Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75360 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 93
một trận thành danh

❊ ❊ ❊

Thầy giáo Tả năm nay hơn bốn mươi tuổi, là người có thâm niên trong nghề đồng thời cũng nổi danh là một nhà giáo chính trực, tâm huyết và vô cùng mẫu mực. Vốn dĩ thầy cũng rất chướng tai gai mắt thầy giáo Liễu từ lâu vậy nên vừa nghe Văn Trạch Tài đề đạt, thầy Tả gật đầu đồng ý ngay không chút đắn đo, do dự.

Nhận được sự chấp thuận của thầy Tả, Văn Trạch Tài dẫn Hiểu Hiểu vào lớp mới, cẩn thận sắp xếp cho con ngồi vào chỗ đàng hoàng, anh mới yên tâm trở ra, trực tiếp lướt qua người thầy giáo Liễu đang tức bầm gan tím ruột, đủng đỉnh đi thẳng tới văn phòng hiệu trưởng.

Rất may, hiệu trưởng trường tiểu học là bà con thân thích với gia đình Dương Vĩnh Thắng. Hơn nữa ông ấy cũng được nghe kha khá chuyện tâm linh, biết được bản lĩnh hơn người của Văn Trạch Tài thành ra không cần Văn Trạch Tài trình bày nhiều, ông đã lập tức rút hồ sơ ký cái rẹt sau đó tươi cười nói: “Xong rồi, lát nữa tôi sẽ giao văn kiện này cho thầy giáo Tả, nếu anh bận thì cứ về trước đi, việc của học sinh Hiểu Hiểu tôi sẽ để mắt, anh đừng lo.”

Đúng là nhờ phúc Dương Vĩnh Thắng, mọi việc suôn sẻ và thuận lợi vô cùng. Mắt thấy thời gian cũng đã trễ, Văn Trạch Tài liền đứng dậy, nói lời cảm tạ rồi nhanh chân tiến về trường mình cho kịp giờ lên lớp.

Nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, bước đi dõng dạc đường hoàng của Văn Trạch Tài, thầy giáo Liễu tức muốn hộc máu mà không thể làm gì khác, tới khi vào trong phòng học nhìn thấy chỗ ngồi trống trơn của Hiểu Hiểu, cơn tức giận dường như lại càng nhân lên gấp bội. Hắn giận cá chém thớt, quăng quật cặp sách, kéo bàn kéo ghế rầm rầm doạ đám nhỏ ngồi dưới sợ tới độ không dám thở mạnh, đứa nào đứa nấy mặt mũi xanh lét, ngồi im bất động. Đặc biệt là mấy đứa hôm qua cố tình cô lập Hiểu Hiểu, không hoàn thành nhiệm vụ mà bỏ trốn về trước, báo hại hôm nay lớp học dơ hầy, rác rưởi vẫn còn nguyên si. Nếu thầy giáo mà sờ tới thì khả năng cao thể nào cũng bị viết kiểm điểm, mời phụ huynh cho xem. Tuy bọn chúng còn nhỏ, không thể hiểu hết những lời Văn Trạch Tài vừa nói khi nãy, nhưng ít nhiều gì chúng cũng nghe quen mấy từ như “hung hoạ” hay “tai ương” này nọ, bởi vì mỗi khi người lớn trong nhà nhắc tới mấy chữ đó là thể nào cũng có chuyện chẳng lành xảy ra. Vậy nên thoáng chốc bầu không khí im phăng phắc, áp lực và nặng nề bao trùm lên toàn bộ lớp học.

Đang miên man suy nghĩ thì thầy Liễu ở trên bục giảng bất ngờ quát to khiến tụi nhỏ giật mình đánh thót: “Ngồi đần ra đấy làm cái gì đấy hả, có muốn học nữa hay không? Mau mở sách vở ra, tôi kiểm tra bài cũ.”

Hết tiết học thứ nhất, thầy giáo Liễu còn bận thu dọn sách vở, chưa kịp bước ra khỏi cửa lớp đã có một giáo viên khác phấn khởi chạy tới lớn tiếng báo tin vui: “Thầy Liễu thầy Liễu, vừa rồi tôi đi qua văn phòng tình cờ nhìn thấy bảng danh sách giáo viên ưu tú tuần này, tên thầy xếp thứ nhất nha, chúc mừng chúc mừng…”

Nghe thấy vậy, hai mắt thầy Liễu tức thì vụt sáng. Đúng lúc này thầy Tả cũng vừa xách cặp ra tới, thoắt cái khuôn mặt thầy đen kịt, hừ, rõ ràng tuần trước mình đứng đầu bảng, vậy mà chớp mắt đã thay đổi rồi, cái tên họ Liễu này cũng lắm thủ đoạn gớm!

“Haha, may mắn thôi, tôi thì nào có tài đức gì….aaaa…” rõ ràng trong bụng thầy Liễu đang mừng như mở cờ thế nhưng ngoài miệng vẫn bày đặt giả lả khiêm tốn, tuy nhiên chắc có lẽ vừa đi vừa cười thế nên mắt híp tịt lại không nhìn rõ đường, thành ra chân nọ quàng vào chân kia, ngã nhào về đằng trước, đập thẳng mặt vào bản lề cửa, bay mất hai chiếc răng ngay hàng tiền đạo.

Chứng kiến cảnh này, thầy Tả bàng hoàng đứng bất động vài giây…cách đây mấy giờ đồng hồ phụ huynh của em Hiểu Hiểu mới phán thầy Liễu sẽ gặp phải huyết quang tai ương, giờ đúng thật nè, máu me văng tứ tung luôn rồi. Thầy Tả hoàng hồn, vô thức tự vỗ lên mặt mình vài cái cho tỉnh táo rồi lật đật quay ngược về lớp học, đóng chặt cả cửa chính lẫn cửa sổ, yêu cầu các em học sinh ngồi yên trong lớp, không đứa nào được chạy sang lớp bên hóng chuyện.

Vì không được ra ngoài cho nên đám nhóc vây chặt lấy Hiểu Hiểu vừa tò mò vừa trầm trồ khen ngợi không ngớt. Bé con Hiểu Hiểu ngồi giữa đám bạn, kiêu hãnh vươn thẳng lưng, tự tin vỗ ngực tuyên bố chắc nịch: “Thấy chưa, cha mình không bao giờ nói dối, càng không phải là kẻ lừa đảo. Giờ thì các bạn tin rồi đúng không?!”

Bởi vì bị gãy răng cho nên thầy Liễu được chở thẳng vào bệnh viện khoa răng hàm mặt thăm khám, ai ngờ không chỉ đơn giản là mất răng mà còn dập cả lợi, thành thử buộc phải nhập viện theo dõi một đêm. Giữa trưa hôm sau, giáo viên trong trường rủ nhau đi thăm bệnh, thầy Tả cũng bị mọi người lôi kéo đi cùng. Mặc dù không thích đối phương cho lắm nhưng dù gì cũng là đồng nghiệp vậy nên thầy Tả đành phải miễn cưỡng tham gia. Nhưng ai dè đoàn người mới tới cổng bệnh viện đã thấy một cảnh tượng hỗn loạn và lộn xộn vô cùng, các bác sĩ, y tá đang nháo nhào vừa chạy vừa hô hoán báo cháy ầm ĩ.

Cuối cùng hỏi ra mới biết vụ hoả hoạn bắt nguồn từ phòng bệnh của thầy Liễu và nguyên nhân là vì hộp diêm trên người thầy ấy chẳng hiểu sao tự nhiên bén lửa. Cũng may phát hiện kịp thời chứ không thiếu chút nữa “bà hoả” thiêu rụi toàn bộ bệnh viện luôn rồi!

Chứng kiến thêm vụ việc này nữa, tâm tình thầy Tả càng thêm phức tạp bội phần. Một việc thì nói là trùng hợp, đằng này liên tiếp các sự viện diễn ra đúng y như những gì Văn Trạch Tài đã phán thì quả thật không thể xem thường được.

Ngày thứ ba, thầy Liễu được xuất viện nhưng trên đường về nhà không may bị một chiếc xe vận tải tông trúng. Tuy rằng không mất mạng nhưng phế mất một chân, từ giờ không thể đứng lớp được nữa. Vì thiếu giáo viên nên thầy hiệu trưởng buộc phải điều giáo viên cũ của Hiểu Hiểu, người bị thầy Liễu chiếm chỗ lúc trước, quay lại tiếp tục giảng dạy.

Vậy là Văn Trạch Tài một trận thành danh, tiếng tăm mau chóng nổi như cồn. Không chỉ Hiểu Hiểu ở trường tiểu học được đông đảo các bạn yêu quý, ngưỡng mộ mà ngay cả đại học Liêu Thành cũng đang rần rần, đi đến đâu cũng nghe mọi người nhắc tới chuyện thầy giáo Liễu, đồng thời chẳng biết ai khơi mào mà chuyện nhà họ Dương cùng nhà họ Tất cũng bắt đầu được lan truyền rộng rãi. Chỉ có điều một đồn mười, mười đồn trăm, qua miệng người này người kia thêm mắm dặm muối cuối cùng cốt truyện càng lúc càng tăng thêm phần ly kỳ và thần bí.

Nhưng như vậy cũng tốt, bằng cớ là việc làm ăn của Văn Trạch Tài bỗng chốc phất lên như diều gặp gió. Tuy nhiên nghề này cũng tương đối nhạy cảm, nếu làm rầm rộ quá e rằng sẽ dễ dàng kéo rắc rối quấn thân, vậy nên Văn Trạch Tài tự đề ra nguyên tắc đó là tuyệt đối không hành nghề bói toán tại trường, nếu ai muốn đoán mệnh, xem tướng thì xin mời tới con hẻm cổ ở phía đối diện vào hai ngày thứ bảy, chủ nhật hàng tuần.

Và sau cùng thì ngày tháng tươi đẹp mà Triệu Đại Phi hằng mong chờ cũng đã tới. Hôm nay không chỉ có hai thầy trò ngồi đuổi ruổi nữa rồi mà khách khứa xếp hàng đông nườm nượp. Từ đầu buổi sáng tới giờ, cậu chàng cứ tủm tỉm cười không ngớt. Cứ mỗi lần có một vị khách xem xong đứng dậy là cậu nhanh nhẹn chạy lên thu tiền, chu đáo dùng khăn lau sạch ghế ngồi rồi cất cao giọng, đon đả mời chào: “Nào, xin mời người tiếp theo.”

Thế nên lúc Chu Vệ Quốc thất thểu kéo bạt ra tính bày quán thì đập vào mắt cậu là hình ảnh Văn Trạch Tài đang chăm chú cúi đầu tính toán còn trước mặt anh là cả một hàng dài, đếm vội cũng phải cỡ trên hai mươi người đang xếp hàng chờ tới lượt. Chu Vệ Quốc vô thức giật giật khoé miệng, lập tức xoay người, kéo lê đống đồ nghề đi sang con hẻm nhỏ kế bên. Chứ mà ngồi bên này chắc nhức mắt chết mất!

Tới giờ trưa, hai thầy trò Văn Trạch Tài tạm nghỉ, quay về tiệm quần áo ăn cơm. Vừa về tới nơi, Triệu Đại Phi đã hí hửng dốc ngược hai túi quần ra, cắm cúi đếm tới đếm lui rồi cười toe cười toét chẳng khác nào địa chủ được mùa: “Sư phụ…sư phụ, mới một buổi sáng thôi mà chúng ta đã kiếm được những hơn hai mươi đồng rồi này, hahaha!”

Cậu chàng nói rất to, chẳng những vậy lại còn cố ý kéo dài giọng ở cuối câu, khiến Trần Vân Hồng và Điền Tú Phương đang lúi húi cắt may ở dãy bàn phía trong cũng phải sửng sốt ngẩng đầu nhìn xem có chuyện gì mà tự dưng Triệu Đại Phi phấn khởi dữ vậy.

Thấy thằng đệ làm hơi lố, Văn Trạch Tài mất tự nhiên ho khụ một tiếng, ý muốn nói “khiêm tốn chút đi, phô quá rồi đấy!”

Nhưng khổ nỗi Triệu Đại Phi nào có để ý, cậu chàng cứ cầm xấp tiền cười tít hết cả mắt mũi.

Đúng lúc này Trần Vân Hồng bất thình lình buông kéo, đứng chống nạnh, dõng dạc tuyên bố: “Cứ chờ đó mà xem, rồi đây cửa hàng quần áo của em và sư mẫu sẽ ngày càng ăn nên làm ra, khách vô nườm nượp, tiền vào như nước!”

Không chịu kém thế, Triệu Đại Phi gân cổ đáp trả ngay lập tức: “Ồ, vậy sao? Vậy thì đây rửa mắt chờ xem!”

Trước tình cảnh này, hai vợ chồng Văn Trạch Tài chỉ biết câm nín, âm thầm đánh mắt nhìn nhau, thật sự chẳng hiểu dạo gần đây hai đứa này bị cái gì kích thích mà suốt ngày lôi doanh thu hai cửa hàng ra phân cao thấp. Giả dụ hôm nào tiệm quần áo lời nhiều hơn chút đỉnh là Trần Vân Hồng vui mừng ra mặt, còn bữa nào sạp đoán mệnh thắng lớn là y như rằng Triệu Đại Phi đắc ý dạt dào vì được lên mặt với bà xã.

Nếu Văn Trạch Tài đoán không lầm thì Trần Vân Hồng và Triệu Đại Phi đang ngấm ngầm so bì bản lĩnh đàn ông đàn bà thông qua số tiền kiếm về nhiều hay ít, vì chỉ có đánh vào phương diện danh dự thì chúng nó mới hăng máu gà đến vậy thôi. Ơi là trời, lớn tướng rồi mà cứ như con nít ấy, thiệt tình hai cái đứa này!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử