Huy mang mật danh K8, còn tôi là K7, nhưng đó là mật danh mà anh Tư đặt cho chúng tôi. Trong nhóm này, Huy được gọi là Triệu Vân tức Triệu Tử Long. “Anh Cả” đã căn cứ vào tính cách của Huy mà đặt cái tên bí mật ấy; đồng thời cũng hợp với các nhân vật của bộ Tam Quốc mà tất cả bọn tôi đang sắm vai.
Triệu Tử Long có nghĩa là một trang hảo hán, có bầu máu nóng sôi sục lại có cả bản lĩnh võ nghệ phi thương, một mình một ngựa, một mũi thương xông vào địch quân như mãnh hổ tung hoành trong bầy cừu dê. Vẻ hợp pháp của Huy là một anh chàng xốc nổi, ngổ ngáo và chịu chơi, tính nết ngang ngạnh, coi trời bằng vung. Đã bao lần, Huy cố gây chuyện để cãi nhau với đội trưởng, và cũng nhiều phen bị anh em đem ra “cạo gọt” trong các cuộc họp kiểm điểm công tác.
Nhưng bên trong đối với tôi – mỗi khi chỉ có hai anh em – cái vỏ ngoại hình của Huy biến hết, anh là một trợ thủ rất đắc lực của tôi trong vụ này. Trước mắt tôi là một con người điềm tĩnh, chín chắn và nhiều mưu trí. Anh đã thực hiện rất xuất sắc vai trò của mình trước “Tạ tư lệnh” và khi gặp tôi, ông ta đã nhận định rất tốt về Huy.
Nhưng Huy cũng giống như tôi, không thể moi được ở Cắm Sềnh bản sơ đồ các điểm giấu vũ khí của lão. Tôi có cảm giác như tấm sơ đồ ấy là cái bản mệnh của lão, trừ lão ra – ngay cả với “anh Cả” – lão cũng không thể để lộ cho người thứ hai. Dường như cuộc đời mấy chục năm nằm im trong cái vỏ bọc của lão ở Việt Nam, lão chỉ làm có mỗi việc đó. Hoặc như cái người đã giao bản sơ đồ cho lão, buộc lão phải thề nguyền rất độc rằng lão sẽ bảo vệ nó đến cùng. Ôi, cái bản sơ đồ quái quỷ ấy đã khiến hai anh em chúng tôi phải mất nhiều đêm đau đầu. Dù sao thì trước sau nó cũng phải vào tay chúng tôi bởi vì chủ nhân của nó, cả Cắm Sềnh lẫn ông “anh Cả”, hiện đang nằm trong tay chúng tôi. Tuy vậy nó không phải là tất cả trong vụ này, cái lớn hơn là một âm mưu, một hiểm họa đang được hình thành và đe dọa dân tộc Việt Nam ta, mà nhiệm vụ của chúng tôi là phanh phui ra, phải trừ diệt nó…