gãi đầu.

Ngũ Thư thấy nó như vậy, bèn nghĩ ra một cách. Y tháo luôn sợi dây buộc eo Tạng Cẩu ra. Được tự do, thằng bé nhảy ngay xuống đất, bắt đầu dùng khinh công chạy thật nhanh cho quên cơn khó chịu. Có thêm men cay, từng bước chạy của nó lại thêm một phần tuý ý, chút tiêu sái phóng đạt. Quả thực đã có một chút phong phạm của vua trộm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »