Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75521 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 87
nghèo

❊ ❊ ❊

Nghe tới đây, Chu Vệ Quốc lặng lẽ thu hồi tầm mắt, quay sang nói với ông Hầu đang đứng ngây ngốc kế bên: “Cứ làm theo lời anh ta là được.”

Ông Hầu nghệt mặt, nhất thời chưa kịp phản ứng thì Chu Vệ Quốc đã xoay lưng theo đường cũ đi xuống lầu. Thấy vậy, ông Hầu liền gấp gáp đuổi theo, móc túi lấy ra một phong bao đỏ chót: “Đại sư đại sư, dầu gì thầy cũng không thể uổng công tới đây một chuyến được, đây là chút thành ý của thôi, thỉnh thầy nhận cho.”

“Không cần, vô công bất thụ lộc!”, nghèo nhưng mà sĩ diện hão, Chu Vệ Quốc chỉ lạnh lùng để lại một câu rồi dứt khoát rời đi theo lối hậu viện.

Sau khi biết Chu Vệ Quốc đã bỏ về trước, Văn Trạch Tài không khỏi lắc đầu thở dài. Anh cầm theo bao lì xì Hầu gia hậu tạ, được Hầu Hồng Lâm cùng Dương Vĩnh Thắng hộ tống về tận trường. Bước xuống xe, Dương Vĩnh Thắng mới dè dặt lên tiếng: “Văn đại sư, cái kia…”

Không đợi cậu ấy nói hết câu, Văn Trạch Tài đã thẳng thừng đánh gẫy: “Đừng kêu như thế, cứ gọi là bạn Văn hoặc anh Văn như bình thường là được rồi.”

Tuy nhiên Dương Vĩnh Thắng vẫn nghiêm túc thậm chí còn pha lẫn vài phần kính cẩn: “Văn đại sư, thầy có nhận đồ đệ không?”

Văn Trạch Tài nhướng mày hỏi ngay: “Cậu muốn học tướng thuật?”

Dương Vĩnh Thắng liên tục gật đầu như bổ củi tỏ vẻ vô cùng thành tâm, tuy nhiên rất tiếc Văn Trạch Tài lại lắc đầu: “Cậu sinh vào năm có Sao Lâu (1) chiếu mạng, cho nên nghề nghiệp thích hợp nhất chính là nghiên cứu sinh vật học. Thôi, tập trung học hành đi, đừng phân tâm nghĩ đông nghĩ tây chi cho mất công.”

Dứt lời, anh vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi thản nhiên xoay lưng đi về hướng nhà mình.

Đứng tại chỗ, Dương Vĩnh Thắng vô thức vuốt cằm, chớp chớp mắt ngẫm nghĩ ra chiều lung lắm: “Nghiên cứu sinh vật học à?!…”

Buổi tối, khi Chu Vệ Quốc chán nản lê bước về được tới nhà chú Viên cũng là lúc đêm đen đã phủ kín vạn vật.

Tuy nhiên chú Viên chưa đi nghỉ ngơi mà vẫn ngồi trên phòng khách kiên nhẫn đợi Chu Vệ Quốc. Thấy cổng mở, chú vui vẻ vẫy vẫy tay. Chu Vệ Quốc do dự giây lát nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng đi vào nhà chính.

“Đói bụng rồi phải không? Tối nay chú lỡ tay nấu nhiều quá, bỏ đi thì phí phạm của giời. Này, cháu cầm lấy ăn giúp chú đi”, vừa nói Chú Viên vừa đẩy khay thức ăn gồm bốn cái bánh bao to bự cùng âu thịt kho tàu sóng sánh màu nâu cánh gián tới trước mặt Chu vệ Quốc.

Chu Vệ Quốc nheo mắt nhìn chằm chằm khay đồ ăn, cảnh giác lên tiếng: “Này là có ý gì? Chú định đuổi không cho cháu thuê nhà nữa à?”

Bởi vì ngại nên mới dùng cái chiêu tiên lễ hậu binh đúng không?!

Nghe vậy, chú Viên bật cười ha hả: “Cái thằng nhóc này đa nghi hơn cả Tào Tháo. Có gì đâu, tại mấy nay chú thấy mày tiều tuỵ quá đâm ra muốn nấu chút đồ ngon ngon cho mày tẩm bổ thôi.”

Chu Vệ Quốc cẩn trọng quan sát ông chủ nhà xem lời ông nói là thật hay giả. Nhưng cuối cùng sự nghi ngờ cũng không thể nào chiến thắng nổi cái bụng đang biểu tình dữ dội, cậu cúi xuống cầm lấy cái bánh bao cắn một miếng rõ to. Xác thật mấy ngày nay cậu đã đói đến độ da bụng sắp dính vào da lưng luôn rồi!

Đợi Chu Vệ Quốc ngồi xuống ăn uống ngon nghẻ, chú Viên mới thủng thẳng cất lời: “Vừa rồi cậu Văn có sáng đây.”

Cơ hồ ngay lập tức, Chu Vệ Quốc dừng nhai, ngẩng phắt đầu dậy, cảnh giác hỏi: “Hắn tới làm gì?”

Chú Viên cười cười: “Cậu ấy đưa cho chú hai trăm đồng, một trăm là để trả tiền thuê nhà cho cháu còn một trăm này cậu ấy nhờ chú đưa lại cho cháu.”

Nói đoạn, chú Viên đẩy xấp tiền dày cộp tới bên Chu Vệ Quốc. Đang lúc cậu ấy định đẩy trở lại, chú Viên đã nhanh miệng nói ngay: “Cậu ấy bảo nếu cháu không nhận thì tiền này chú thu lên làm tiền nhà luôn.”

Chu Vệ Quốc ngồi thừ ra, trầm mặc một lúc lâu mới lưỡng lự cầm xấp tiền lên, nhìn nhìn trong giây lát rồi cuối cùng thở dài nhét đại vào túi áo.

Kế đến, cậu tiếp tục hục đầu nhai ngấu nghiến để che đi vẻ xấu hổ ngượng ngùng. Mãi sau mới lí nhí nói: “Ngày mai chú đừng đi chợ, để cháu mua thịt về cho.”

Mặc dù tính tình hơi cộc cằn thô lỗ nhưng cậu là người sống rất biết điều. Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ và cũng không bao giờ có ý định chiếm tiện nghi của bất cứ ai.

Bên này, Triệu Đại Phi vừa luyện chữ vừa tò mò hóng hớt: “Sư phụ, thầy bảo Chu Vệ Quốc có nhận chỗ tiền thầy cho không?”

Văn Trạch Tài cầm tách trà, ngả lưng dựa vào ghế, nhàn nhã nói: “Rơi vào hoàn cảnh nghèo rớt mùng tơi thì chí khí cũng chỉ là bọt biển. Gì thì gì có thực mới vực được đạo. Giờ cậu ấy nghèo đến độ không có cơm mà ăn, chắc chắn sẽ phải nhận thôi.”

Đang ngồi đan giày len ở kế bên, Điền Tú Phương cười cười nói xen vào: “Rõ ràng cậu ấy là người Chu gia nhưng em thấy hình như anh không có ý bài xích lắm thì phải.”

Văn Trạch Tài mở mắt, trầm mặc kể lại: “Chu gia có rất nhiều chi nhiều nhánh. Nếu xét gốc gác thì cụ tổ của Chu Vệ Quốc không hề có huyết thống với đại gia tộc Chu gia mệnh thuật thời đó, mà chỉ là một người được con của một bà vợ lẽ trong gia tộc nhận nuôi. Có điều Chu gia máu lạnh vô tình, chỉ nhận người tài chứ không nhìn máu mủ ruột thịt, vì thế nhánh con nuôi vẫn luôn được Chu gia trọng dụng và dạy dỗ. Song bên cạnh đó cũng nảy sinh lắm oán hận, thù hằn. Mà cổ nhân có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Thằng nhóc Chu Vệ Quốc này cũng khá có bản lĩnh đấy, chắc chắn sẽ có lúc cần tới giá trị của nó!”

Ôi sao mà lằng nhằng quá vậy, Triệu Đại Phi nhún nhún vai nộp vở cho Văn Trạch Tài kiểm tra đồng thời thắc mắc hỏi một câu: “Thế từ giờ về sau con cũng phải khách khí với nó à sư phụ?”

Câu hỏi dư thừa thế mà cũng cố hỏi cho được, Văn Trạch Tài làm lơ không thèm trả lời, yên lặng liếc sơ qua quyển vở một lượt rồi thẳng thừng ném xuống: “Viết lại một trăm lần.”

Triệu Đại Phi méo xệch miệng: “Sư phụ!!! Con đã viết mấy trăm lần rồi, viết nhiều đến độ con bị ám ảnh cả trong giấc mơ luôn ấy!”

Văn Trạch Tài nghiêm mặt giáo huấn: “Luyện nét chữ rèn nết người. Muốn chữ đẹp thì phải chuyên tâm luyện tập. Đợi tới khi nào con luyện đến độ một trăm chữ giống nhau y đúc từ nét hạ bút cho tới nét nhấc bút thì ta mới có thể dạy con nhập môn tướng thuật!”

Thấy Triệu Đại Phi định tiếp tục mè nheo xin xỏ, Trần Vân Hồng vội vàng kéo áo chồng ngăn cản: “Anh, nghe lời sư phụ đi, không sai đâu!”

Triệu Đại Phi mím môi dụi dụi mắt: “Anh không tin anh không làm được!”

Dứt lời, cậu chàng tiếp tục cầm bút lên, chú tâm cắm cúi nắn nót từng nét chữ.

Đêm hôm đó, tại ký túc xá nam trường đại học Liêu Thành. Màn đêm yên tĩnh bất thình lình bị xé toạc bởi hàng loạt những tiếng kêu thất thanh…

“A….a…a….”

Chú quản lý ký túc giật bắn mình, vội vàng xốc chăn dậy, nháo nhào chạy về căn phòng nơi phát ra tiếng động, vừa đập cửa rầm rầm vừa sốt sắng hỏi han: “Làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Mở cửa ra, người bên trong mau mở cửa ra, mau lên?”

“Răng rắc…”

Cánh cửa vừa kịp hé mở chú quản lý đã tức tốc lách người lao xộc vào, khua đèn pin loạn xạ khắp chốn. Chỉ thấy trong phòng ngủ, mấy cậu thanh niên sợ hãi đứng túm tụm lại một góc, mặt mũi đứa nào đứa nấy tái xanh tái dại. Còn trên giường, Tất Trường Lâm và Uông Quân Đào đang co giật đùng đùng, cả người toát vã mồ hôi, hai cặp mặt trợn trừng trắng dã!

“Chết rồi, động kinh rồi!” Chú quản lý cũng hoảng loạn cực độ.

Tuy nhiên một cậu bạn cùng phòng lại lắc đầu, run rẩy phản bác: “Không không phải đâu ạ. Ban nãy tỉnh lại bọn họ bảo gặp ác mộng, tuy nhiên chưa kịp nói là mơ thấy cái gì đã lập tức nằm vật ra như thế đấy ạ.”

Những người khác cũng bắt đầu sốt ruột lên tiếng: “Chú quản lý, làm thế nào bây giờ?”

“Hay là khiêng họ tới bệnh viên đi?”

Chú quản lý ngẫm nghĩ giây lát rồi yêu cầu những sinh viên khác đang tò mò hóng hớt ở bên ngoài lập tức giải tán, ai quay về phóng người nấy nghỉ ngơi. Sau đó nhanh nhẹn cõng Tất Trường Lâm lên lưng rồi hất hất cằm về phía giường của Uông Quân Đào: “Mấy cậu khiêng cậu ấy lên, đi theo tôi tới bệnh viện. Khẩn trương lên!”

Ngày hôm sau, Văn Trạch Tài vừa tới trường liền nghe Dương Vĩnh Thắng báo tin khuya qua Uông Quân Đào và Tất Trường Lâm bị đưa đi cấp cứu ngay giữa đêm.

“Cấp cứu? Nằm viện?” Văn Trạch Tài thoáng sững sờ, sau đó híp mắt bấm bấm đốt ngón tay. Chết tiệt, không xong rồi, anh lập tức nhờ Dương Vĩnh Thắng xin nghỉ giúp rồi xoay người chạy thẳng một mạch tới bệnh viện.

Vừa đến cổng chính, Văn Trạch Tài đụng ngay phải anh cả Tất cũng đang cuống cuồng phi như bay.

Nhìn thấy Văn đại sư, anh Tất vừa mừng vừa sợ: “Ôi gặp thầy ở đây may quá, tôi cũng đang định vào xem chúng nó thế nào rồi đi tìm thầy đây.”

Văn Trạch Tài gật đầu thay lời chào rồi hỏi luôn: “Sao anh biết bọn họ nằm viện?”

Cứ thế, hai người vừa trao đổi vừa nhanh chân đi về hướng phòng bệnh.

“Tôi nhận được điện thoại của trường thế nên lại tức tốc lộn ngược trở về.” Vốn dĩ chiều hôm qua anh cả Tất đã rời đi rồi, thế nhưng sau khi biết tin em trai nhập viện, anh đã lập tức đánh xe vòng lại.

===

Chú thích:

(1)Sao Lâu hay Lâu Tú (Tiếng Trung giản thể: 娄宿 ; phồn thể: 婁宿 ; bính âm: Lóu Xiù) hoặc Lâu Kim Cẩu ( 婁金狗 ) là tên gọi của một trong số 28 chòm sao Trung Quốc cổ đại (nhị thập bát tú), đồng thời là chòm sao thứ hai trong số bảy chòm sao ở phương tây (Bạch Hổ).

Đây là sao tốt (Kiết Tú). Sau lâu chủ về người của đều hưng thịnh, thăng quan tiến chức, hôn thú, sinh đẻ thuận, con cái tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử