Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75525 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 54
đám cưới triệu đại phi

❊ ❊ ❊

Yên lặng lắng nghe từ đầu đến giờ, lúc này Điền Tú Phương mới dám dè dặt lên tiếng: “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ anh?”

Văn Trạch Tài khẽ cười: “Sẽ không!”

Đang trong cơn choáng váng bỗng nhiên nhìn thấy bộ dáng đủng đỉnh của cậu con rể, ông Điền tức khắc bừng tỉnh đại ngộ: “Trời, hoá ra là con…”

Văn Trạch Tài lập tức đánh gãy: “Cha à, cha đừng nói vậy oan cho con!”

Kế đó anh bày ra vẻ mặt không thể vô tội hơn: “Con chỉ là một cậu thanh niên trí thức hết sức bình thường thôi mà.”

Ông Điền vỗ đùi đen đét, phá lên cười khoái chí: “Hahaha, đúng đúng, con rể ta chỉ là một cậu thanh niên trí thức bình thường mà thôi!”

Trong khi ấy, Khâu Đại Thành tất tả chạy một mạch về đến nhà thì liền phát hiện vợ đang ôm chặt thằng con trai út trong tay, khóc ngất lên ngất xuống. Ban nãy, khi ông vừa bước chân ra khỏi cửa thì ở nhà thằng út đột nhiên đờ ra, gọi thế này cũng không nghe, lay thế nào cũng không tỉnh, người cứ như bị ma ám ấy, đáng sợ vô cùng!

Nhìn thấy cảnh này, cảm xúc của Khâu Đại Thành kìm nén bao lâu bỗng chốc vỡ vụn, ông sà xuống ôm vợ con vào lòng rồi không ngừng khóc nấc lên: “Không làm, tôi không làm đội trưởng nữa, tôi không cần, huhuhu…”

“Đúng thế, bỏ hết đi, đừng ham quyền thế nữa, chỉ tổ gây nghiệp chướng thôi”, bà Khâu đau khổ đưa tay gạt lệ: “Bao lần tôi khuyên ông không nên làm những việc trái với lương tâm nhưng ông nào có chịu nghe tôi. Giờ ông nhìn đi, cả nhà mình có còn ra hình người nữa không hả?”

Cứ thế, vợ chồng con cái ngồi bệt xuống sàn, ôm nhau khóc không biết bao nhiêu lâu…

Chớp mắt đã trôi qua ba ngày, sau khi nhận được tin tức từ thị trấn truyền xuống, ông Điền tủm tìm xách theo một bình rượu, đủng đỉnh đi tìm cậu rể quý. Ai đi ngang cũng đều không khó để nhận ra tâm trạng của ông đại đội trưởng lúc này đang cực kỳ tốt.

Tới nơi, ông cười khà khà thông báo tin mừng: “Lần này đích thực Khâu Đại Thành đã bị doạ cho bay mất ba hồn bảy vía rồi. Hắn không những từ chức đội trưởng đội vệ binh mà còn tới tận nhà người bị hại, cúi đầu xin lỗi nữa chứ.”

Nói xong, ông hào hứng vớ lấy hai cái chén định bụng cụng ly ăn mừng.

Tuy nhiên Văn Trạch Tài đã khéo léo cản trước một bước: “Cha, cha uống đi. Con dùng trà thay rượu kính cha.”

Được, sao cũng được, vì đang vui nên ông Điền không so đo mấy việc này. Ông tự rót cho mình một ly rồi ngửa đầu uống cạn.

Đang ở dưới bếp lúi húi chuẩn bị cơm nước thì nghe tiếng cha sang sảng vọng xuống từ phòng khách, Điền Tú Phương tò mò chạy lên rồi bật cười hỏi: “Ủa cha, nay có chuyện gì mà tự nhiên cha lại cao hứng thế này?”

Ngày thường ông Điền rất ít khi đụng tới bầu rượu, chỉ lúc nào có chuyện gì cực vui hoặc cực buồn ông mới lôi chai rượu quý ra nhấm nháp thôi.

“Đương nhiên phải vui rồi”, Điền đội trưởng cười vang cả phòng khách: “Bao nhiêu năm, cuối cùng thì sau bao nhiêu năm người anh em tốt của cha cũng có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!”

Dứt lời ông lại nâng ly, uống ực một lần hết sạch.

Chợt nhớ tới nhà mình hãn còn bao đậu phộng mới nguyên, Văn Trạch Tài liền bảo vợ: “Tú Phương, em lấy bọc đậu phộng lên cho cha nhắm rượu đi.”

À ừ nhỉ, tí thì quên mất, Điền Tú Phương nhanh nhẹn chạy xuống bếp chuẩn bị đồ nhắm.

Uống chán, ông Điền lơ đãng đánh mắt về phía chiếc radio đang nằm im lìm trên kệ tủ. Không cần ông lên tiếng, Văn Trạch Tài lập tức hiểu ý ngay. Anh đứng dậy, dò kênh tin tức đúng ý cha vợ.

Thế là ông Điền ngả lưng ra sau ghế, nhàn nhã nghe phát thanh, lâu lâu uống một ngụm rượu rồi bốc nắm đậu phộng nhai cho thơm miệng. Đúng là khi tâm tình nhẹ nhàng, thoải mái thì mọi thứ xung quanh cũng trở nên yên bình đến lạ.

Sau ba tuần rượu, ông Điền bắt đầu ngà ngà say, ông lim dim mắt, ngón tay tuỳ ý gõ nhịp lên mặt bàn, còn miệng thì không ngừng lẩm nhẩm cái gì đó.

Văn Trạch Tài hơi nghiêng lỗ tai lại gần nghe thử thì chợt phát hiện cha vợ đang ngân nga hát. Ôi trời, cảnh tượng đặc sắc này chắc chắn có một không hai đây mà, nếu không phải đang trong men say thì còn lâu mới biết hoá ra ông đội trưởng mặt lạnh cũng có lúc yêu đời đến vậy.

Loáng cái đã tới ngày vui của Triệu Đại Phi. Tuy là đám cưới nhưng Đại Phi tổ chức tương đối nhỏ gọn và mời khá ít quan khách. Một phần vì trước giờ cậu hiếm khi tham gia tiệc tùng nhà khác, không nợ tiền bạc cũng chẳng nợ ân tình thế nên giờ người ta không đi lại cũng là điều dễ hiểu thôi. Thêm nữa, Triệu Đại Phi là người thôn khác chuyển tới, lại còn là dân lưu manh du thủ du thực thế nên dù đã cố cởi mở thì vẫn khá khó để làm thân. Những người thực tâm tiếp nhận cậu quanh đi quẩn lại chỉ có bốn, năm hộ mà thôi. Dĩ nhiên tiêu biểu trong số đó chính là Điền gia, Lý gia và gia đình nhỏ của Văn Trạch Tài.

Hôm nay chú rể Triệu Đại Phi vô cùng bảnh bao trong bộ quần áo mới tinh, chỉn chu và thẳng thớm. Trên gương mặt luôn túc trực nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Đứng cạnh Văn Trạch Tài, Triệu Đại Phi bộc bạch tâm sự: “Vừa hay cô ấy cũng không thích náo nhiệt cho lắm anh ạ.”

Đích thực Trần Vân Hồng rất ngại đám đông bởi vì xuất thân của cô luôn là đề tài bị mọi người soi mói, mang ra bình phẩm mọi lúc mọi nơi. Bởi vậy nếu không quá mức cần thết thì Trần Vân Hồng luôn tránh né những sự kiện đông người.

Văn Trạch Tài nâng cổ tay xem đồng hồ: “Được rồi, giờ lành đã đến, các cậu xuất phát đi.”

Nghe thấy hiệu lệnh, Triệu Đại Phi vội vàng chỉnh trang lại quần áo rồi mau lẹ nhảy lên chiếc xe đạp được kết hoa cực kỳ rực rỡ và bắt mắt. Phía sau là ba chiếc xe khác do Vương Thủ Nghĩa cùng hai thanh niên độc thân trong thôn cầm lái. Đoàn rước dâu rầm rộ thẳng tiến tới nhà cô dâu trên thị trấn.

Lại nói tới chiếc xe mà Triệu Đại Phi đang chạy chính là chiếc mà quản lý Vương đưa cho Văn Trạch Tài đợt trước. Chả là hôm bữa Cam Kiến Hoa mới tặng Văn Trạch Tài một tờ tem phiếu xe đạp. Tiền có, phiếu có, Văn Trạch Tài bèn mua thêm một chiếc nữa. Tự dưng trong nhà có hai cái, để không cũng phí lại gặp đúng lúc Triệu Đại Phi cần xe đi đón dâu vậy nên Văn Trạch Tài liền bàn với vợ cho cậu em chiếc xe cũ. Tất nhiên cái này không nằm trong khoản mừng cưới mà cứ xem như là mượn hoa dâng Phật, tặng quà bái sư cho đồ đệ thôi.

Đúng ra quà bái sư phải hoành tráng hơn cơ nhưng thôi thông cảm đi, giờ sư phụ đang nghèo. Vả lại vật chất chỉ là phù du, tấm lòng mới là chính!

Trong lúc chú rể đi đón cô dâu thì ở nhà, Điền Tú Phương cùng bà Điền, thím Lý và Tô Lan Lan đang tất bật chuẩn bị cỗ bàn. Còn Văn Trạch Tài cũng bận rộn chỉ đạo đám anh em kê bàn ghế, rồi lại thay mặt trưởng bối đứng ra tiếp đón khách khứa.

Ước chừng hai giờ đồng hồ sau, ngoài cổng đột nhiên ồn ào huyên náo tiếng cười tiếng nói cùng tiếng chúc phúc vang cả con đường nhỏ. Hoá ra cô dâu chú rể đã về tới rồi!

Hôm nay, Trần Vân Hồng tao nhã duyên dáng trong tà áo sơ mi do chính tay cô may để dành riêng cho ngày trọng đại nhất cuộc đời mình, chếch chếch bên phía ngực trái là một đoá hồng đỏ thắm đặc trưng của đôi tân lang tân nương trong ngày cưới. Trên mái tóc tết đuôi sam tỉ mỉ cầu kỳ được đan cài vài bông hoa li ti càng tôn thêm vẻ đẹp thanh tú vốn có của Trần Vân Hồng, khiến cô xinh đẹp kiều diễm hơn lúc nào hết.

Có thể nói đây chính là cô dâu xinh nhất mà Hiểu Hiểu từng được nhìn thấy, vậy nên bé con cứ nhấp nhổm không yên, chờ mong cô dâu xinh đẹp bước lại gần phía mình.

Thấy con gái gần như sắp nhoài cả người ra khỏi hàng, Văn Trạch Tài dở khóc dở cười tính duỗi tay kéo bé con về. Song anh chưa kịp làm gì thì Trần Vân Hồng đã phát hiện ra Hiểu Hiểu trong đám đông. Cô hơi cúi xuống, vươn tay xoa đầu bé con. Thấy vậy, Hiểu Hiểu sướng rơn, vội vàng há to miệng để lộ hàm răng sữa nhỏ xíu, trắng bóc.

À, hoá ra bé con ham đẹp, muốn được cô dâu sờ răng đây mà.

Trước hành động quá mức ngô nghê và đáng yêu của con trẻ, tất cả mọi người không hẹn mà cùng cười vang, khiến bầu không khí càng thêm sôi nổi bội phần.

Đứng bên cạnh, Văn Trạch Tài khẽ nhắc: “Hiểu Hiểu, con cảm ơn cô dâu đi.”

Vì được thoả ý nguyện nên Hiểu Hiểu ngọt ngào cất lời: “Hiểu Hiểu cảm ơn cô dâu xinh đẹp ạ.”

Ôi trời, con bé dẻo miệng chưa kìa, Trần Vân Hồng cong lưng, yêu chiều xoa đầu bé thêm một lần nữa: “Cô cảm ơn Hiểu Hiểu nha, Hiểu Hiểu đáng yêu quá!”

Đúng lúc này, thím Lý gọi to: “Mau mau mau, chú rể mau dẫn cô dâu bước qua chậu lửa đi. Nhanh lên kẻo quá giờ lành!”

Vừa nói bà vừa nhanh nhẹn đặt chậu than xuống trước cổng chính. Đây là một trong các chuỗi nghi thức truyền thống của phong tục cưới hỏi ngày xưa nhưng vẫn được áp dụng cho tới ngày nay, đặc biệt là ở vùng nông thôn. Người ta tin rằng, lửa hồng sẽ đốt hết những tà mà đi theo quấy phá cô dâu đồng thời đốt vía tất cả những kẻ độc mồm độc miệng chê trách, quở mắng cô dâu suốt dọc đường.

Đã là tục lệ của người xưa truyền lại thì không thể bỏ qua, với lại có thờ có thiêng có kiêng có lành, chịu khó một xíu chẳng mất gì mà lại càng yên tâm hơn. Thế là Triệu Đại Phi nắm lấy tay vợ, dịu dàng dắt cô bước qua chậu than đỏ rực.

“Hoan hô!” Không biết ai khởi xướng nhưng tất cả mọi người đều vỗ tay rào rào rồi lục tục kéo nhau đi theo đôi tân lang tân nương vào trong sân nhà.

Tiếp theo, Triệu Đại Phi mời Văn Trạch Tài và Điền Tú Phương ngồi vào hai vị trí cao nhất cũng như trang trọng nhất. Kế đến, cậu cùng vợ quỳ xuống, cung kính dâng trà: “Sư phụ, sư mẫu, kính mời hai người dùng trà.”

Ồ tin tức này chấn động quá, hầu như tất cả mọi người đang có mặt tại đây đều phải bàng hoàng sững sờ, không ngờ Văn đại sư lại thu nhận đồ đệ. Nhưng mà người như Triệu Đại Phi liệu có học nghề được không đây? Chứ coi tầm bậy tầm bạ là dễ bị uýnh phù mỏ lắm đấy. Haizz, nghi ngờ quá đi!

Văn Trạch Tài và Điền Tú Phương tươi cười đón lấy chén trà, lần lượt trao tặng bao lì xì đỏ chói cùng lời chúc phúc từ tận đáy lòng: “Hy vọng hai vợ chồng sẽ yêu thương gắn bó với nhau, có phúc cùng hưởng có hoạ cùng chia, trăm năm hoà hợp, con đàn cháu đống, hạnh phúc vẹn tròn!”

Triệu Đại Phi cùng Trần Vân Hồng trịnh trọng đáp lời: “Cám ơn sư phụ, cám ơn sư mẫu!”

Kính trà trưởng bối xong, Triệu Đại Phi dẫn vợ đi một vòng ra mắt bà con chòm xóm đồng thời mời mọi người ngồi vào bàn bắt đầu nhập tiệc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử