Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75299 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 79
khí thế quân nhân

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, Văn Trạch Tài cùng Tất Trường Lâm và Uông Quân Đào ung dung ngồi đọc tin tức. Phen này Kiều Văn Bình với Kiều Hương Lan cứ phải gọi là nổi như cồn. Ai đời anh trai nuôi tới ký túc quân khu thăm em gái xong rồi “thịt” cả em thế có chết không cơ chứ. Sự việc lại xảy ra đúng lúc báo chí đang trong giai đoạn phát triển, cực kỳ khát các tin gay cấn, chấn động để thu hút độc giả. Vậy nên cánh nhà báo càng ra sức khai thác và đưa tin rầm rộ, gần như cả ba đời nhà họ Kiều đều bị đưa lên mặt báo. Cuối cùng ông bà Kiều cũng được dịp nổi tiếng, chỉ đáng tiếc không theo cách ông bà hằng mong ước mà là tai tiếng bủa vây, nhục nhã ê chề!

Đọc đi đọc lại mấy lượt, Uông Quân Đào khoái chí vỗ đùi đen đét: “Haha hả dạ dễ sợ! Đáng đời nhà cô ta, này thì chơi chó này! Giờ bị tống cổ về nông thôn, coi như cả đời đừng hòng trở lại thành phố!”

Nói đoạn cậu quay sang nháy nháy mắt với anh bạn thân: “Này Trường Lâm, nếu hồi xưa cậu chịu khó để lộ bản thân chính là công tử con nhà quyền thế, thể nào cô ả cũng xum xoe bám chặt lấy cậu cho xem. Cá gì mình cũng cá!”

Má ơi, chuyện kinh dị gì vậy trời, Tất Trường Lâm vô thức rùng mình một cái: “Thôi thôi, cho mình xin đi!”

Sau khi nhìn rõ bản chất thật của Kiều Hương Lan, Tất Trường Lâm ghê tởm cô ả cực kỳ. Giờ nghĩ lại cậu cũng không thể hiểu nổi ngày đó ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà lại đâm đầu yêu đơn phương cái hạng con gái như vậy, đúng là có mắt như mù. Nếu được một lần quay lại quá khứ, cậu nhất định sẽ chạy tới tát cho cái thằng Trường Lâm ngu khờ đó, tới khi nào chịu thức tỉnh mới thôi!

Vì xuất thân trong gia đình truyền thống quân nhân, ngay từ khi còn nhỏ Tất Trường Lâm đã được dạy phải khiêm tốn, giản dị, không được phép đi ra ngoài rêu rao, khoe mẽ. Nhất là trong thời buổi loạn lạc như thế này, càng kín đáo bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. Cho nên kể từ khi xuống nông thôn, Tất Trường Lâm càng tận lực che giấu thân thế. Đến ngay như Uông Quân Đào, phải tiếp xúc gần gũi một thời gian dài mới có cơ hội biết được sự thật, huống chi đám người Kiều Hương Lan, không biết gì cũng là điều dễ hiểu thôi.

Nâng tay xem đồng hồ, mắt thấy thời gian không còn sớm, có lẽ anh cả sắp đến rồi, Tất Trường Lâm bất giác khẩn trương vô cùng, quay sang cầu cạnh hai ông bạn: “Tí nữa có chuyện gì hai người nhớ phải giúp tôi đấy nhá.”

Văn Trạch Tài cùng Uông Quân Đào liếc nhau một cái rồi không hẹn mà cùng lờ lớ lơ ngó sang chỗ khác, ung dung nhìn trời nhìn đất nhìn mây, cái thái độ đúng kiểu “không nghe, không thấy gì hết!”

Tất Trường Lâm trợn trắng mắt, trời trời, bạn bè có phúc cùng hưởng, có hoạ…thân ai nấy lo à???

Cỡ mười phút sau, anh cả Tất xuất hiện. Người đàn ông độ tuổi ba mươi, mày rậm mắt to, khuôn mặt chữ điền cứng cỏi, nam tính cộng với chiều cao một mét chín mươi cùng thân hình rắn rỏi, ngực nở, bờ vai lực lưỡng, chỉ cần đứng đó không nói gì cũng đủ khí thế áp đảo cả đám đông, trong số đó dĩ nhiên không ngoại trừ Văn Trạch Tài và Uông Quân Đào.

Về cơ bản Văn Trạch Tài cao một mét bảy chín, chỉ thiếu đúng một centimet nữa là vừa đủ chuẩn người đàn ông hoàng kim. Trong khi ấy, Uông Quân Đào còn lùn hơn, có cố rướn cỡ nào cũng chỉ đạt một mét bảy lăm. Nhưng thua ít thua nhiều vẫn là thua, cứ kém về chiều cao là tự động kém về khí thế rồi.

Một cảm giác áp lực bỗng nhiên đè nặng, Văn Trạch Tài và Uông Quân Đào len lén đánh mắt nhìn nhau rồi yên lặng lùi về sau một bước, âm thầm cầu trời khấn Phật cho Tất Trường Lâm tai qua nạn khỏi. Chứ giờ xông lên biết chắc là đánh không lại rồi đấy, thôi thì cứ đứng đây nhìn nó bị ăn đòn… cũng vui!

Tiếc rằng chưa vui được bao lâu, Tất Trường Lâm đã bị hạ đo ván, nằm sõng soài dưới mặt đất, giãy đành đạch than trời khóc đất, rối rít xin lỗi nói mình sai rồi. Anh cả Tất hừ lạnh, thò tay vào túi áo lấy ra một viên kẹo, bóc vỏ, nhét vào miệng thằng em trai rồi tiện tay kéo nó đứng dậy.

Giải quyết xong chuyện nhà, anh cả Tất mới có tâm tư nhìn về phía này, chỉ một cái liếc mắt đã có thể xác định ngay đâu là Văn Trạch Tài. Anh bước đến, lịch sự cúi chào rồi trịnh trọng cất tiếng: “Chắc hẳn đây chính là Văn đại sư? Xin chào thầy, Tất gia chúng tôi vô cùng biết ơn ân đức của đại sư.”

Nói đoạn anh rút ra một phong bao đỏ chót, thành kính đưa bằng hai tay: “Đây là một chút tâm ý của gia đình chúng tôi, thỉnh đại sư nhận giúp.”

Nhìn cái bao lì xì dày cộp mà Văn Trạch Tài ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa: “Văn gia có quy củ, xong việc không được nhận thêm tiền. Mời anh cất đi cho.”

Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán khiến anh cả Tất sửng sốt cực kỳ. Thoáng bối rối một lúc, anh đành cất tiền vào túi rồi chân thành mời: “Vậy tôi xin mời thầy và cậu đây một bữa cơm, cám ơn hai người thời gian qua đã giúp đỡ cho Trường Lâm nhà chúng tôi.”

Ngồi thất thểu một bên nãy giờ, lúc này Tất Trường Lâm mới dám run run giơ tay phát biểu ý kiến: “Anh cả, em…em cũng đói…”

Ai ngờ anh cả Tất chỉ lạnh lùng nhả ra hai chữ: “Thì sao?”

Tất Trường Lâm lập tức nhõng nhẽo: “Anhhhh…mắt em vừa mới chữa khỏi, cần phải bồi bổ mà. Với lại anh không biết đâu, hôm bữa nó còn rơi cả thịt ra cơ, doạ em tới giờ vẫn còn sợ đây này.”

Cái gì, anh cả Tất hốt hoảng, lật đật chạy tới lật mí mắt thằng em ra kiểm tra, nhưng ngó tới ngó lui, nhìn trái nhìn phải có thấy chỗ nào bất thường đâu, anh túm chặt cổ áo Tất Trường Lâm, tức giận mắng: “Giỏi lắm, còn dám lừa cả anh cơ à?”

Sợ bị tẩn thêm trận nữa, Tất Trường Lâm vội vàng nháy mắt cầu cứu thằng bạn thân. Nhận được tín hiệu, Uông Quân Đào nhắm mắt nhắm mũi đứng ra làm chứng: “Là thật, thật một trăm phần trăm ạ, chính mắt em nhìn thấy, hơn nữa chúng em còn đưa cục thịt đó cho Văn đại sư, nếu anh không tin có thể hỏi anh Văn.”

Văn Trạch Tài gật đầu xác nhận: “Chính nhờ miếng thịt đó tôi mới có thể phác thảo ra đường nét của Kiều Văn Bình.”

Phải như vậy, anh cả Tất mới buông tay, nghiêm giọng quát: “Đứng thẳng lên, đàn ông con trai mà dúm da dúm dó trông không ra cái thể thống gì hết!”

Nghe được khẩu lệnh, Tất Trường Lâm lập tức đứng vào tư thế nghiêm đúng chuẩn quân đội, hai gót chân đặt sát nhau nằm trên một đường ngang, hai bàn chân mở rộng tạo thành góc 45 độ, hai tay buông thẳng chạy dọc chỉ quần, bụng hơi hóp lại, ngực mở, hai vai cân bằng, đầu ngay, miệng ngậm, mắt nhìn thẳng.

Chứng kiến cảnh này, lại một lần nữa Văn Trạch Tài và Uông Quân Đào sợ hãi đưa mắt nhìn nhau, má ơi, có cần nghiêm khắc vậy không trời, đúng là quân lệnh như sơn!

Sau đó, ba cậu sinh viên lục tục kéo nhau đi theo anh cả Tất. Ra đến cổng trường, Uông Quân Đào kinh ngạc xém xỉu ngang tại chỗ, còn Văn Trạch Tài tuy không đến mức mất mặt như vậy nhưng cũng khá là bất ngờ. Thì ra anh Tất đánh hẳn xe hơi tới đây. Mặc dù chiếc xe mang màu đen đơn thuần, kiểu dáng khá cổ lỗ sĩ không sang xịn mịn như siêu xe đời mới của anh ở thời hiện đại, nhưng nó oách xà lách hơn một nghìn lần xe kéo. Haizz, tính ra kể từ lúc xuyên không tới giờ, đây là lần đầu tiên anh được quay trở lại với cảm giác đưa đón bằng xe ô-tô đấy. Đúng là cuộc đợi như con tạo xoay vần, đến và đi hết thảy đều là duyên phận, cho nên hãy cữ trân trọng những gì trước mắt, tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của hiện tại. Biết đâu đấy, bùm một cái tất cả hoá hư vô!

Mang tiếng mời khách, lại còn là khách quý nên không thể xuề xoà, qua loa được. Vì vậy anh cả Tất cho xe chạy thẳng tới nhà hàng nổi tiếng bậc nhất, toạ lạc ngay tại vị trí đắc địa của trung tâm thành phố Liêu Thành. Tới nơi, anh hào phòng gọi một bàn đầy ắp mỹ vị, ngập tràn toàn thịt là thịt, khiến Văn Trạch Tài cũng phải cảm thấy hơi ngấy nhưng anh bạn Uông Quân Đào kế bên thì gắp lia gắp lịa, mồm miệng bóng nhẫy dầu, cậu ấy ăn nhiệt tình đến độ suýt bục cả khuy quần.

Nói chung bữa cơm ngày hôm nay cả chủ lẫn khách đều vô cùng hài lòng. Ăn xong, mọi người di chuyển qua bàn trà uống nước, ăn trái cây tráng miệng. Đang ngồi nói chuyện vui vẻ bỗng nhiên Văn Trạch Tài tinh mắt phát hiện một bóng dáng quen thuộc trong trang phục đen tuyền đi lướt qua cửa phòng, anh lập tức đứng dậy chạy ra xem. Thấy lạ, anh cả Tất cũng lập tức nối gót theo sau.

“Chu Vệ Quốc!” Anh cả Tất lẩm bẩm.

Văn Trạch Tài giật mình quay đầu lại: “Anh biết cậu ta à?”

Anh cả Tất gật gật đầu: “Ừhm, cậu ta là con cháu của thượng dương Chu gia, một gia tộc đoán mệnh có quyền thế và lâu đời nhất cả nước. Tuy nhiên cậu ấy không phải con vợ cả mà chỉ là đứa con ngoài giá thú của Chu lão gia cùng tình nhân ở bên ngoài, vì thế trước nay Chu gia không hề công nhận giọt máu này. Song có nguồn tin thân cận tiết lộ rằng ở phương diện đoán mệnh, Chu Vệ Quốc được đánh giá là người có thiên phú nhất trong số các hậu bối Chu gia hiện tại.”

Văn Trạch Tài sờ sờ cằm: “Chu gia không nhận hắn sao?”

Thông tin này hữu ích đây!

Anh cả Chu nói thêm: “Khi Chu lão gia còn sống, tâm nguyện lớn nhất của ông ấy là đón Chu Vệ Quốc về gia tộc để truyền dạy cũng như bồi dưỡng tài năng. Thế nhưng ông ấy lại bất ngờ qua đời vào năm ngoái và kể từ đó trở đi Chu gia hoàn toàn không đoái hoài gì tới Chu Vệ Quốc nữa. Hm, nếu nói từ mặt cũng không ngoa chút nào. Cơ mà Chu Vệ Quốc bị điều xuống nông thôn mấy năm rồi mà nhỉ, sao tự nhiên lại xuất hiện ở Liêu Thành?”

Tất Trường Lâm thấp giọng thì thào: “Thi đậu đại học, thi thoảng em có nhìn thấy cậu ấy trên trường.”

Văn Trạch Tài ngạc nhiên hết sức: “Chuyên ngành gì?”

Ai dè Tất Trường Lâm lại càng kinh ngạc hơn: “Ơ, cùng khoa với anh mà, anh chưa gặp cậu ta bao giờ à?”

Văn Trạch Tài nhíu mày khó hiểu: “Có thấy một lần trên văn phòng giáo viên nhưng trong lớp thì chưa bao giờ.”

Đang bận ngồi xoa xoa cái bụng căng tròn vì no, Uông Quân Đào cũng chen miệng góp vui: “Vậy có khi là khác lớp rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử