Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75441 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 15
yên tâm

❊ ❊ ❊

Má nó, thằng oắt con này cứng phết nhở, dầu muối không ăn cơ à, nhưng không sao, ông mày nhịn, để xem mấy hôm nữa mày còn mạnh miệng được nữa không? Nghĩ như vậy, Trương Kiến Quốc đột nhiên cảm thấy tâm tình được an ủi phần nào, anh ta giả bộ xởi lởi kéo Văn Trạch Tài ngồi xuống: “Haha, anh bạn này nóng tính ghê. Đều là anh em tốt với nhau, hà tất phải căng thẳng như vậy. Tôi đáp ứng với cậu là được chứ gì?!”

“Thật không?” Văn Trạch Tài cố tình để lộ ra ánh mắt vui sướng xen lẫn tham lam.

Bắt được biểu tình đó, Trương Kiến Quốc kín đáo quay đi chỗ khác bĩu môi khinh thường rồi mới tiếp tục diễn vẻ anh em tình thâm: “Yên tâm đi, Trương Kiến Quốc tôi trước giờ chưa từng thất hứa, chỉ cần hai cậu cố gắng hoàn thành cho tốt, đợi sau khi kết thúc nhiệm vụ tôi sẽ thanh toán đầy đủ không thiếu một xu.”

Tức thì Văn Trạch Tài đứng bật dậy, đá phăng cái ghế gỗ văng vào góc tường, hầm hè cảnh cáo đối phương: “Cái gì mà đợi sau khi kết thúc? Bớt giở trò ngọt nhạt đi, mày nghĩ tao là trẻ con chắc? Xin lỗi, ông đây không phải dạng lơ ngơ dễ dắt mũi đâu!”

Trong máu có sẵn bản chất côn đồ, tất nhiên Trương Kiến Quốc chỉ thích giải quyết mọi việc bằng nắm đấm cho nhanh thế nhưng tình huống hiện giờ tương đối đặc thù, buộc phải kiềm chế cơn phẫn nộ bằng mọi giá. Vậy là anh ta nhắm mắt hít vào một hơi thật sâu để ổn định tinh thần rồi mới nói tiếp: “Phải xong việc rồi mới thanh toán tiền, đây vốn dĩ là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu ở đời. Nếu các cậu cứ ngang ngược như thế thì tôi cũng đành chịu. Việc ngon kiểu này ấy hả, các cậu không làm hãn còn khối người đang xếp hàng đợi kia kìa.”

Đứng một bên yên lặng nãy giờ, lúc này Triệu Đại Phi mới có phản ứng. Cậu giật giật tay áo Văn Trạch Tài, khẽ nhắc: “Đại ca, đây là cơ hội tốt hiếm có khó tìm…”

Nghe vậy, Trương Kiến Quốc cười lạnh: “Chứ còn sao nữa, vì coi các cậu là anh em tốt nên tôi mới ưu tiên, vậy nên đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

Văn Trạch Tài đáp lại bằng một nụ cười hết sức châm chọc: “Ồ, vậy sao?! Thế thì tiện đây tôi cũng nói thẳng luôn, việc này nếu không giao cho chúng tôi thì cũng đừng hòng giao cho kẻ khác, bằng không….”

Lúc này Trương Kiến Quốc đã nóng mặt lắm rồi, hắn gầm lên: “Làm sao? Mày tính đánh bố mày à?”

Văn Trạch Tài nhìn xoáy vào mắt đối phương ba giây rồi đột nhiên cười lớn: “Haha, tất nhiên là không rồi. Văn Trạch Tài tôi đây lười động tay động chân lắm. Hơn nữa đánh anh chỉ tổ mệt người chứ nào có tác dụng gì. Tôi có cách khác nhẹ nhàng, đơn giản hơn nhiều, chỉ cần đi báo với Hồng vệ binh một tiếng là xong ngay thôi, anh nói phải không, anh Trương?”

Chết mẹ, thằng này chơi lớn đến vậy cơ à, Trương Kiến Quốc không dám nhùng nhằng nữa, lập tức đưa ra phương án giải quyết: “Đừng đừng đừng, tôi thanh toán tiền trước là được chứ gì.”

Nói đoạn, Trương Kiến Quốc chui vào căn phòng kế bên cầm ra 10 đồng đưa cho Văn Trạch Tài: “Phiếu gạo đợi sau khi hoàn thành sẽ đưa sau. Ít nhất tôi cũng phải giữ lại cái gì chứ, lỡ đâu các anh nhận hết rồi cao chạy xa bay thì sao. Cái này không quá đáng chứ hả?”

“Tất nhiên là không rồi!” Vừa nói Văn Trạch Tài vừa nhanh tay giật lấy 10 đồng tiền.

Thoả thuận đến đây coi như xong, Văn Trạch Tài không nấn ná thêm một phút giây nào, lập tức đứng dậy nghênh ngang bước ra ngoài.

Triệu Đại Phi chân thấp chân cao hối hả đuổi theo, mắt chữ O miệng chữ A bội phục không ngớt.

Phía sau, Trương Kiến Quốc tức tối nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nền đất gồ ghề, hung dữ trợn mắt chửi đổng: “Khá lắm, có bản lĩnh lấy tiền của tao thì còn phải xem xem chúng mày có giữ được mạng mà tiêu không đã, hai thằng chó!”

Đi thêm một đoạn khá xa, Văn Trạch Tài kéo Triệu Đại Phi ẩn mình vào một con ngõ nhỏ, sau khi kiểm tra không có ai bám theo anh mới dừng chân.

Lúc này Triệu Đại Phi mới có cơ hội mở miệng nói chuyện, cậu liến thoắng tâng bốc Văn Trạch Tài đến tận mây xanh: “Đại ca, anh siêu thật đấy. Tình thế khó khăn như vậy mà cũng ép được thằng khốn đó nhả ra 10 đồng. Chỗ này bằng xừ nửa tháng tiền lương công nhân rồi còn gì.”

Văn Trạch Tài không phát biểu ý kiến, chỉ lặng lặng rút lấy 5 tờ đưa cho Triệu Đại Phi: “Cầm lấy.”

Tất nhiên Triệu Đại Phi không khách khí rồi, cậu mừng rỡ giơ tay đón lấy rồi cẩn thận cất vào cái túi được may ẩn ở phía trong vạt áo. Xong đâu đó, Đại Phi mới hỏi tiếp: “Kế đến mình làm gì hả anh?”

Văn Trạch Tài ngước đầu nhìn trời, tính toán sắp xếp: “Bây giờ đi mua ít đồ trước. Sớm mai sẽ vòng lại đây.”

Triệu Đại Phi không chút nghĩ ngợi mà gật đầu đồng ý ngay: “Dạ, đại ca.”

Tiến vào cung tiêu xã, sau khi mua đủ đồ dùng học tập cần thiết, Văn Trạch Tài liền rẽ sang hàng vải tính chọn lấy một tấm đẹp đẹp cho vợ con may bộ quần áo mới. Chứ anh để ý trang phục của Tú Phương đã sờn cũ hết rồi còn Hiểu Hiểu thì càng tội hơn, từ khi sinh ra đến giờ con bé chưa một lần được khoác lên mình tấm áo mới, toàn là chắp vá, xin xỏ từ người nọ người kia thôi.

Nhưng hỡi ôi, đời không như là mơ, vào tới hàng vải, dõng dạc cất lời, anh mới bàng hoàng ngã ngửa rằng thì là mình không có phiếu vải. Lúc này Văn Trạch Tài mới sức nhớ ra, ở thời đại này tem phiếu còn có uy lực mạnh mẽ hơn cả đồng tiền. Có tiền mà không có phiếu thì cũng vô nghĩa!

Cô nhân viên bán hàng mất kiên nhẫn: “Anh ra ngoài vỉa hè mà mua quần áo may sẵn ấy. Thôi mau tránh ra để người khác còn mua nữa chứ. Nào, mời người tiếp theo…”

Thấy ông anh thất tha thất thểu đi ra, Triệu Đại Phi liền hỏi: “Đại ca, anh cần mua vải à?”

Văn Trạch Tài ngạc nhiên: “Cậu có?”

Triệu Đại Phi khẽ cười: “Em không có nhưng em biết chỗ bán, thậm chí còn nhận may luôn. Giá cả phải chăng cực kỳ, quần áo trẻ em tầm đồng rưỡi còn loại cho chị dâu cùng lắm hai đồng là căng.”

Mức giá này phải nói là rẻ vô địch nhưng Văn Trạch Tài không hỏi nguyên do mà chỉ im lặng đi theo Triệu Đại Phi.

Xuyên qua mấy con ngõ chật hẹp, lắt léo, cuối cùng hai anh em cũng dừng trước một căn nhà nhỏ.

Triệu Đại Phi tiến lên, gõ gõ hai tiếng rồi khẽ gọi: “Em Hồng ơi!”

“kẽo kẹt…” cánh cửa gỗ mở hé, một cô gái ước chừng 20 tuổi thò đầu ra. Sau khi quan sát hai người đối diện một lượt, cô cất giọng phòng bị: “Anh Đại Phi, đây là…?”

Sợ cô ấy hiểu lầm, Triệu Đại Phi rối rít giải thích: “Đây là đại ca của tôi, anh ấy muốn may quần áo cho chị dâu và con gái. Nhưng khổ nỗi không có tem phiếu, không mua được vải nên tôi liền dẫn anh ấy tới đây.”

Nghe vậy, Trần Vân Hồng mới thở phào yên tâm, cô dời mắt về phía Văn Trạch Tài, dịu giọng nói: “Cho tôi xin kích cỡ.”

Văn Trạch Tài bối rối sờ sờ cánh mũi, làm thế nào bây giờ nhỉ, anh lại không biết rõ mới chết chứ…

Đúng lúc này có một cặp mẹ con đi ngang qua, Văn Trạch Tài vội chỉ: “Đó, cứ may theo hình dáng hai người kia là được.”

Thấy có người chỉ trỏ mình, bà mẹ bất giác quay lại xem ai thì phát hiện thấy có Trần Vân Hồng đang đứng đó, thoắt cái sắc mặt hiện lên vẻ bài xích rõ rệt, cô ta bế thốc đứa bé lên rồi gấp gáp bước thật nhanh.

Vì đã quá quen với cái nhìn kỳ thị của người đời nên Trần Vân Hồng không giận cũng chả buồn. Cô thản nhiên nói tiếp: “Anh là đại ca của anh Đại Phi nên tôi tính ba đồng thôi.”

Trời ơi, mình có giá dữ vậy hả? Triệu Đại Phi sướng rơn, lập tức ưỡn cao ngực tự hào, còn không quên quay sang nháy mắt liên hồi với Văn Trạch Tài ý muốn nói: “Anh thấy em ghê chưa?!”

Đúng là thằng hấp, Văn Trạch Tài trực tiếp phớt lờ nó, khẽ gật đầu cảm ơn Trần Vân Hồng.

Giao dịch xong xuôi, hai anh em thong thả đi về. Ra khỏi con ngõ nhỏ, Văn Trạch Tài mới cười hỏi: “Làm sao cậu quen cô ấy?”

Triệu Đại Phi gãi gãi đầu kể lại: “Em quen nhiều năm rồi. Gia đình cô ấy bị liệt vào thành phần xấu cho nên luôn bị mọi người xung quanh chèn ép, bắt nạt. Lần đó em tình cờ đi ngang qua, thấy việc bất bình nên ra tay tương trợ thế là quen rồi chơi với nhau tới tận bây giờ.”

Ồ anh hùng cứu mỹ nhân cơ à, Văn Trạch Tài cong cong khoé môi.

Thấy vậy, Triệu Đại Phi vội vàng giải thích: “Ầy, em với cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi, anh đừng nghĩ linh tinh.”

Rất tiếc, cái tai đỏ lựng đã bán đứng tâm trạng lúc này của Triệu Đại Phi, cậu ấy hẳn là đang chột dạ lắm đây.

Văn Trạch Tài tủm tỉm: “Tôi có nghĩ gì đâu mà cậu kêu linh tinh? Hay là chính cậu có tật nên mới giật mình, hử? Haha, thôi đi nhanh lên, muộn rồi!”

Hơn một tiếng đồng hồ sau, hai anh em mới về tới thôn. Thấy cha mua về bao nhiêu là sách bút mới tinh, Hiểu Hiểu thích mê tơi, hết cầm món nọ rồi lại nâng niu món kia, ngắm nghía không rời mắt. Để chứng minh mình sẽ cố gắng học tập, bé con chạy tới trước mặt cha, đứng nghiêm trang rồi đọc vách vách bài thơ cổ mà cha đã dạy mấy hôm trước.

Trên chiếc bàn gỗ cách đó không xa, Điền Tú Phương vừa cần mẫn khâu túi đựng sách vừa chăm chú lắng nghe con gái đọc thơ. Thanh âm non nớt có vấn có điệu mới êm tai làm sao.

Chắc có lẽ đã nghe phong phanh chuyện Văn Trạch Tài muốn cho Hiểu Hiểu đi học nên Điền Kiến Quốc đích thân sang tận nơi hỏi, tiện thể xách cho cháu gái vài quả trứng gà.

Sau khi nghe được lời xác nhận từ cậu em rể, Điền Kiến Quốc mừng vui ra mặt, anh nói: “Được thế thì còn gì bằng. Đọc sách, học chữ rất có lợi cho tương lai con trẻ. Đây, nghe bảo ăn trứng rất bổ não, cầm lấy mà bồi dưỡng thêm cho Hiểu Hiểu. Trạch Tài, cậu cần phải phấn đấu hơn nữa, cố gắng làm sao cho Hiểu Hiểu được học hành tới nơi tới chốn.”

Dứt lời, Điều Kiến Quốc nâng cao bó đuốc, tiến về hướng Điền gia.

Nhìn theo bóng lưng anh cả, Văn Trạch Tài hơi hơi mỉm cười còn Điền Tú Phương thì rưng rưng nước mắt.

Thấy vậy, anh liền quay sang nói với vợ: “Em đừng khóc. n tình của anh cả chúng ta sẽ ghi lòng tạc dạ, mai này có điều kiện nhất định hoàn trả gấp bội.”

Điền Tú Phương rũ mắt, lí nhí đáp: “Vâng.”

Sực nhớ ra hôm nay còn dư một đồng tiền, Văn Trạch Tài lục túi rồi đưa cho vợ: “Này, em giữ đi.”

Có điều, Điền Tú Phương không nhận ngay mà nghi ngờ dò hỏi: “Anh lên thị trấn không phải chỉ để mua dụng cụ học tập à?”

Văn Trạch Tài thản nhiên có sao nói vậy: “Ừ, anh với Đại Phi tìm được một công việc. Chắc mai phải lên đại đội xin nghỉ năm ngày.”

Điền Tú Phương mím chặt môi, đang định hỏi thêm thì chợt nghe thấy thanh âm trầm ấm vang lên bên tai: “Là công việc đàng hoàng, em yên tâm.”

Yên - tâm? Anh ấy bảo mình yên tâm sao? Bất giác, hai má Điền Tú Phương đỏ ửng, nóng bừng bừng…

Cũng may lúc này Hiểu Hiểu đang mải quấn quýt với mấy món đồ xinh đẹp mới lạ nên không để ý tới chút mờ ám nho nhỏ của cha mẹ…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử