Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75320 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 86
hầu gia

❊ ❊ ❊

Bạn của Dương Vĩnh Thắng tên Hầu Hồng Lâm, là con út trong một gia đình giàu có cho nên từ nhỏ tới lớn chưa biết khổ là gì, cũng chẳng phải xuống nông thôn lăn lộn như những thanh niên trí thức cùng trang lứa. Nói tóm lại, Hầu Hồng Lâm cũng giống như Dương Vĩnh Thắng, đều sướng từ trong trứng nước.

“Đừng nói với mình đây chính là ông thầy bói cao thủ mà cậu luôn miệng khen đấy nha?!”

Vừa nhìn thấy Văn Trạch Tài, Hầu Hồng Lâm đã tỏ thái độ nghi ngờ ngay, thậm chí còn không buồn đè thấp thanh âm, chứng tỏ không hề ngại sẽ bị đối phương nghe được.

Ngay lập tức, Dương Vĩnh Thắng trừng mắt cảnh cáo: “Mình có rảnh đâu mà đi lừa cậu. Chú ý câu chữ tử tế tí đê. Văn đại sư không phải ai cũng mời được đâu.”

Hầu Hồng Lâm gãi gãi cánh mũi: “Ờ, thì cứ vào nhà xem thử xem thế nào đã, được hay không còn chưa biết mà.”

“Cái gì mà được hay không còn chưa biết?!” Dương Vĩnh Thắng bực bội co chân sút cho thằng bạn một phát rõ đau. Bởi vì thân thiết từ nhỏ tới lớn thế nên hai người họ nói năng và cư xử với nhau khá tuỳ tiện, tuy vậy tuyệt nhiên không bao giờ tức tối hay giận dỗi đối phương.

Hầu Hồng Lâm xoa xoa mông, cười nham nhở đi trước dẫn đường. Ba người tiến vào một khu biệt thự sang trọng. Đây là khu biệt thự cao cấp dành riêng cho giới siêu giàu toạ lạc tại phía Tây thành phố Liêu Thành. Trong này có cả những toà nhà hai tầng lẫn ba tầng xen kẽ nhưng tựu chung lại chúng đều khoác lên mình vẻ lộng lẫy, nguy nga tráng lệ và đặc biệt là lấp lánh ánh tiền.

Hầu gia sở hữu một căn biệt thự ba tầng hoành tráng, trong khuôn viên còn có cả một khoảng sân rộng rãi, cây cối được cắt tỉa chăm sóc chỉn chu, đẹp mắt. Khi bọn họ bước vào phòng khách, bà Hầu cũng vừa thắp hương xong, mùi nhang khói nghi ngút quẩn quanh khắp không gian rộng lớn.

Bà khẽ nở nụ cười đúng chuẩn phu nhân nhà giàu: “Xin chào, vị này là…?”

Văn Trạch Tài trực tiếp tiến lên phía trước, lịch sự giới thiệu bản thân: “Chào bà, tôi họ Văn, là đoán mệnh sư.”

Tuy rằng khá kinh ngạc trước tuổi tác cũng như ngoại hình của Văn Trạch Tài, nhưng bà không để thất lễ giống như Hầu Hồng Lâm ban nãy, bà tủm tỉm cười mời Văn Trạch Tài ngồi xuống ghế sô pha uống trà. Sau đó ý nhị nói với con trai: “Cha con cũng đang ở bên ngoài đón khách, chắc cũng sắp về rối đấy.”

Thoạt nghe qua là hiểu ra vấn đề ngay, thoắt cái sắc mặt Dương Vĩnh Thắng bỗng trở nên khó coi vô cùng, cậu quay sang áy náy nói với Văn Trạch Tài: “Anh Văn, em xin lỗi, quả thực em không biết lại gặp phải tình huống này.”

“Không sao đâu.” Văn Trạch Tài mỉm cười lắc đầu. Nhớ năm đó anh bị ông nội đá đít bắt ra ngoài tự thân vận động nếm trải mùi đời. Lang thang khắp nẻo đường với hai bàn tay trắng, trầy trật coi từng quẻ một kiếm miếng ăn qua ngày, nhân tình thế thái đã tỏ, lòng người nóng lạnh đã tường, có hoàn cảnh nào mà anh chưa từng trải qua cơ chứ. Trên đời này ấy mà, “giàu bị ghét, đói rét bị khinh, thông minh bị diệt”, thế nên mình cứ hiên ngang mà sống thôi, đừng để ý cách nhìn của người khác.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào thanh âm lịch sự pha lẫn vài phần khép nép cùng kính trọng của ông Hầu: “Đại sư, mời ngài đi lối này.”

Văn Trạch Tài tò mò quay đầu lại, bất ngờ thay đập vào mắt anh là một gương mặt không thể quen thuộc hơn.

Anh không khỏi giật giật khoé miệng: “Trùng hợp ghê!”

Chu Vệ Quốc cũng giật mình khựng bước chân, mặt mũi thoáng chốc đen xì đen xịt. Sao đi đâu cũng gặp tên này thế nhỉ?! Đúng là oan gia ngõ hẹp!

“Ồ, hai thầy quen nhau à?” Bà Hầu kinh ngạc nhìn nhìn hai vị đại sư trước mắt. Sáng sớm nay, vừa mới ăn xong bữa sáng ông xã đã sốt sắng thay đồ bảo là phải đích thân đi đón một vị đại sư cao tay. Ấy thế mà người còn chưa về, vị đại sư họ Văn này đã tới trước một bước. Nếu quả thực bọn họ quen biết nhau thì chứng tỏ cái người họ Văn này không hề đơn giản chút nào!

Sở dĩ bà Hầu đặt ra nghi vấn này là bởi vì đã rất nhiều lần bà nghe ông xã hết lời khen ngợi Chu đại sư thần thông quảng đại thế nên nhất thời sự tín nhiệm và thiện cảm nghiêng về phía Chu Vệ Quốc.

Dương Vĩnh Thắng cũng bất ngờ không kém, cậu tiến tới bên cạnh Văn Trạch Tài, thấp giọng hỏi: “Ủa anh, thằng này học ngay cạnh lớp mình mà?!”

Văn Trạch Tài vươn tay gãi gãi cánh mũi, kín đáo trả lời: “Ừ, đồng thời cũng là bạn cùng nghề với anh.”

Cùng lúc này ông Hầu lập tức nhìn về phía Hầu Hồng Lâm, nhận được ánh mắt của thằng con trai, ông vội vàng đòn đả cất tiếng: “Nếu hai vị đây đã quen biết từ trước vậy thì dễ nói chuyện rồi. Nào, chúng ta cùng ngồi xuống uống chén trà nhạt. Xin mời các vị!”

Chu Vệ Quốc do dự hai giây, cuối cùng cũng miễn cưỡng ngồi vào ghế.

Cả một băng ghế sô pha dài rộng thênh thang, Văn Trạch Tài an toạ một đầu, Chu Vệ Quốc án ngữ đầu còn lại, ở giữa là Dương Vĩnh Thắng cùng ba người nhà Hầu gia.

Lịch sự rót đầy sáu tách trà, Hầu Hồng Lâm mới lên tiếng hòng phá tan bầu không khí ngượng ngùng: “Ba, đây là Văn đại sư do Vĩnh Thắng mời đến. Còn đây chắc là Chu đại sư mà ba thường nhắc tới có phải không?”

Nói đoạn, cậu quay sang Chu Vệ Quốc nở nụ cười hết sức thân thiện.

Ông Hầu lập tức cười phụ hoạ: “Đúng đúng đúng, đây chính là Chu đại sư, người đã có ơn cứu ba một mạng.”

Tuy nhiên từ đầu tới cuối, cả Chu Vệ Quốc lẫn Văn Trạch Tài đều giữ thái độ im lặng ngồi sừng sững như hai vị thần. Nhất thời bầu không khí vừa sôi nổi được tí chút bỗng chốc lại im lặng như tờ. Cứ thế này cũng không ổn, bà Hầu nháy mắt ra hiệu với chồng và con trai rồi khéo léo sắp xếp để ông Hầu dẫn Chu Vệ Quốc ra hậu viện còn Hầu Hồng Lâm đưa Dương Vĩnh Thắng cùng Văn Trạch Tài lên lầu trên.

Lên tới tầng hai, Hầu Hồng Lâm mới gãi đầu gãi tai ngượng ngùng xin lỗi: “Thật là ngại quá, mình cũng không biết cha mình lại mời một thầy khác nữa. Nhà cửa liên tiếp gặp chuyện nên chắc ông bô sốt ruột quá ấy mà, mong mọi người thông cảm nha.”

Văn Trạch Tài tủm tỉm cười, quả không uổng phí cái họ Hầu, từ già tới trẻ ai cũng tinh ranh y như Tôn ngộ không! Anh đáp: “Không sao, chúng ta bắt đầu thôi.”

Biệt thự Hầu gia bao gồm tổng cộng ba tầng lầu, Văn Trạch Tài cẩn thận đi kiểm tra từng ngóc ngách một. Cuối cùng, anh dừng lại ở vị trí sảnh lớn ngay chính giữa phòng khách rồi từ tốn cất lời: “Cửa chính bước vào chia làm ba ngã nguy hại phúc khí tổ tiên, lối rẽ mang hai đường nước, âm khí lạnh lẽo không một chút dương hoả. Đã vậy hai bên cửa sau lại còn đặt hai lu nước phong thuỷ nữa chứ. Cả căn nhà tứ bề đều chiêu thuỷ, sắp chiêu được cả đại hồng thuỷ luôn rồi.”

“Nước dưới chân chưa đủ”, Văn Trạch Tài chỉ chỉ lên mái nhà: “Cửa sổ trên trần còn chạm trổ cả Long Thần. Ha, thế này là các người sợ lũ quét không đủ mạnh hả?”

Hầu Hồng Lâm bối rối gãi đầu gãi tai: “Đó là vì mấy ông thợ xây bảo nếu trên đỉnh nhà có thêm long hàm châu (1) thì gia nghiệp thịnh vượng, vạn sự như ý. Vậy nên chúng tôi mới mời thợ điêu khắc tới yêu cầu trạm trổ hình rồng.”

Đúng lúc này ông Hầu đang dẫn Chu Vệ Quốc men theo cầu thang lộ thiên đi lên lầu, Chu Vệ Quốc cố tình dừng chân tại tầng hai, lắng nghe Văn Trạch Tài đang đường hoàng đứng giữa sảnh tầng một nói chuyện.

Ngồi chần chờ mãi cuối cùng bà Hầu mới đứng dậy dè dặt lên tiếng thắc mắc: “Người ta vẫn nói thuỷ là tài, bộ không phải càng nhiều nước càng tốt hay sao?”

Văn Trạch Tài lắc đầu cười: “Theo thuyết ngũ hành thể chất con người vốn thuộc âm. Vì thế cho nên nếu muốn thân thể khoẻ mạnh tráng kiện thì phải hướng về dương tức là hoả. Nhưng để đạt được thủy hoả giao hoà thì tỷ lệ ba phần nước, bảy phần lửa là tốt nhất. Còn toà nhà này từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài toàn bộ đều chỉ có thuỷ, một chút hoả cũng không có. Chính vì vậy không chỉ gia nghiệp dần lụn bại, mà sức khoẻ của gia chủ cũng bị ảnh hưởng, tần suất nhiễm bệnh theo thời gian sẽ ngày một nhiều và nặng hơn.”

Nghe Văn Trạch Tài phân tích như vậy, hai mẹ con bà Hầu vô thức quay sang nhìn nhau. Quả thực từ khi chuyển về cái nhà này, không chỉ tiền tài hao hụt mà sức khoẻ của mọi người cũng giảm sút nghiêm trọng, nhà có ba người mà hết người nọ tới người kia thi nhau nay ốm mai đau, nghĩ mà rầu hết sức!

Phen này chắc bắt đúng bệnh rồi, không sai đi đâu được nữa, thái độ của bà Hầu bỗng chốc nhún nhường hơn hẳn: “Vậy theo cao kiến của đại sư, nhà chúng tôi bây giờ nên sửa thế nào thì tốt ạ?”

Văn Trạch Tài chỉ tay về phía cổng chính: “Ở đây chia thành hai ngả thôi, ngay chỗ lối rẽ xếp một hàng các quả cầu phong thuỷ đá núi lửa đỏ.”

Tiếp theo đó anh chỉ lên mái nhà: “Kế bên Long Thần đặt thêm ba chậu hương thảo, chú ý bắt buộc phải sắp xếp sao cho tạo thành hình tam giác.”

Cuối cùng, anh hướng về phía hậu viện: “Thả cá lửa vào đấy, mỗi bên sáu con, song thập nhị ngụ ý nguyệt nguyệt hoả dư.”

Hầu Hồng Lâm nhíu mày đầy khó hiểu: “Đại sư, cá lửa là cá gì?”

Còn Dương Vĩnh Thắng lúc này đây đang tự hào vô bờ bến, hai mắt sáng lấp lánh liên tục dõi theo từng cử chỉ điệu bộ của Văn Trạch Tài, cậu chăm chú nghe như nuốt từng lời mặc dù chẳng hiểu câu đếch nào nhưng lại cứ cảm thấy vui vui đến lạ!

Văn Trạch Tài khẽ cười giải thích: “Chính là cá rồng đỏ, bởi thân chúng đỏ rực như lửa, khi di chuyển không khác gì các ngọn lửa đang bập bùng cháy, hơn nữa chúng mang mạng hoả. Vì vậy trong phong thuỷ người ta gọi cá rồng đỏ là cá lửa.”

===

Chú thích:

(1)Long hàm châu: Rồng ngậm ngọc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử