Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75423 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 61
sức mạnh tình yêu

❊ ❊ ❊

Trong khi mấy người phụ nữ ồn ào bàn tán chị một câu em một câu vừa an ủi, động viên vừa tán dương, tiếp thêm tinh thần cho nhau thì cánh đàn ông lại trầm mặc nhận định sự tình.

Mặc dù không ai nói ra thành lời nhưng thông qua ánh mắt cũng đủ hiểu ý tứ đối phương. Cả ông Điền lẫn Điền Kiến Quốc đều cảm thấy may mắn vô cùng, cũng may hôm ấy Văn Trạch Tài nhìn ra được hắc khí đeo bám mà ngăn cản kịp thời chứ thể theo tính cách ngay thẳng có phần bộc trực của Điền Kiến Quốc thì ắt hẳn sẽ xảy ra chuyện, thậm chí chuyện lớn là đằng khác!

Này nhé, giả dụ hôm ấy Điền Kiến Quốc thực sự đưa Lan Lan về Tô gia mới phát hiện tang sự chỉ là giả. Tất cả vốn là một âm ưu nhằm lừa cô bé vào bẫy thì thử hỏi làm sao Kiến Quốc có thể khoanh tay đứng nhìn cho được? Giữa đường thấy việc bất bình chẳng tha là lẽ dĩ nhiên của người quân tử, mà động khẩu không thành ắt phải động thủ. Song Kiến Quốc là người ngoại thôn, lại thân cô thế cô làm sao có thể áp đảo được cả hai gia đình bọn họ. Kết cục hẳn là rõ như ban ngày rồi, nhẹ thì xây xát qua loa, nặng có khi bầm dập mặt mũi, thậm chí vỡ đầu chảy máu ấy chứ!

Cùng lúc đó, Ngô Mai ngồi bên cạnh cũng bần thần đặt ra giả thuyết tương tự. Ôi mẹ ơi, mới nghĩ thôi đã thấy thót hết cả tim gan rồi, lỡ rủi xảy ra thật thì không biết phải làm thế nào nữa. Càng nghĩ càng sợ mà càng sợ thì Ngô Mai càng cảm kích Văn Trạch Tài bội phần. Lần này, chính dượng út đã cứu chồng cô, ơn nghĩa này cô nhất định không quên.

Trong khi mọi người đang hết lòng cảm kích mình thì nhân vật chính lại chẳng hề hay biết gì, Văn Trạch Tài vẫn hồn nhiên hỏi chuyện thím Tô: “Thím à, thế bây giờ hai mẹ con thím vẫn sống trong Tô gia hả?”

Thím Tô lập tức lắc đầu: “Không, thím không thể để Lan Lan tiếp tục ở đó nữa. Thím đã tới hỏi ông đại đội trưởng rồi, ông ấy bảo bên cạnh nhà ăn đại đội vẫn còn một gian phòng trống, hai mẹ con thím có thể tạm thời dọn ra đó ở trước.”

Được vậy thì tốt quá rồi, bà Điền vội đánh mắt hỏi ý kiến chồng. Nhận được cái gật đầu của ông xã, bà liền trực tiếp đề đạt phương án: “Hiện giờ mùa màng cũng xong cả rồi, mấy ngày tới không bận rộn việc gì hết, anh chị sẽ qua đó xem có phụ giúp được việc gì không, nếu cần thì cải tạo lại phòng ốc cho kiên cố chắc chắn chút.”

Thím Tô vội xua tay: “Ấy chết, không cần phiền anh chị đâu ạ. Ông đội trưởng đã bảo sẽ cử vài người trong thôn tới giúp em rồi. Anh chị cứ yên tâm.”

Hàn huyên một hồi, thím Tô xin phép dắt con gái ra về. Tiễn hai mẹ con họ ra tận cửa, cả nhà ông Điền đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tốt rồi, cuối cùng thì cũng cười được rồi, đúng là khổ tận cam lai! Hy vọng từ nay về sau hai mẹ con thím ấy sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn và quan trọng nhất là được làm chủ bản thân cũng như làm chủ cuộc đời mình.

Đợi mẹ con Lan Lan đi khuất mọi người mới lục tục quay vào nhà uống chén trà cho đỡ nóng nực. Tuy nhiên đang ngồi chơi thì bỗng nhiên bà Điền vỗ đùi cái đét khiến mọi người giật bắn cả mình, quay lại mới thấy bà rầu rĩ vò đầu bứt tai tự trách: “Ôi thôi chết rồi mải chuyện mải trò quên xừ mất việc mai mối Lan Lan cho Lâm Ái Quốc rồi, thế có chết không cơ chứ!”

Nói đoạn bà cuống cuồng đứng dậy toan đuổi theo, rất may Văn Trạch Tài đứng ngay bên cạnh nhanh tay nhanh mắt ngăn lại kịp. Anh dở khóc dở cười khuyên: “Mẹ ơi, đuổi không kịp đâu. Hai mẹ con thím ấy đã đi cả tiếng đồng hồ rồi.”

Bà Điền ngồi phịch xuống ghế thở dài: “Chán thật đấy, già cả rồi đâm ra cứ quên trước quên sau, chả được cái việc gì. Thôi để mẹ sang nói với bà Lý một câu mất công thím ấy lại hiểu lầm nhà mình không nhiệt tình hợp tác, chỉ hứa cho vui miệng.”

Lần này vừa dứt lời là bà đứng dậy bỏ đi ngay, ai cũng không kịp cản.

Một lát sau Hiểu Hiểu và hai anh em Đại béo, Nhị béo thở hồng hộc chạy về. Vì chúng mải đi chơi với đám bạn hàng xóm từ ban nãy thế nên bây giờ mới ngó trước ngó sau ngỡ ngàng hỏi: “Ơ, dì Lan Lan đi rồi hả mẹ?”

“Dì về nhà dì rồi, nếu Hiểu Hiểu ngoan ngoãn sau này có dịp mẹ sẽ dẫn con đi thăm dì.” Điền Tú Phương vừa trả lời con vừa mải mê gom quần áo dơ đi giặt.

Thấy vậy Văn Trạch Tài liền đứng dậy tò tò đi theo sau định bụng phụ giúp vợ việc này việc kia cho đỡ chán chứ ngồi không cả ngày buồn chân buồn tay lắm rồi.

Tuy nhiên Điền Tú Phương lại cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng, cô đẩy đẩy chồng vào phòng khách: “Quần áo cứ để em giặt là được rồi, anh đi đọc sách của anh đi.”

Văn Trạch Tài cười khổ: “Thi xong rồi mà vợ, giờ còn học hành cái gì nữa.”

Ồ, ra vậy, Điền Tú Phương bất giác đỏ bừng mặt xấu hổ. Cô cắn cắn môi do dự vài giây rồi lặng lẽ phân chia một nửa đống đồ cho chồng. Vì hai vợ chồng cùng hợp sức thế nên chẳng mấy chốc quần áo đã được giặt sạch sẽ. Nhìn cả dây đồ phấp phới bay trong gió, đáy mắt Điền Tú Phương ngập tràn niềm hạnh phúc vô bờ. Công nhận hai người làm vừa nhanh lại vừa vui hơn một người rất nhiều.

Vài ngày sau, phong thư báo nhập học đầu tiên của thôn Lợi Hoà cuối cùng cũng về tới. Lúc này đang là giờ lao động, gần như toàn bộ người dân đều tập trung hết ở ruộng thế nên vừa nghe thấy tiếng phanh xe cái kít của anh bưu tá là mọi người lập tức quăng cuốc, nhao nhao chạy lên bờ hóng hớt.

“Ai ai? Là thư của ai thế?”

“Tôi đoán là của thanh niên trí thức Củng.”

“Tôi thì lại đoán là của cô giáo Lý cơ.”

Bị bu đen bu đỏ, anh bưu tá không còn chỗ mà thở nữa, khó khăn lắm mới đẩy được đoàn người ra, anh ấy giơ cao phong thư lên rồi rướn cổ lớn tiếng hỏi: “Xin hỏi ai là Vương Thanh? Đồng chí Vương Thanh có ở đây không?”

“Tôi, có tôi đây. Vương Thanh là tôi.” Thanh niên trí thức Vương phấn khích đến độ hai má đỏ bừng, luống cuống chen vào trung tâm nhận lấy phong thư mà cậu ngày nhớ đêm mong, thậm chí mất ăn mất ngủ trông đứng trông ngồi bao lâu nay.

Phát xong, anh bưu tá lại đẩy xe chuẩn bị tiến sang thôn bên. Thấy vậy, mấy thanh niên trí thức cùng tham gia thi đại học đợt này cuống cuồng lao đến chặn ngang đầu xe, dồn dập hỏi: “Ơ, chỉ có một thôi sao?”

“Đồng chí bưu tá phiền anh kiểm tra lại xem có sót bức nào nữa không?”

Rất thông cảm cho tâm lý lo âu, sốt ruột đợi kết quả của các sĩ tử, anh bưu tá cười hiền: “Đây là phong thư cuối cùng của ngày hôm nay, nếu có thì tôi đã sớm phát cho các đồng chí rồi chứ giữ lại làm gì. Mọi người tiếp tục đợi ngày mai nha.”

Đứng trên triền dốc, nhìn thanh niên trí thức Vương vừa khóc vừa cười, ôm khư khư tờ giấy vào lòng như thể đang ôm bảo vật trân quý nhất thế gian, Văn Trạch Tài cùng Lý Đại Thuận cảm khái vô cùng.

Văn Trạch Tài cười cười: “Để đạt được kết quả này đúng là không dễ dàng gì.”

Lý Đại Thuận gật gù tán thành: “Công nhận, em nghe cha em bảo cậu ấy chăm chỉ kinh khủng khiếp, có hôm bị cảm nắng phải nằm điều trị ở trạm y tế thế mà vẫn không rời quyển sách. Chăm học như vậy không đậu hơi phí!”

Chẳng bù cho cậu vừa nhìn vào trang sách chi chít chữ là hoa mắt chóng mặt, choáng váng đầu óc rồi.

Văn Trạch Tài nhướng mày nói: “Đại Phi đang theo anh học chữ đấy, cậu có muốn tham gia chung không?”

Ngay lập tức, Lý Đại Thuận bày ra vẻ mặt chết không còn gì hối tiếc: “Thôi thôi em xin anh, em không học đâu, hồi xưa cha em xoắn suýt rụng hai lỗ tai em luôn mà chả nên cơm nên cháo gì, giờ nhớ lại vẫn còn đau đây này. Thật tình thì chữ nó biết em chứ em không biết nó, đành chịu thôi anh à!”

Nếu thôn y Lý mà nghe được những lời này thì thể nào cũng vặt đầu Lý Đại Thuận chứ tai đã là gì. Ai đời có mỗi cái tên chỉ vỏn vẹn ba ký tự mà nó học tới học lui học xuôi học ngược ròng rã cả tháng trời không xong. Qua tháng sau bảo nó viết ra giấy cho cha kiểm tra thì nó hồn nhiên hạ bút viết chữ “Nhân ( 人 )” rồi ưỡn ngực dõng dạc đánh vần rõ to là “Đại ( 大 )”. Tức quá, ông quăng luôn sách vở vào một góc và con đường học vấn của Lý Đại Thuận cũng kết thúc chóng vánh kể từ đó.

Văn Trạch Tài bình thản nhìn đám đông phía trước bắt đầu tản dần ra nhiều ngả nhưng có một điểm chung là khuôn mặt ai cũng buồn thiu pha lẫn vẻ thất vọng nồng đượm. Anh thu hồi tầm mắt, chân thành khuyên nhủ: “Đại Thuận, học càng nhiều sẽ càng có lợi cho cậu.”

Lý Đại Thuận gãi đầu cười hắc hắc: “Em biết mà nhưng mỗi tội cái đầu em nó không chịu học, em cũng bó tay!”

Lại nói tới Triệu Đại Phi, sau khi bái Văn Trạch Tài làm thầy, cậu ấy thay đổi rất nhiều, không còn giao du với đám du thủ du thực nữa mà ngược lại cực kỳ nghiêm túc học tập. Ban ngày thì cắp sách vở tới nhà sư phụ tầm sư học đạo, tối về lại chong đèn nhờ vợ kèm cặp thêm. Bởi thế cho nên chưa đến nửa tháng Triệu Đại Phi đã hoàn thành xong chương trình học lớp 3.

Có đứa học trò như vậy, Văn Trạch Tài cảm thấy hài lòng vô cùng. Hôm nay sau giờ học buổi chiều, đợi Triệu Đại Phi về rồi, Văn Trạch Tài liền chạy xuống bếp, tự hào khoe thành tích với vợ: “Bà xã, em thấy học trò của anh tiến bộ ghê chưa? Coi bộ anh làm thầy người ta cũng được đấy chứ hả?”

Trời, cái bộ dạng đắc ý của anh ấy nom dễ ghét chưa, Điền Tú Phương nín cười, nhún nhún vai làm bộ không tin: “Em cảm thấy công lao lớn nhất phải thuộc về Vân Hồng mới đúng.”

Hả? Đang vui thì đứt dây đàn, Văn Trạch Tài đần thối mặt. Nhưng ngẫm nghĩ lại thì điều vợ nói cũng đúng, anh gật gù tán đồng: “Công nhận sức mạnh của tình yêu ghê gớm thật!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử