Thị Xã Vùng Biên

Lượt đọc: 2672 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Cắm Sềnh đóng cửa hàng và đưa Lưu Nghị vào nhà trong. Lão mời khách ngồi nghỉ ngơi rồi pha nước nhưng Lưu Nghị cứ dềnh dàng nhìn ngó quanh quẩn. Y dừng lại trước bức tranh “Quan Công phò nhị tẩu” treo chính giữa phòng. Y ngắm nghía rất lâu, có lẽ y đang nhớ lại câu chuyện hơn mười năm về trước, y đã từng hạ bức tranh kia xuống, viết vào đó dòng chữ Hán để bắt đầu liên lạc với tên điệp viên nằm vùng này. Y lắc đầu, chép miệng nói lầm bầm:

– Vẫn như thế, chẳng có gì thay đổi hết… Tất cả vẫn nguyên như cũ…

Khi khách đã an tọa, Cắm Sềnh một lần nữa quan sát con người kỳ lạ này mà mỗi lần y xuất hiện đều rất đột ngột. Hơn mười năm về trước, y còn là một chính ủy lữ đoàn, quân phục chững chạc và cặp kính trắng lúc nào cũng đeo trên sống mũi, y trẻ trung và trí thức như một học giả. Vậy mà bây giờ y sọm xuống như một lão già, đôi mắt cận thị không mang kính thô lố như mắt lợn luộc, đầu tóc bù xù, quần áo nhàu nát bám đầy bụi vàng khè. Có lẽ y vừa trải qua một chặng đường dài hoặc phải chui lủi trong hang hốc nào đó. Cũng có thể y cố tình làm thế thành một ông già Nùng để che mắt mọi người. Tất cả đều có thể. Lưu Nghị đã trở lại đây tức là có chuyện lớn rồi…

Lão rụt rè hỏi:

– Thủ trưởng…

Khách xua tay, mệt mỏi:

– Đừng gọi tôi là thủ trưởng. Chúng ta đều là đồng chí…

– Dạ, thưa Lưu đồng chí, chẳng hay suốt từng ấy năm, đồng chí đi những đâu mãi bây giờ mới quay trở lại?

Lưu Nghị không trả lời, lẳng lặng bưng chén trà nóng uống từng ngụm nhỏ. Y cũng ngắm kỹ dung nhan lão thợ ảnh. Không phải tất cả “vẫn nguyên như cũ”. Cảnh vật tuy không thay đổi là mấy, nhưng con người thì già đi rất nhiều, như lão Cắm Sềnh này mười năm về trước, lão to khỏe như một tay đô vật, dáng vẻ lanh lợi, thoắt chỗ này, thoắt chỗ khác, ẩn hiện như ma quỷ. Vậy mà bây giờ lão sụp đi rất nhanh. Cả thân hình như một trái bóng cao su xì hơi, mặt mũi khô khốc và nhăn nheo, đầu tóc trụi lủi kéo dài cái trán bóng nhẫy với hai hốc mắt xệ xuống.

Lưu Nghị nhìn vào phía trong, chẳng hiểu vợ lão Cắm Sềnh đi vắng hay lúi húi dưới bếp? Như đọc được ý nghĩ trong đầu Lưu Nghị, lão Cắm Sềnh lắc đầu:

– Nhà không có ai hết ngoài tôi ra. Vợ tôi đi kiếm thuốc bệnh, nó ốm quá. Còn thằng con tôi vừa ra khỏi nhà đó…

– Voòng Chuýn bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

– Hai mươi ba, có lớn và chẳng có khôn…

– Trông nó có tướng làm chỉ huy, không dinh trưởng cũng phải ban trưởng chỉ huy một đại đội mới xứng…

Cắm Sềnh nén chịu những câu hỏi vẩn vơ của Lưu Nghị. Lão cố lái trở về câu hỏi cũ:

– Suốt mười năm qua, Lưu đồng chí chắc là đi nhiều nơi… Hay là… công tác bên Tổ quốc?

Lưu Nghị lắc đầu:

– Hầy dà… Đảng điều đi đâu thì tôi đến đó… Mười năm qua, bước chân Lưu Nghị này đã đi hàng vạn cây số… Năm ấy tôi quay về Tổ quốc được cấp trên cho đi học trường Đảng ba năm rồi đi suốt. Bắc Lào, Hạ Lào rồi sang Campuchia giúp các đồng chí Khơ-me đỏ đánh nhau với bè lũ Lon Non. Cách mạng Campuchia thắng lợi, tôi ở lại Phnôm Pênh làm cố vấn xây dựng lực lượng vũ trang cho bạn… Hồi đó nghĩ cũng tiếc!

– Sao kia! Sao mà tiếc?

– Hầy dà… Tháng tư năm bảy lăm đó, cách mạng Campuchia nhờ sự chi viện của ta đã giành được đại thắng lợi, tiêu diệt hoàn toàn bè lũ Lon Non, thành lập nước Campuchia dân chủ… Hồi ấy nếu như ở Việt Nam, Mỹ không bỏ cuộc, Nguyễn Văn Thiệu giữ được chính quyền thì Việt Nam đâu có được như bây giờ. Bọn tiểu bá Việt Nam sẽ lâm vào thế cô lập, phía nam là Mỹ, phía tây nam là Campuchia dân chủ và phía bắc là chúng ta. Chúng nó có đến vạn kiếp cũng chẳng thể đặt chân lên thành phố Sài Gòn. Hầy dà… Tình thế lúc này bất lợi cho chúng ta, đồng chí à! Việt Nam áp sát Campuchia nên các đồng chí ta bên đó buộc phải tấn công để phòng ngự. Và chúng ta, chúng ta phải chia sẻ gánh nặng đó với các đồng chí ấy. Chúng ta phải hành động gấp… Đó chính là nhiệm vụ của tôi khi tôi từ Tổ quốc sang đây…

Lưu Nghị đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng. Mỗi lần qua bức tranh Quan Công, y dừng lại ngước nhìn lên rồi đi thẳng. Cắm Sềnh theo dõi những bước đi của y, chờ đợi. Và lão hỏi:

– Lưu đồng chí, đồng chí đã hội kiến với “anh Cả” chưa?

Lưu dừng lại, ngồi lên bộ ghế, gật đầu:

– Tôi đã gặp đồng chí Tạ, đã làm việc với đồng chí ấy. Đây là chỉ thị của đồng chí Tạ gửi các đồng chí.

Y móc túi lấy ra một mảnh giấy nhỏ trao cho Cắm Sềnh. Mảnh giấy giống như cai đơn thuốc viết bằng chữ Hán loằng ngoằng. Cắm Sềnh giương kính và đọc: “Chú Hai và chú Ba. Lưu đồng chí hiện là đặc phái viên của thượng cấp có nhiệm vụ đi kiểm tra công tác của chúng ta. Các chú hãy thay mặt tôi báo cáo lại toàn bộ công việc với Lưu đồng chí và giúp đỡ Lưu đồng chí hoàn thành tốt nhiệm vụ. Phải chấp hành mọi chỉ thị của Lưu đồng chí. Anh Cả”.

Chờ cho lão đọc hết, Lưu Nghị khẽ khàng nói:

– Lúc này là thời cơ, Tổ quốc đã quyết định trừng phát bè lũ “tiểu bá Việt Nam”. Đại quân ta đã chuẩn bị sẵn sàng nổ súng. Tôi được phái đi chuẩn bị chiến trường và tổ chức lực lượng phối hợp. Tôi có hai điều cần hỏi đồng chí…

Cắm Sềnh lấy lại tư thế nghiêm chỉnh:

– Xin đồng chí ra chỉ thị.

– Điều thứ nhất, tôi hỏi: cái kho báu vật mà đồng chí phụ trách, hiện tình ra sao?

Lão thợ ảnh hiểu ngay y muốn hỏi về các kho vũ khí mà bộ đội công binh chôn lại trước khi về nước. Lão nhanh nhảu đáp:

– Báo cáo đồng chí, tất cả đều vẫn y nguyên. Từ ngày đồng chí trao lại, tất cả đều không hề suy suyển. Tôi luôn luôn kiểm tra, không có kẻ nào phát hiện được dấu vết khả nghi, mặc dù chúng nó ra sức sục sạo, đào bới và tìm kiếm. Những nầm mồ liệt sĩ của chúng ta vẫn được chăm sóc chu đáo…

Lưu Nghị gật gật:

– Tốt lắm…! Đồng chí đã có công lớn… Tuy nhiên, thời gian tới đồng chí phải tiến hành thị sát khắp lượt, phải kiểm tra cẩn thận. Chúng ta sắp phải sử dụng đến vũ khí rồi.

– Xin y lệnh… Tôi sẽ đi ngay.

– Còn bản sơ đồ thì sao?

– Đấy là bản mệnh của tôi như lời đồng chí căn dặn trước ngày về nước. Đồng chí cần xem, tôi xin đưa ra…

Lưu Nghị xua tay:

– Tôi… tôi tin cậy đồng chí… nhưng đồng chí giấu nó ở trong mình chứ?

– Không, không bao giờ tôi giắt vào người. Bởi tôi biết chúng nó có thể ám hại tôi hoặc bắt giữ tôi để khám xét… Tôi đã cất giấu vào một nơi không có kẻ nào ngờ tới…

Lưu Nghị cười ma mãnh:

– Vậy mà tôi biết nơi cất giấu bản sơ đồ đó…

Cắm Sềnh trố mắt:

– Làm sao đồng chí biết được? Đồng chí vừa tới đây mà… Ngay cả “Tạ tư lệnh” cũng không thể nào biết được…

– Vậy mà tôi biết… Tôi nói nhé… Ờ ờ - Lưu Nghị quay đầu nhìn về bức tranh Quan Công treo sau lưng y – Cái trục tranh, hồi tôi đến đây để bắt liên lạc với đồng chí, nó chưa có. Cái trục treo tranh kia mà… Trục dưới, cái ống tre ấy…

Cắm Sềnh vồ cả hai bàn tay lên đùi Lưu Nghị:

– Giỏi, giỏi… Xin bái phục đồng chí… Quả xứng đáng là đặc phái viên thượng cấp… Cắm Sềnh này xin bái phục…

Lưu Nghị cười ha hả, rất khoái trí. Y nhấp giọng bằng nước trà rồi nói:

– Đó là điều thứ nhất, tôi muốn hỏi. Còn điều thứ hai…

Gã ngừng lại vẻ thăm dò thái độ của lão thợ ảnh. Cắm Sềnh ngồi ngay ngắn, chờ đợi. Hai vành tai của lão vểnh lên, rung rung rất nhẹ.

– Tôi muốn hỏi, tất cả người Hoa đã ra đi, tại sao con trai của đồng chí còn ở lại? Nó là trợ thủ của đồng chí phải không?

– Đâu có, công việc của tôi từ mấy chục năm nay, vợ tôi, con tôi không hề biết gì hết…

– Vậy thì tại sao nó còn ở lại Việt Nam?

– Nó vẫn đòi đi đấy nhưng tôi chưa đồng ý mà.

– Sao vậy?

– Bởi nó cứ đòi vọt sang Hồng Công rồi đi Úc, đi Ca-na-da… Toàn mơ tưởng các nước tư bản, tư tưởng nó hỏng quá, đồng chí à…

– Mơ tưởng nhưng là hoàn toàn thức thời. Nó là thanh niên, nó thức thời hơn chúng ta… Những nước tư bản như Anh, Pháp, Mỹ, Ca-na-da, Nhật Bản là những nước kinh tế phát triển, có đời sống rất cao… Chúng ta phải hướng về họ, học tập họ… Đảng ta, Tổ quốc ta cũng đang hướng về phương Tây để tự giải thoát khỏi tình trạng nghèo nàn lạc hậu hiện nay… Nó không hư hỏng đâu, đồng chí à…

Cắm Sềnh lắng nghe rồi tự đeấm vào cái đầu lão:

– Đồng chí nói phải… Ui chao, cái đầu tôi tăm tối quá đi. Tôi không được học tập giáo dục nhiều nên bị lạc hậu…

– Vậy thì đồng chí phải cho Voòng Chuýn ra đi…

– Đúng thế, đúng thế… Tôi sẽ…

– Nó sẽ đi ngay đêm nay…

Cắm Sềnh lặng người đi, ú ớ không thành lời.

– Nó cùng đi với tôi… Đồng chí đồng ý chứ?

– Tôi ư… tôi… xin y lệnh…


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »