Tôi vừa leo vừa thở hổn hển, mệt muốn đứt hơi. Lối lên hang vướng đầy bụi cây, rễ nhằng nhịt và trơn như bôi mỡ. Dốc thẳng đứng, đầu tôi chỉ muốn chạm phải gót chân của tên đi trước. Hắn leo thoăn thoắt, chốc chốc lại cúi nhìn xuống. Khuôn mặt hắn già cấc, gồ ghề như khuôn mặt gỗ được đẽo bằng những nhát rìu. Khẩu AK lủng lẳng trên lưng gã với băng đạn buộc chéo qua vai. Dưới tôi là anh Tư, anh cũng mệt chẳng kém tôi, nhưng mỗi lần ngó xuống thấy đôi môi anh mím chặt, quai hàm bạch ra. Anh đang cố hết sức mình. Dưới cùng là một tên nữa thủ hạ của Tạ, hắn cũng giống y như tên đi đầu khuôn mặt bì bì đầy râu. Chẳng rõ hắn già hay trẻ.
Vừa nãy khi vượt qua dãy yên ngựa để tiến đến chân dãy núi đá, đôi mắt rất tỉnh của anh Tư đã phát hiện có người. Người đó mặc quần áo chàm đứng bên một tảng đá lớn, đang chăm chú theo dõi chúng tôi. Anh Tư níu tôi và nói:
– Cậu tung ám hiệu ra đi! Chúng nó kia rồi!
Tôi rút chiếc gậy tre vẫn gài cạnh yên ngựa, tháo nón ra chống lên đầu gậy rồi giương cao chiếc gậy như người giương cờ. Cái nón tre rộng vành của tôi chung chiêng, lắc lư theo bước chân ngựa. Chờ một lát cho kẻ đứng trên tảng đá lưng chừng núi tìm thấy, tôi khum bàn tay còn lại trước miệng và hú ba tiếng, hai tiếng đầu gần dính nhau, tiếng hú thứ ba kéo thật dài. Tôi hú thật lực, tiếng vang từ vách núi dội lại nghe càng to. Tôi cũng không ngờ sức lực tôi còn được như vậy. Phổi tôi còn khỏe, vậy mà lúc leo núi, tôi thở như con cá mắc cạn. Từ sườn núi, tiếng hú đáp lại cũng một nhịp điệu giống tôi.
Tôi hú lại, trên kia hắn đáp… Chúng tôi đối thoại với nhau bằng những tiếng hú, lúc nhịp ba, lúc nhịm năm y như hai người hóa rồ đang thi thố hơi sức của nhau. Cuối cùng thì hắn im lặng, giơ cao cánh tay huơ tròn trên đầu. Hắn đã chấp nhận chúng tôi.
Tôi quay bảo anh Tư và cả hai đều xuống ngựa, dắt bộ. Chúng tôi lững thững đi gần tới chân núi, một bóng áo chàm khác vẫn núp trong bụi cây nhảy xồ ra chặn ngang đường, khẩu AK nhăm nhăm chĩa vào ngực tôi và hắn hỏi bằng tiếng Quan Hỏa:
– Đi đâu?
– Em Ba đến hội kiến với Huynh trưởng.
– Còn người kia? – Hắn hất mũi súng về anh Tư.
Tôi đáp:
– Người của anh Hai…
– Có đem theo vũ khí không?
– Có súng ngắn…
– Bỏ hết ra đây!
Cả tôi, cả anh Tư đều tháo súng ngắn giắt trong người trao cho hắn. Nhưng chúng tôi còn mỗi người một khẩu nữa nhét kín ở cạnh sườn, gần nách. Tên áo chàm nhét cả hai khẩu súng ngắn vào cạp quần và hắn hất đầu nói:
– Theo tôi…
Hắn nói vậy nhưng lại giục chúng tôi đi trước, hắn kẹp AK đi sau. Tới sát chân núi, hắn bảo chúng tôi buộc ngựa vào bụi cây, rồi lần theo những bậc đá lẫn trong đám lá để lên núi. Tên đứng sát trên sườn núi im lặng quan sát chúng tôi. Và chờ cho cả ba người ậm ạch lên tới chỗ hắn, hắn quay người đi trước…
Gần nửa giờ sau, chúng tôi mới leo tới cửa hang. Ở dưới nhìn lên, miệng hang rất nhỏ và bị cây cối che lấp gần hết. Tới nơi, cái miệng đá ngoác ra đến dễ sợ. Ngoài cửa, trên một đám bằng phẳng có mấy tảng đá lớn nằm ngếch đầu lên nhau. Tôi ngồi phịch xuống và kéo anh Tư ngồi theo vẻ như quá mệt, mặc cho tên đi đầu lom khom chui tọt vào hang. Mà chúng tôi cũng mệt thật, hơi thở tranh nhau ra bằng miệng, bẳng mũi. Tôi ngồi lại đây để chuẩn bị và cũng để anh Tư có thời gian chuẩn bị cuộc gặp gỡ với Tạ. Mặc dù ở nhà, chúng tôi đã bàn tính rất kỹ, rà soát mọi chi tiết để không có một sơ hở nào, nhưng biết đâu chẳng có sự bất ngờ xảy ra, biết đâu lão “Huynh trưởng” này chẳng nhận được mặt anh Tư, biết đâu trí nhớ của lão còn tốt và lão còn nhớ lại cuộc gặp mặt tuy rất ngắn ngủi của lão với anh Tư cách đây mười hai năm, khi lão mới sang đây “lánh nạn cách mạng văn hóa”. Hồi đó, anh Tư chỉ đóng một vai trò rất phụ, một cán bộ thấp nhất làm cần vụ cho một đồng chí cao cấp và anh chỉ xuất hiện có một thoáng. Thời gian đã qua đi từng ấy năm, anh Tư hiện nay tóc đã điểm bạc và mặt mũi hốc hác như người đói ăn, liệu lão có nhận được không?
Tôi thoáng nghe anh Tư nói nhỏ:
– Cứ bình tĩnh, hắn không nhận ra mình đâu…
Tôi ngạc nhiên, không hiểu tại sao anh lại đoán được cả ý nghĩ của tôi. Tên vừa chui vào hang chỉ một thoáng đã lại chui ra. Hắn bảo:
– Các đồng chí vào đi, thủ trưởng đang đợi…
Hai chúng tôi đứng lên và đi sâu vào trong hang. Cái hang khá rộng, vòm càng vào sâu càng cao. Đi ngoắt ngoéo một đoạn, tôi thấy nó sáng dần ra, hình như ánh sáng từ trên cao rọi xuống. Và trên một tảng đá lớn như một chiếc giường đôi, có một người đang nằm. Người ấy là “Huynh trưởng” của tôi – Lão nằm trên một tấm nệm dã chiến bằng cao su bơm hơi có phủ chiếc chăn dạ, nửa người dưới của lão cũng đắp chiếc chăn dạ… Lão nằm im lặng, mắt nhắm, một cánh tay duỗi thẳng chui vào trong chăn, cánh tay kia vắt lên trán.
Tôi tới sát bên Tạ, khẽ gọi:
– Thủ trưởng…
Tạ mở mắt nhìn tôi, gật đầu như chào. Tôi nói:
– Kính chào thủ trưởng; chúng tôi đã tới…
– Tốt lắm… chú Ba… Trương đồng chí tốt lắm…
Luồng mắt rất sáng của lão lướt nhìn anh Tư đang đứng khúm núm sau tôi. Lão ngồi lên rất nhanh:
– Ai đi với chú vậy?
– Báo cáo thủ trưởng, đó là đồng chí Xây, người của anh Hai phái đi gặp thủ trưởng…
– Voòng Cắm Sềnh đâu?
– Báo cáo thủ trưởng, Voòng đồng chí bị đau, không đi được.
– Ta chưa gặp người này bao giờ…
Anh Tư cúi đầu nói:
– Thưa thủ trưởng, tôi được đồng chí Voòng tổ chức đã lâu nay mới có may mắn được trình diện thủ trưởng… Voòng đồng chí có thư gửi trình thủ trưởng…
Anh móc túi áo trong lấy ra một phong thư và đưa ra. Tôi đỡ lấy thư chuyển cho Tạ. Tạ luồn tay xuống nệm lấy bao kính rút ra đeo lên mắt rồi đọc… Chẳng biết trong thư Cắm Sềnh viết những gì, điều này chỉ có anh Tư biết, vì chính anh đã đọc cho lão viết trong trại giam… Tôi theo dõi diễn biến trên nét mặt của Tạ, đồng thời cũng quan sát chung quanh. Hai tên thủ hạ của Tạ, tên đi sau thì dừng lại ngoài cửa hang, còn tên đưa chúng tôi vào hang đá lặng lẽ lướt qua rồi đi sâu vào phía trong và mất hút sau mấy tảng đá nằm chềnh ềnh. Tôi không rõ hang sâu đến mức nào và nghe có tiếng bước chân tới gần. Lát sau Huy xuất hiện. Anh cũng ăn mặc giống như hai tên kia. Trông thấy tôi, Huy gật đầu chào tôi:
– Chào đồng chí Trương!
Xong anh tiến sát tới sau lưng Tạ. Lão đã đọc xong bức thư của Voòng Cắm Sềnh, nét mặt lão căng thẳng và thốt nhiên nở giãn ra… Tạ cười to:
– Khá lắm, khá lắm… Voòng Cắm Sềnh khá lắm… Đồng chí ấy đau ra sao?
– Báo cáo thủ trưởng, - anh Tư đáp, - đồng chí Voòng bị thấp khớp, hai đầu gối sưng tấy không đi lại được…
– Hắn có đưa lại bản sơ đồ cho… chứ?
– Thưa có đây ạ!
Anh Tư móc túi lấy ra bản sơ đồ, khúm núm đưa lại cho Tạ. Lẽ ra lão cầm lấy mảnh giấy, nhưng lão lùi lại rút súng chĩa vào hai chúng tôi:
– Giơ tay lên, ông bạn quý… ông tưởng, ông đánh lừa được lão Tạ này hẳn! Ha ha quý ông lầm rồi. Bức thư này ông đã bắt buộc Cắm Sềnh phải viết nhưng trong thư, Cắm Sềnh đã ghi những ký hiệu báo động. Còn anh Trương Đạt – lão chĩa súng vào tôi – Anh là một tên phản bội, anh đã đưa đường cho chúng nó bắt ta, anh đã phá hoại tổ chức của ta. Chúng mày hết đời rồi, thay mặt cho Tổ quốc vĩ đại, ta thẳng tay trừng phạt chúng bay…
Lão tiến lên một bước và trước mặt lão là tôi và anh Tư, hai kẻ thù của lão. Lão quên mất người đứng sau lưng lão. Huy nhảy lên một bước đồng thời chặt mạnh bàn tay xuống cánh tay xương xẩu đang cầm súng của Tạ. Khẩu súng văng trên nền hang nghe cạch một tiếng khô khốc. Cùng lúc ấy, tôi nghe tiếng nổ rồi đạn rít qua tai. Huy ôm chặt lấy bả vai, khuỵu xuống.
Tôi rút súng bắn không cần nhắm. Tên thủ hạ của Tạ ngã quật xuống ngay trước cửa hang. Tạ nhanh như sóc, lão tung mình nhảy vọt qua người Huy và chạy lao vào trong hang. Tôi vội quỳ xuống đỡ lấy Huy và kêu:
– Anh Tư!
Anh Tư vẫn thản nhiên như không nhìn thấy lão già đang chạy tót vào sâu. Chỉ một thoáng, bóng của lão lại xuất hiện khỏi chỗ ngoặt, lão đi giật lùi. Trước mặt lão là hai chiến sĩ biên phòng với hai khẩu tiểu liên, trong đó có Nông Viết Sơn.
– Còn tên nữa đâu? – Anh Tư hỏi.
– Chúng tôi đã bắt trói ở trong kia…