Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75257 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 7
thích cha này!

❊ ❊ ❊

Đồng cảm và thương hại là một chuyện nhưng thực tế lại là một chuyện hoàn toàn khác. Vốn dĩ nhà mình cũng chả rộng rãi gì cho cam, thậm chí hai mẹ con cô còn phải ghé lưng trên tấm ván gỗ hằng đêm thế nên dù rất muốn cưu mang Triệu Đại Phi song Điền Tú Phương không biết phải sắp xếp chỗ ngủ cho cậu ta thế nào nữa. Ca này khó quá, thật là lực bất tòng tâm!

Điền Tú Phương đánh mắt nhìn về phía Văn Trạch Tài đang vùi đầu nhóm lửa, hồi hộp dò hỏi: “Anh đồng ý rồi à?”

Vì đang ra sức thổi lửa nên Văn Trạch Tài không rảnh ngẩng đầu lên mà đáp luôn: “Nhà mình không tiện, anh sẽ tìm chỗ khác cho cậu ấy. Con người Đại Phi nếu sửa được thì cũng không tới nỗi nào.”

Mới nghe tới nửa vế đầu, Điền Tú Phương thoáng thở phào an tâm nhưng khi nghe hết cả câu cô lại cắn môi e ngại…liệu rằng trong thôn này có nhà nào chịu thu lưu một tên lưu manh đầu đường xó chợ cơ chứ?! Khả năng là khó đây!

Trái ngược với vẻ lo lắng của vợ, Văn Trạch Tài cứ đủng đỉnh như không. Sau khi ăn xong bữa trưa, anh thong thả tản bộ sang nhà Vương Thủ Nghĩa. Nào, để xem xem bệnh nhân tĩnh dưỡng tới đâu rồi nào…

Nghe tiếng gõ cửa, Vương Thủ Nghĩa lật đật bước ra coi ai. Nhưng than ôi, vừa đẩy được một bên cánh cổng đã thấy Văn Trạch Tài đứng chần dần ngay trước mắt, tức thì khuôn mặt vốn xám ngoét vì mất máu của Vương Thủ Nghĩa thoắt cái trở nên đen kịt.

Trực tiếp phớt lờ thái độ không mấy chào đón của chủ nhà, Văn Trạch Tài thản nhiên đưa mắt đánh giá đối phương một lượt rồi tủm tỉm cười nói: “Xem ra anh hồi phục cũng nhanh đấy nhỉ.”

Vương Thủ Nghĩa hậm hực tính đóng sập cửa lại cho đỡ ngứa mắt, ai dè Văn Trạch Tài đã nhanh tay chặn trước một bước.

Bực mình, Vương Thủ Nghĩa mở phăng cánh cổng ra rồi cả giận gắt: “Rốt cuộc anh muốn cái gì đây? Muốn tới xem kết cục của tôi thế nào chứ gì? Vậy thì anh nhìn thấy rồi đấy. Bây giờ nhìn đủ chưa? Nhìn xong thì cút!”

Không khí lúc này bỗng hình thành hai thái cực. Một bên là lửa giận ngút trời, một bên thì vẫn bình thản như nước.

“Ầy, anh đoán đúng rồi. Đích xác hôm nay tôi sang đây tìm anh là có việc.” Nói rồi, Văn Trạch Tài mặt dày trỏ trỏ vào phía bên trong: “Có thể vào nhà nói chuyện được không?”

Mặc dù ngàn vạn lần không muốn nhưng dầu gì cũng là hàng xóm láng giềng, Vương Thủ Nghĩa tự nhủ với lòng phải nhịn, phải nhịn, phải cố gắng nín nhịn…Thế là anh ta hậm hực xoay người, giậm chân bình bịch tiến vào phòng khách. Văn Trạch Tài tủm tỉm nối gót theo sau.

Vào tới trong nhà, Vương Thủ Nghĩa ngồi phịch xuống ghế, hằn học cất lời: “Không có trà cũng không có nước. Có chuyện gì mau nói đi!”

Văn Trạch Tài chưa vào đề ngay mà nhìn quanh ngó quất một chút. Công nhận Vương Thủ Nghĩa là đàn ông độc thân mà nhà cửa cũng sạch sẽ gọn gàng ra phết.

Thấy cái tên khó ưa này nãy giờ cứ chăm chăm nhìn vào mấy gian phòng ngủ, Vương Thủ Nghĩa lập tức đề cao cảnh giác: “Này này anh kia, tôi nghèo lắm, nghèo đến độ chỉ còn trên răng dưới dép thôi đấy, không có gì cho anh trộm đâu, anh khỏi mất công rình mò…”

Giờ đến phiên Văn Trạch Tài dở khóc dở cười, cái thằng khùng này nghĩ gì vậy trời…

Tuy nhiên vì biết thanh danh của bản thân không tốt nên anh cũng chẳng giải thích nhiều. Văn Trạch Tài liền kéo cái ghế gỗ, nghiêm chỉnh ngồi xuống rồi mỉm cười với Vương Thủ Nghĩa: “Đợt trước tôi coi cho anh một quẻ, anh thấy thế nào?”

Không nhắc tới thì thôi, chứ hễ nhắc tới chuyện này là hình ảnh nửa sống nửa chết buổi tối hôm đó lại ồ ạt kéo về, Vương Thủ Nghĩa hừ lạnh: “Coi cái khỉ gió nhà anh, có mà mèo mù vớ cá rán thì có. Chẳng qua là tôi đứng không vững nên mới té một cái thôi mà.”

Văn Trạch Tài khẽ cười: “Phải vậy không? Hay tôi lại coi cho anh thêm một quẻ nữa nhé?”

Má ơi, ai mướn, thằng điên này…Vương Thủ Nghĩa hết hồn hết vía: “Này này, cái đồ miệng quạ đen chuyên đi hại người kia, anh đừng có mà ở đây nói bậy nói bạ đấy nhá.”

Văn Trạch Tài ung dung lắc đầu: “Tôi không phải miệng quạ đen. Hơn nữa anh đại nạn không chết, tất có hậu phúc.”

Y như rằng, vừa nghe thấy chữ “phúc”, Vương Thủ Nghĩa liền bình tâm lại. Anh ta lắp bắp hỏi: “Phúc? Phúc gì?”

Văn Trạch Tài thản nhiên chìa tay: “Mười đồng.”

Đến đây Vương Thủ Nghĩa không tài nào nhịn được nữa, anh ta đứng bật dậy chửi um lên.

Văn Trạch Tài bày ra vẻ mặt tiếc nuối: “Nếu anh không muốn biết thì thôi vậy. Nhưng bỏ lỡ lần này liệu có còn cơ hội gặp lại không thì tôi không chắc nha.”

Vương Thủ Nghĩa nhíu chặt mày nghe chừng suy nghĩ lung lắm. Đột nhiên nhớ tới chuyện mấy ngày nữa trong thôn sẽ tổ chức tuyển chọn người lái máy kéo thay thế Điền Kiến Quốc, bởi anh ấy được điều qua làm trợ lý cho Điền đội trưởng. Khi vừa nhận được thông báo, người dân trong thôn lũ lượt kéo nhau đi đăng ký không ít và đương nhiên Vương Thủ Nghĩa cũng rất muốn giành được vị trí này.

Sau một hồ cân nhắc, Vương Thủ Nghĩa do dự dò hỏi: “Có phải anh nghe được thông tin gì hả? Không lẽ anh Điền đã bật mí với anh trước?”

Văn Trạch Tài không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh cảm thấy anh vợ tôi là loại người ấy chắc? Huống hồ lần này là do toàn bộ dân làng tuyển chọn, một mình ý kiến của anh ấy nào có tác dụng gì.”

Ờ ha, Vương Thủ Nghĩa gật gù rồi lại tiếp tục chìm vào tư lự. Lúc này đây, lòng anh ngứa ngáy râm ran như bị mèo cào, nói chung là bồn chồn khó diễn tả lắm…

Một lúc sau, cơ hồ đã nghĩ thông suốt, Vương Thủ Nghĩa lưỡng lự lên tiếng: “Nhưng tôi không có tiền.”

Bingo, sập bẫy! Nãy giờ vòng vo tam quốc mục đích chính là dụ Vương Thủ Nghĩa nói ra lời này mà lại. Văn Trạch Tài cười tươi như hoa: “Không sao, chúng ta có thể trao đổi bằng thứ khác.”

Tận tới tối mịt, lúc Triệu Đại Phi lò dò đến kiếm Văn Trạch Tài, Điền Tú Phương mới biết thì ra nơi chốn mà anh ấy sắp xếp cho Đại Phi ở nhờ chính là nhà của Vương Thủ Nghĩa.

Đứng trong sân, Điền Tú Phương ẵm Hiểu Hiểu cùng dõi theo hai cái bóng lúc ẩn lúc hiện được soi rọi nhờ chút ánh sáng lập loè từ ngọn đuốc bé tí trên tay Văn Trạch Tài.

Bỗng nhiên, Hiểu Hiểu cất tiếng non nớt: “Mẹ!”

Điền Tú Phương dịu dàng cúi đầu xuống, ân cần hỏi: “Ơi, làm sao vậy con gái?”

Hiểu Hiểu vươn ngón tay chỉ về phía cái bóng nhỏ xíu của Văn Trạch Tài ở chỗ xa xa rồi ghé sát vào tai mẹ thỏ thẻ: “Mẹ ơi, con thích cha này…”

“Hả? Ai dạy con nói như vậy?” Điền Tú Phương nhất thời sửng sốt vì trước nay cô chưa từng nghe bé con nói thế bao giờ.

Hiểu Hiểu chớp chớp mắt, ngơ ngác đáp: “Con tự nghĩ ra.”

Điền Tú Phương cắn cắn môi bối rối. Cuối cùng không biết trả lời làm sao, cô đành ôm chặt lấy con gái bé bỏng rồi nói: “Ngoan, mẹ bế con vào phòng ngủ nha.”

Cùng lúc này, Văn Trạch Tài và Triệu Đại Phi đã đến nhà Vương Thủ Nghĩa.

Đợi Triệu Đại Phi đi vào phòng trong, Vương Thủ Nghĩa mới quay sang nói với Văn Trạch Tài: “Nếu mọi chuyện thực sự đúng như những gì anh nói thì tôi sẽ cho cậu ta ở nhờ 1 tháng. Nhưng chỉ 1 tháng thôi đấy, hết thời hạn là phải lập tức dọn đồ đi ngay.”

Văn Trạch Tài cười cười: “Cảm ơn anh Vương nhiều nha. Ngày mai tôi sẽ bảo anh Liễu khỏi cần lại đây nữa.”

Vì sống ngay sát vách nên anh Liễu nhận nhiệm vụ mỗi ngày sẽ qua ngủ chung để tiện bề trông nom Vương Thủ Nghĩa. Tuy nhiên vì sợ phiền hà hàng xóm nên Vương Thủ Nghĩa chỉ nhờ cậy một đêm đầu tiên thôi còn lại ban ngày rảnh lúc nào chạy qua chạy lại thăm hỏi một tí là được.

Trước khi đi, Văn Trạch Tài không quên căn dặn Triệu Đại Phi: “Mấy ngày tới nhớ chăm chỉ, nhanh nhẹn một chút biết chưa? Hiện thân thể anh Vương không được khoẻ, cậu chú ý chăm sóc anh ấy đấy.”

Triệu Đại Phi vâng vâng dạ dạ tỏ ý đã biết rõ.

Văn Trạch Tài quay về nhà thấy vợ chưa ngủ mà vẫn ngồi đợi mình trong phòng khách. Hai vợ chồng thoáng lúng túng nhìn nhau không biết nói gì. Đang lúc Văn Trạch Tài định cất lời thì Điền Tú Phương lật đật chạy ra khoá cổng, khoá cửa rồi mau chóng bước vào phòng con gái.

Văn Trạch Tài thu dọn sơ qua một chút rồi cũng về phòng chuẩn bị nghỉ ngơi. Song, dù đã đặt lưng lên giường nhưng anh không tài nào chợp mắt được bởi còn mải trăn trở tìm đường ra. Hiện tại nên làm gì được nhỉ? Buôn bán không thích hợp cho lắm, giáo viên thì đã có cả đám thanh niên trí thức rồi, thi đại học….

À đúng rồi, Văn Trạch Tài đột ngột ngồi bật dậy, thi đại học chính là đường ra. Thế nhưng trước đó phải chuẩn bị đầy đủ học phí cùng sinh hoạt phí đã. Xem chừng vẫn phải làm lại nghề cũ đặng lấy ngắn nuôi dài vậy.

Văn Trạch Tài thở dài thườn thườn thả mình xuống giường. Nếu muốn tham gia thi đại học thì phải ôn tập với cả luyện đề, thôi ngày mai dậy rồi tính giờ phải ngủ cái đã. Thế là anh nhắm mắt, đánh một giấc ngon lành.

Sáng sớm hôm sau, Văn Trạch Tài điềm nhiên bắc một cái ghế ra giữa sân, ung dung ngồi đọc sách. Vì chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nên nguyên chủ đã thu thập không ít sách vở cùng tài liệu. Khổ một cái ở hiện đại Văn Trạch Tài học khoa Tự nhiên còn thời này người ta thi thiên về Xã hội mới chết chứ. Thôi không sao, từ giờ tới lúc đó còn mấy tháng nữa mà, vẫn đủ thời gian cho anh văn ôn võ luyện.

Thấy cha đọc cái gì nghe có vẻ hay hay, Hiểu Hiểu tò mò nghển cổ hóng. Sau khi được mẹ tết cho hai bím tóc xinh xắn, bé con nhè nhẹ bước ra, đứng sau lưng cha yên lặng lắng nghe.

Điền Tú Phương chỉ thoáng nhìn qua một chút rồi nhanh nhẹn đi chuẩn bị bữa sáng, không làm phiền không gian riêng của hai cha con.

Từ phòng bếp truyền ra tiếng đánh lửa “lách tách…”, Văn Trạch Tài tính gấp sách vở lại để đi vào phụ vợ, nhưng ai dè vừa ngẩng đầu lên, anh liền phát hiện Hiểu Hiểu đã đứng sau mình tự khi nào.

Thoạt đầu Văn Trạch Tài hơi bất ngờ một chút, tuy nhiên sau khi thấy con bé cứ nhìn chằm chằm vào cuốn sách trên tay mình, anh đã hiểu ra vấn đề. Văn Trạch Tài nở một nụ cười rạng rỡ hết mức có thể: “Hiểu Hiểu, cha dạy con học nhé, được không?”

Tức thì Hiểu Hiểu mím chặt môi, xoay người cắm đầu cắm cổ chạy thẳng vào bếp tìm mẹ.

Nhìn theo bóng dáng con gái, Văn Trạch Tài chỉ biết lắc đầu thở dài. Cách mạng chưa thành công, cần phải cố gắng nhiều hơn nữa!

Chạy một mạch vào trong bếp, Hiểu Hiểu ào tới chỗ mẹ, kéo kéo tay áo xin xỏ: “Mẹ, con có thể theo cha học sách không?”

Bởi vì tính tình Hiểu Hiểu quá nhút nhát, rất ít khi mở miệng nói chuyện nên dù đã năm tuổi nhưng con bé vẫn gặp khó khăn trong việc diễn đạt ý tứ.

Điền Tú Phương ngồi xổm xuống, vòng tay ôm lấy con gái mỉm cười hỏi: “Ý con là muốn học chữ đúng không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử