Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75429 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 14
bảo kê

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy cả nhà Văn Trạch Tài đến trước cổng, ông bà Lý nhiệt tình chạy ra tận nơi mời chào nồng nhiệt.

Bà Lý xoa xoa đầu cưng nựng Hiểu Hiểu: “Ai da, mới mấy ngày không gặp mà Hiểu Hiểu đã cao thế này rồi cơ à. Đúng là trẻ con phát triển từng ngày nhỉ. Dễ thương quá đi mất!”

Trước sự đụng chạm thân mật của bà hàng xóm, Hiểu Hiểu không trốn tránh như mọi khi nữa, chỉ có điều cô bé vẫn dựa sát vào người mẹ, bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy tay mẹ kiếm tìm điểm tựa.

Điền Tú Phương nhẹ nhàng nhắc: “Hiểu Hiểu, con chào bà Lý đi.”

Hiểu Hiểu ngoan ngoãn cất thanh âm non nớt: “Cháu chào bà Lý ạ.”

Bà Lý tươi cười rạng rỡ, liên tục gật đầu: “Ngoan, ngoan lắm…”

Chà bé con càng nhìn càng yêu, ước gì Lý gia cũng có mấy đứa tíu tít cho vui cửa vui nhà thì tốt biết mấy.

Mắt thấy bà Lý vẫn còn công việc dang dở dưới bếp, Điền Tú Phương liền dắt con gái đi theo hỗ trợ. Bà Lý không từ chối mà vui vẻ xếp mấy cái ghế gỗ nhỏ cho hai mẹ con ngồi.

Trong khi đó, Lý thôn y lịch sự mời Văn Trạch Tài: “Đi chú cháu mình vào phòng khách uống hớp trà đi.”

Văn Trạch Tài mỉm cười đáp lễ rồi cất bước theo sau. Vào phòng khách mới thấy Lý Đại Thuận đang cắm cúi lau bàn. Thật ra bình thường cậu ấy không chăm chỉ vậy đâu, chẳng qua muốn lừa việc khiêng củi cho ông anh Lâm Ái Quốc nên mới trốn vào đây thôi.

Lý thôn y ngồi xuống ghế, bắt đầu đổ nước pha trà. Thoạt nhìn, ông chắc rơi vào độ tuổi trên 50, bề ngoài sạch sẽ, nghiêm chỉnh, chứng tỏ làm người rất mực thước, đứng đắn và khiêm nhường.

Trong lúc đợi hãm trà, ông Lý cười bắt chuyện: “Gần đây thằng Đại Thuận kể rất nhiều về cháu. Chú cũng tính tìm cháu nói chuyện mấy lần nhưng công việc bận rộn quá thành ra hôm nay mới sắp xếp được thời gian.”

Vừa nói ông vừa đưa gói thuốc lá sợi tới trước mặt Văn Trạch Tài mời hút.

Văn Trạch Tài giơ tay từ chối: “Cám ơn chú Lý nhưng cháu không hút thuốc lá.”

Nghe vậy, Lý Đại Thuận đặt phịch mông xuống bên cạnh Văn Trạch Tài, mắt tròn mắt dẹt truy vấn: “Không hút? Anh cai từ khi nào thế?”

Văn Trạch Tài bốc phét không cần kịch bản: “Mới mấy ngày thôi.”

Lý thôn y cười tủm tỉm: “Cai được là tốt. Dù gì mấy thứ này cũng chẳng phải tốt lành gì, hút nhiều rất có hại cho cơ thể.”

Lý Đại Thuận trề môi lầm bầm: “Thế sao mẹ nói suốt mà không thấy cha cai đi.”

Thẹn quá hoá giận, ông Lý trừng mắt đuổi: “Ngồi đây lảm nhảm cái gì đấy. Xuống hỗ trợ Ái Quốc đi, chỉ giỏi trốn việc là không ai bằng.”

Nói đoạn ông tính giơ tay đập cho thằng con trai một phát nhưng Lý Đại Thuận nhanh nhẹn né được rồi ba chân bốn cẳng chuồn mất dạng. Đã thế lại còn phá lên cười khanh khách nữa chứ. Bộ dáng chẳng khác nào mấy đứa nhóc là bao. Thoáng chốc, Văn Trạch Tài cảm thấy não mình như phình to ra, thật là không thể tin được…

Đuổi được thằng nhí nhố đi rồi, Lý thôn y liền quay vào việc chính, ông trịnh trọng nhìn thẳng vào mắt Văn Trạch Tài, chân thành nói lời cảm ơn: “Ngày đó nếu không nhờ cậu khuyên bảo chắc hai đứa nó cũng gặp nạn rồi.”

Rừng thiêng nước độc đâu phải chuyện đùa. Đụng độ dã thú cho dù may mắn giữ được tính mạng thì cũng không thoát khỏi gãy xương, đổ máu.

Văn Trạch Tài mỉm cười: “Cũng là do bọn họ chịu tin chứ nếu không tin thì cháu cũng hết cách.”

Lý thôn y gật gù cười khà khà: “Đúng đúng, cháu nói phải. À mà nghe bảo thím Tả tìm cháu hả?”

Đám Lý Đại Thuận, Văn Trạch Tài gọi là bà Tả nên tất nhiên thế hệ của ông Lý, bà Điền phải kêu bằng thím là đúng rồi.

Văn Trạch Tài xác nhận: “Đúng vậy.”

Tiếp theo đó, hai người trao đổi thêm về chuyện này. Còn ở dưới bếp, bà Lý cũng đang tâm sự với Điền Tú Phương.

“Xem chừng cậu Tài thật lòng thay đổi đấy. Cuối cùng hai mẹ con cháu cũng đợi được ngày tháng yên bình rồi.”

Điền Tú Phương thoáng nghiêng mắt nhìn về phía đứa con gái bé bỏng đang chơi trong sân, cô cười hiền: “Chỉ cần con vui là cháu vui rồi.”

Bà Lý lắc đầu phản đối ngay: “Không thể nghĩ như thế được. Cháu phải sống tốt, phải thật vui vẻ thì con cái mới được nhờ. Tin thím đi, cuộc sống tiếp theo đây nhất định sẽ sang trang mới, ấm êm, hạnh phúc bội phần.”

Điền Tú Phương cười trừ, ậm ừ cho qua. Cô không muốn tiếp tục đề tài này vì sợ hy vọng lắm thất vọng nhiều. Tốt nhất cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên, “hoa nở là duyên, hoa tàn là nợ”, không cưỡng không cầu, không mong, không khổ!

Tuy tính tình nhanh nhảu, thậm chí có phần đanh đá nhưng không thể phủ nhận bà Lý là người khá tinh tế. Chỉ với một cái liếc mắt bà đã phát hiện ra Điền Tú Phương không mấy hào hứng với chủ đề này thế nên bà uyển chuyển thay đổi câu chuyện: “À đúng rồi, không biết bên nhà chị dâu cháu có cô nương nào tuổi tác xấp xỉ thằng Đại Thuận với Ái Quốc nhà thím không nhỉ?”

Quả nhiên, cuộc nói chuyện diễn ra vui vẻ hơn hẳn. Cho tới tận khi kết thúc bữa ăn, mọi người vẫn rất lưu luyến vì hãn còn nhiều điều cần sẻ chia. Tiếc thay bé con Hiểu Hiểu đã ngủ gà ngủ gật mất rồi nên vợ chồng Văn Trạch Tài đành đứng dậy, xin phép đưa con gái về nhà nghỉ ngơi.

Ông bà Lý lại một lần nữa nhiệt tình tiễn ra tận cổng. Văn Trạch Tài cẩn thận ẵm con còn Điền Tú Phương cầm đuốc soi đường. Dõi theo hai bóng dáng một cao ráo, vững chãi, một nhỏ nhắn, dịu dàng, ông bà Lý không khỏi cảm thấy mừng cho đôi vợ chồng trẻ.

Như sực nhớ ra điều gì, bà Lý chợt quay sang hỏi ông chồng: “Ban nãy ông với Trạch Tài nói chuyện gì thế.”

Lý thôn y ngáp một cái rồi lơ đãng đáp: “Thì nói mấy chuyện nhà cửa, mùa màng linh tinh thôi.”

Bà Lý lập tức trừng lớn mắt: “Cái gì? Ông không hỏi cho thằng Ái Quốc và Đại Thuận à? Ơ hay cái ông này, tôi đã dặn thế rồi cơ mà…”

Lý thôn y cười ngượng, vội vã xoay người nhanh chân tiến vào phòng ngủ, trốn tránh những tiếng càm ràm quen thuộc của bà vợ già.

Bên này, vừa về tới nhà, Văn Trạch Tài liền đặt Hiểu Hiểu lên giường rồi đi xuống bếp đun chút nước ấm để hai vợ chồng rửa mặt mũi chân tay.

Sau khi thay giặt xong, Điền Tú Phương bước vào phòng khách liền bắt gặp cảnh Văn Trạch Tài đang cắm cúi đọc đọc viết viết, trước mặt là chồng cao chồng thấp sách vở, tài liệu.

Cô khẽ mím môi rồi rũ mắt xoay người về phòng.

Văn Trạch Tài không để ý hành động nhỏ này của vợ bởi anh đang mải chạy đua với thời gian, vừa tranh thủ ôn luyện vừa phải nghĩ cách kiếm tiền đóng học phí và mua đồ dùng học tập cho Hiểu Hiểu.

Hiện trong nhà chỉ có vỏn vẹn đúng 5 đồng tiến. Mấy hôm nữa đóng tiền trường cho con bé hết 2 đồng, mua bút vở này nọ chắc cũng tốn thêm 2 đồng nữa. Cuối cùng còn lại đúng một đồng. Nghĩ tới đây, Văn Trạch Tài không khỏi buông tiếng thở dài nặng nề.

Sáng hôm sau, đang lúc anh chuẩn bị lên thị trấn thì Triệu Đại Phi chủ động chạy tới tìm.

Tuy đã được Vương Thủ Nghĩa cho ở nhờ nhưng dù sao thời hạn cũng chỉ kéo dài một tháng thôi, sang tháng sau không biết sẽ phải đi đâu về đâu thế nên Triệu Đại Phi đôn đáo chạy tới chạy lui tìm kiếm việc làm.

Chân chưa bước qua ngạnh cửa mà tiếng Triệu Đại Phi đã oang oang: “Đại ca, em mới nhận được mối này ngon lắm, anh tham gia chung không?”

Văn Trạch Tài nhíu mày hỏi: “Cụ thể là làm gì?”

Á à hoá ra đại ca cũng có hứng thú, Triệu Đại Phi hí hứng ghé sát tai Văn Trạch Tài thì thà thì thầm: “Bên chỗ cầu Lương Kiều đang cần bảo kê.”

Dưới chân cầu Lương Kiều có một bãi đất trống, khá khuất và kín đáo nên người ta thường tới đó lén trao đổi buôn bán. Dân trong nghề gọi nơi đó là chợ đen.

Nghe tới đây, Văn Trạch Tài càng nhíu chặt mày: “Bảo kê?”

“Đúng vậy, nhưng mà cần hai người canh chừng phía trước và phía sau. Khi nào người ta bán hết hàng là chúng ta cũng hoàn thành nhiệm vụ. Ước chừng năm ngày thôi nhưng lương cao lắm nha, một ngày 5 hào, vị chi 5 ngày là hai đồng rưỡi đấy.” Triệu Đại Phi kích động đến độ tay chân khua khoắng loạn xạ.

Cái thằng này cứ loi cha loi choi chóng hết cả mặt, Văn Trạch Tài quát nó đứng im rồi mới bình tĩnh hỏi thêm: “Ai giới thiệu cho cậu việc này?”

Triệu Đại Phi cười hắc hắc: “Thì mấy nay em lang thang trên trấn, tình cờ gặp một người quen. Hắn mời em ăn cơm rồi trong lúc vô tình để lộ ra thông tin này. Thấy hời quá nên em nhận làm luôn. Còn thiếu một người em nghĩ đến anh đầu tiên đấy. Đại ca, anh thấy em có hiếu với anh chưa?!”

Văn Trạch Tài lại không cho rằng sự tình đơn giản như vậy. Ngẫm nghĩ một chút anh nói: “Tôi khuyên cậu không nên nhận vụ này. Hiện giờ chính quyền đang làm gắt, ra quân càn quét khắp nơi. Nói không chừng bọn chúng muốn tìm người chết thay nên mới lấy tiền ra dụ cậu. Đại Phi, ở đời không có gì ngon ăn đâu, cậu phải hết sức cảnh giác!”

Vốn đang hừng hực khí thế bỗng nhiên bị Văn Trạch Tài dội cho một chậu nước lạnh, Triệu Đại Phi mặt mày ủ dột, lâm vào trầm tư.

Để kệ cho thằng em đứng suy nghĩ một mình, Văn Trạch Tài quay trở lại phòng, thay quần áo rồi đi ra ngoài thông báo với vợ một tiếng: “Anh lên thị trấn mua cho Hiểu Hiểu cái cặp sách.”

“Cặp sách???”

Điền Tú Phương đang gội đầu cho con gái, nghe chồng nói thế, cô ngỡ ngàng đứng phắt dậy, vẩy bớt nước trên tay rồi do dự cất lời: “Hay cứ để em cắt miếng vải khâu cho con là được. Chứ tụi nhỏ không biết giữ gìn, quăng tới quăng lui chẳng may hỏng thì phí tiền lắm. Vả lại chưa chắc con nó đã cần dùng tới…”

Văn Trạch Tài cười cười: “Anh còn phải mua thêm giấy bút nữa. Thôi hai mẹ con tiếp tục đi, anh đi một lát rồi về.”

Tận lúc Văn Trạch Tài đi ra khỏi cổng, Triệu Đại Phi vẫn chưa suy nghĩ xong. Cậu ta luống cuống chạy đuổi theo, mơ mơ hồ hồ hỏi: “Đại ca, công nhận anh phân tích chuẩn. Giờ ngẫm lại em cũng thấy hơi hơi lấn cấn. Mà cũng tại thằng cha đó nói năng như thật, không để lộ chút sơ hở nào nên em mới chủ quan. Với lại chả mấy khi gặp được việc nhẹ lương cao nên em nhanh nhảu nhận lời ngay, sợ chậm chân bị kẻ khác giành mất. Giờ em lỡ nhận mất rồi, vậy mình tính sao hả anh?”

Văn Trạch Tài lên tiếng trấn an: “Cứ lên trên đó nhìn xem cụ thể thế nào rồi tính tiếp.”

Từ thôn lên thị trấn không gần, ước chừng hơn một giờ đi bộ nhưng được cái đường xá bằng phẳng, rất dễ đi.

Trên đường, hai anh em chạm mặt khá nhiều chiến hữu cũ trong hội lưu manh trước đây. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên bởi tụi này vô công rỗi nghề, cả ngày hết ăn lại ngủ nên rất thích đi lông bông, lêu lổng. Chứ người dân còn bận lo làm ăn, lấy đâu thời giờ đi chơi. Có chăng chỉ khi nào tới phiên họp chợ, mấy bà mấy chị mới xách giỏ lên trấn mua đồ thôi.

Vừa đi, Triệu Đại Phi vừa kể cho Văn Trạch Tài nghe người giới thiệu công việc cho mình là một gã du thủ du thực, nhà trên thị trấn, họ Trương, tên Kiến Quốc.

Thoáng thấy bóng dáng Triệu Đại Phi và Văn Trạch Tài, mặt mày Trương Kiến Quốc đang ỉu xìu xìu đột nhiên sáng bừng. Haha, đã có hai con mồi lọt lưới, thế là yên tâm rồi!

Trương Kiến Quốc cười tươi như hoa: “Vậy là hai cậu đồng ý làm đúng không?”

Để tiếp thêm dũng khí, Triệu Đại Phi hơi hơi liếc về phía Văn Trạch Tài rồi mới thẳng lưng tự tin đề xuất yêu cầu: “Đây là công việc nguy hiểm, 5 hào quá ít, chúng tôi không làm.”

Kỳ thực Trương Kiến Quốc đã có sẵn dự tính trong lòng bởi vừa chạm ánh mắt đầu tiên là anh ta biết ngay Văn Trạch Tài không phải tên ngốc.

Trực tiếp bỏ qua Triệu Đại Phi, Trương Kiến Quốc cười nói với Văn Trạch Tài: “Vậy một đồng một ngày thì thế nào? Người anh em, Trương Kiến Quốc tôi đây nổi tiếng dễ nói chuyện, không bao giờ ức hiếp người khác đâu.”

Ha, tăng một phát từ năm hào lên một đồng, quả thực tên này có vấn đề! Văn Trạch Tài nghênh ngang ngồi xuống ghế, gác chân nọ lên chân kia thoải mái rung đùi tít mù, bày ra bộ dáng cà lơ phất phơ đúng chuẩn lưu manh đầu đường xó chợ. Anh nhếch mép cười lạnh: “Thêm hai tờ phiếu gạo nữa. Bằng không có trả đồng rưỡi một ngày ông đây cũng đếch thèm làm.”

“Phiếu gạo?” Trương Kiến Quốc ngoài cười nhưng trong không cười: “Anh bạn đây ngông cuồng quá nhỉ, ăn một lần nhiều như vậy không sợ nghẹn chết à?”

Văn Trạch Tài nhướng mày: “Chết làm sao được, tôi đây chưa biết nghẹn bao giờ! Sao, anh không trả nổi?”

Trương Kiến Quốc tức giận gằn giọng với Triệu Đại Phi: “Tao coi mày là anh em nên mới giới thiệu việc nhẹ lương cao cho mày, thế mà mày lại kéo một thằng nhãi ất ơ đến đây tính giỡn mặt với tao à? Trương Kiến Quốc này không thiếu tiền nhưng không bao giờ coi tiền như cỏ rác, nhá!”

Triệu Đại Phi im re chưa biết nên đối đáp như nào thì Văn Trạch Tài đứng bật dậy, buông một câu gọn hơ: “Vậy thì thôi, nghỉ khoẻ!”

Mắt thấy Văn Trạch Tài định đi thật, Trương Kiến Quốc lập tức đổi giọng mềm mỏng hơn hẳn: “Ấy người anh em khoan đi đã. Làm gì mà nóng tính thế, tôi đùa thôi mà. Nào nào, ngồi xuống đây. Anh thích tem phiếu chứ gì? Có tem phiếu ngay, một phiếu gạo, một phiếu đường được chưa?!”

Vất vả lắm mới tìm được hai con cừu non thế thân, nếu để xổng chắc ông chủ sẽ xé mình làm hai mảnh ném cho chó ăn mất. Thôi thì nhịn cho qua cơn này vậy!

Ấy thế mà Văn Trạch Tài vẫn không nhượng bộ, anh khinh khỉnh hất hàm: “Anh coi tôi là ăn xin đấy à?”

Trương Kiến Quốc tức điên, gân xanh trên trán giật tăng tăng nhưng vẫn cố gắng kiềm chế hết mức có thể: “Anh nói cứ như xưa nay mình chưa từng đi xin bao giờ ấy!”

Giờ tới phiên Văn Trạch Tài xấu hổ. Quả đúng là trước đây nguyên chủ đã từng mặt dày đi xin ăn. Tính ra hắn chỉ còn thiếu cây gậy và cái bát rách nữa thôi là đủ tư cách trở thành đồ đệ cái bang luôn rồi.

Mà thôi kệ đi, sĩ diện có ăn thay cơm được đâu, phải có tiền có gạo mới no bụng được. Sau khi củng cố sĩ khí, Văn Trạch Tài ngẩng đầu, ưỡn ngực, nhếch mép cười nhạo: “Anh đừng lôi chuyện cũ ra đây. Xưa khác, nay khác. Thôi, nói ngắn gọn một câu cho vuông. Giờ có đáp ứng hay không, nếu không thì tôi đi. Dông dài mất thời gian quá!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử