Thị Xã Vùng Biên

Lượt đọc: 2657 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Anh Tư hỏi:

– Cuối cùng thì nó phân công thế nào?

Tôi đáp:

– Cắm Sềnh phụ trách các kho vũ khí của bọn làm đường để lại. Còn tôi phụ trách tổ chức các tổ cách mạng văn hóa ở các nơi… Bề ngoại gọi là “tổ cách mạng văn hóa” nhưng bên trong là các đội vũ trang bí mật… Nó cho rằng tôi có điều kiện đi lại hợp pháp khắp tỉnh nên làm việc này thuận tiện hơn…

– Như vậy, hắn là tư lệnh, chỉ huy chung, cậu là tham mưu trưởng, còn lão Sềnh phụ trách hậu cần. Thực chất nhóm ba người này đã là một “bộ tư lệnh” quân phán loạn đấy…

– Tôi cũng nghĩ thế.

Anh Tư trầm ngâm một lát rồi nói:

– Đây là một âm mưu khá nguy hiểm. Âm mưu này được thực hiện nó sẽ khống chế toàn bộ vùng biên giới của chúng ta. Họ gài người ở khắp nơi, trong vùng người Hoa và người các dân tộc khác. Họ còn nham hiểm ở chỗ những đơn vị công binh làm đường sau khi rút khỏi, đều để lại vũ khí đã được chôn giấu… Làm sao biết được những kho vũ khí ấy đặt ở đâu?

– Nhất định họ phải có sơ đồ và có thể lão Sềnh nắm bản sơ đồ đó…

– Phải làm sao tìm ra bản sơ đồ chôn giấu vũ khí. Việc này ngoài cậu ra, không ai có thể làm được.

– Tôi hiểu, tôi sẽ cố gắng…

– Nhưng không được hấp tấp, đây là vấn đề lâu dài. Chủ trương của họ là trường kỳ mai phục, giai đoạn này chủ yếu là tổ chức lực lượng. Cậu phải hết sức khéo léo tránh lộ diện mà mất chỗ đứng. Lộ ra để họ đề phòng mất toi mười mấy năm mai phục của cậu. Thôi được, bọn mình sẽ giúp đỡ cậu trong việc xây dựng và tổ chức các “tổ cách mạng văn hóa” ở các nơi… nhưng cũng nên tiến hành thật chậm. Cậu rõ chứ?

– Rõ… À, hắn có hỏi tôi trong thời gian lên đây đã tổ cách được cơ sở nào chưa? Tôi bảo tôi đã có ít nhất là ba, bốn người trung kiên. Hắn muốn thẩm tra việc này. Tôi định đưa cậu Huy ra đấy, anh nghĩ thế nào?

– Hơi nguy hiểm nhưng đã trót thì phải trét. Tôi đồng ý cậu Huy nhưng không nên đưa thêm nữa. Mình dễ dãi quá thì hắn sẽ ngờ… Cậu bàn với Huy rồi cho mình biết kế hoạch.

– Tôi định sử dụng cậu Huy làm liên lạc giữa tôi, Cắm Sềnh và với hắn ta vì hắn ta không thể mỗi lúc mà đến đây được.

– Cậu nên bàn với lão Sềnh và nên để chính lão ta đề xuất việc sử dụng cậu Huy thì hơn…

– Vâng…

Như vậy là ý định của tôi đã được anh Tư chấp thuận. Tôi đề nghị anh liên hệ với tổ chức, bố trí cho Huy nhận một công tác gì đó thích hợp như lái xe vận chuyển gỗ hoặc lâm sản để cậu ấy có điều kiện đi lại nhiều vùng trong tỉnh, đặc biệt là mấy huyện sát biên, địa bàn hoạt động và ẩn náu của vị “Huynh trưởng” chúng tôi…

Hiện giờ Huy đang mang tiếng là một gã tài xế bướng bỉnh và vô kỷ luật, bị đình chỉ công tác. Thật tội nghiệp cho Huy, ở đây chẳng có ai biết rõ anh ngoài tôi ra, biết anh là một chiến sĩ tình báo gan dạ, mưu trí và trung kiên. Cũng giống như tôi, vì lợi ích cao cả của cách mạng, của Tổ quốc, Huy phải sắm vai một con người không tốt đẹp, một thanh niên chậm tiến, trong khi cả dân tộc đang lao vào cuộc chiến đấu ác liệt chống Mỹ cứu nước, trong khi cả thế hệ thanh niên như Huy (kể cả những người vào lứa tuổi tôi) tình nguyện ra mặt trận, ngày đêm hy sinh mồ hôi và xương máu vì sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Chúng tôi đang ở đây, tại cái thị xã vùng biên nhỏ bé này rất xa với mặt trận. Nhưng chúng tôi cũng có mặt trận của chúng tôi, một mặt trận thầm lặng và quyết liệt. Kẻ thù của chúng tôi, kẻ thù tương lai của nhân dân ta, hiện nay còn chưa lộ diện, đang còn là bè bạn, là đồng chí, là hậu phương lớn, là… vân vân…

« Lùi
Tiến »