Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75497 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 68
mù mắt

❊ ❊ ❊

Lúc hai cha con dung dăng dung dẻ về tới nhà thì cơm lành canh ngọt đã bày sẵn lên mâm. Nghe thấy tiếng mở cổng, Điền Tú Phương ló đầu ra khỏi cửa bếp, nhoẻn miệng cười dịu dàng: “Hai cha con mau rửa tay rồi vào ăn cơm.”

“Tới liền tới liền” Văn Trạch Tài cười cười đáp lời, sau đó đi múc nước, thành thạo rửa sạch mặt mũi chân tay cho con gái trước rồi mới tới phiên mình. Xong xuôi, mọi người nhanh chóng di chuyển vào bàn cơm.

Tinh ý phát hiền hình như hôm nay chồng có vẻ hơi uể oải, cứ cầm đũa lên lại mệt mỏi hạ xuống, coi bộ không muốn ăn cho lắm. Thấy vậy, Điền Tú Phương liền múc một chén canh trứng đặt tới trước mặt anh, ân cần hỏi han: “Anh sao vậy? Mệt trong người à?”

Văn Trạch Tài lẳng lặng đón lấy chén canh đưa lên miệng uống một ngụm. Nước canh đậm đà, béo ngậy vị trứng hoà quyện cùng vị chua nhẹ, thanh mát của cà chua khiến tinh thần anh bỗng chốc thư thái hơn hẳn nhưng vẫn không xua được hết nỗi muộn phiền phủ kín trong lòng từ chiều tới giờ. Đặt chén canh xuống, anh nhìn vợ than thở: “Hôm nay chồng bị người ta hiểu lầm thành kẻ lừa đảo thế có chán không cơ chứ. Anh đang nghĩ xem có nên cạo đầu nhìn cho máu máu chút không. Chứ hiền hiền bị chúng nó khinh!”

Tóc của anh không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng kể ra thì hơi loà xoà thật nếu không muốn nói là nhìn ngu ngu. Giá kể thời này có tí keo xịt hay gôm ghiếc các thứ tạo kiểu lên là trông uy tín ngay chứ gì.

“Cạo đầu?” Cả Điền Tú Phương lẫn Hiểu Hiểu đều dừng mọi động tác, kinh ngạc nhìn trân trân về hướng này.

Nhất thời bị vợ con chiếu tướng, Văn Trạch Tài có chút mất tự nhiên, anh cười quê: “Haha, vừa rồi lúc đi đón Hiểu Hiểu anh thấy có mấy ông bố đầu đinh trông ngầu phết.”

Điền Tú Phương mím chặt môi nín cười: “Anh thích thì anh cạo đi, em không cản anh đâu.”

Văn Trạch Tài méo mặt, trong lòng đang kêu gào van xin “Bà xã, em cản anh đi mà, anh chỉ chữa ngượng trước mặt con thôi…”

Điền Tú Phương gắp miếng thức ăn vào chén chồng, nhướng mày ra hiệu “ăn đi, đừng làm trò trước mặt con gái nữa, không sợ con nó cười cho à?”

Văn Trạch Tài xấu hổ ho khụ một tiếng, ngoan ngoãn bưng chén lên ăn ngon lành.

Ngày hôm sau, khi vừa kết thúc tiết học buổi sáng, Văn Trạch Tài lập tức chạy tới hiệu tóc nằm trên con hẻm nhỏ ngay sát bên trường học. Người bình thường cắt hết một xu, anh hào phóng trả hẳn hai xu với yêu cầu duy nhất đó là gom toàn bộ tóc lại để anh đem về.

Không làm cái nghề này thì thôi chứ một khi đã ở trong nghề, Văn Trạch Tài biết rất rõ tầm quan trọng của những thứ này. Chỉ cần một phút bất cẩn để kẻ thù bắt được một sợi tóc thôi cũng đủ đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm rồi. Thế nên Văn Trạch Tài luôn đề cao cảnh giác, tuyệt đối không cho phép kẻ nào nắm trong tay điểm yếu của mình.

Xong xuôi, Văn Trạch Tài mỉm cười nói cảm ơn rồi vui vẻ một tay xách bọc tóc một tay dắt con gái về nhà ăm cơm trưa.

Nhìn theo bóng lưng vị khách kỳ quái, ông thợ cắt tóc nhíu mày nghi hoặc: “Tóc cắt rồi, mang về nhà làm cái gì nhỉ? Kỳ lạ thật đấy!”

Một vị khách khác đang ngồi chờ liền sốt ruột thúc giục: “Chuyện của người ta ông quản làm gì. Mau cắt cho tôi đi, hôm nay tôi sang nhà con gái ăm cơm, tới muộn mất lịch sự lắm.”

Đẩy cổng bước vào nhà, Văn Trạch Tài hiên ngang đi tới trước mặt vợ, hí hửng khoe: “Bà xã bà xã… thấy chồng em hôm nay thế nào, đẹp trai không?”

Điền Tú Phương bật cười khúc khích, cô vươn tay vuốt mái tóc mới của chồng, tấm tắc khen ngợi: “Đẹp trai lắm, nhìn sáng sủa và phong độ hơn hẳn!”

Văn Trạch Tài vốn sở hữu làn da trắng trẻo cùng cặp mắt đen láy sâu hun hút cực kỳ có hồn, cộng thêm trời sinh cặp môi đỏ hồng vừa hay khớp với hình mẫu “tiểu bạch kiểm” hay mấy chàng thư sinh hào hoa phong nhã trong truyền thuyết. Trước khi cắt tóc, anh quyến rũ với phong cách nhẹ nhàng, ôn nhu, lãng tử phong tình. Sau khi cắt tóc, ngũ quan lộ rõ càng làm tăng thêm vẻ lịch lãm, nam tính cùng khí chất đàn ông trong anh.

Nghe vợ khen, Văn Trạch Tài khoái chí cười tít mắt: “Phong độ ngời ngời thế này có cho tiền thằng nhóc kia cũng không dám buông lời nghi ngờ anh nữa!”

Điền Tú Phương liền tò mò hỏi: “Ủa mà người ta nói anh như nào thế? Hôm qua anh chưa có kể hết.”

Văn Trạch Tài hơi hơi mỉm cười, đem toàn bộ câu chuyện của Tất Trường Lâm kể lại cho vợ nghe.

Sau khi nghe xong, Điền Tú Phương nhíu mày suy tư: “Hm…hình như anh hiểu nhầm ý của cậu ta rồi ông xã ơi. Em cảm thấy cậu ta đang muốn ám chỉ lời nói chứ không phải ngoại hình của anh đâu.”

Văn Trạch Tài khẽ vuốt vuốt mái tóc mới cắt: “Phải không? Nhưng anh nói toàn lời thật, việc thật, có cơ sở đàng hoàng mà. Uy tín như thế mà không tin thì còn tin cái gì được chứ!”

Khuya hôm ấy, trong ký túc xa nam thuộc đại học Liêu Thành, Tất Trường Lâm đang ngủ say thì hốt hoảng bừng tỉnh, cậu rất muốn mở to mắt nhưng lại cảm thấy khoé mắt hình như có thứ gì đó vướng vướng. Nghĩ đơn giản là ghèn mắt, Tất Trường Lâm tính đưa tay lên dụi thì ngờ đâu vừa chạm vào một cái liền có một vật thể mềm mềm, nhão nhão như cục thịt rớt ra…Tất Trường Lâm sợ run người, cẩn thận miết hai ngón tay lại với nhau kiểm tra lại một lần nữa thì xác nhận nó không phải cục ghèn mà đích thị là một miếng thịt.

Quá hốt hoảng, Tất Trường Lâm lảo đảo lao vào nhà vệ sinh. Trên đường đi cũng chả thèm quan tâm gì mà đụng chỗ nọ đâm chỗ kia tạo ra tiếng động cực lớn.

Giường trên, một cậu bạn bị giật mình tỉnh giấc, ngó đầu xuống hỏi bằng âm giọng lè nhè ngái ngủ: “Trường Lâm, cậu làm sao thế?”

Bởi vì mấy hôm nay mắt Trường Lâm không được ổn lắm, bạn cùng phòng ai cũng biết thành ra bọn họ khá quan tâm đến cậu.

Tiếc rằng giờ phút này Tất Trường Lâm chẳng có tâm tư đâu mà trả lời. Xui cái hôm nay ký túc xá lại cúp điện, cậu chỉ có thể mở toang cửa sổ, nương theo ánh trăng để nhìn kỹ xem rốt cuộc cái thứ vừa rơi ra khỏi mắt mình là cái quỷ gì.

Thế nhưng càng lúc đôi mắt cậu càng đau nhức dữ dội, nhất là sau khi chạm phải ánh trăng nó liền vô thức khép chặt lại, không tài nào mở ra nổi.

Nhận thấy Tất Trường Lâm hô hấp nặng nề, cử chỉ quái dị, cậu bạn cùng phòng vội vàng phóng xuống giường, lật đật chạy tới bên cạnh, lo lắng gọi: “Trường Lâm.”

Tiếng ồn mỗi lúc một lớn dần lần lượt đánh thức những người khác trong phòng. Họ lục tục ngóc đầu dậy, bực dọc hỏi: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ đi còn ồn ào cái gì thế? Thiệt tình…”

Tất Trường Lâm cố gắng hé mi nhưng trước mắt chỉ toàn một mảnh đen tuyền. Cậu hoảng sợ quơ tay quờ quạng, run rẩy nói: “Quân Đào…mình…mình không nhìn thấy gì cả…”

Uông Quân Đào cả kinh, vội vàng đỡ Trường Lâm về giường, mấy cậu bạn khác cũng lập tức phi dậy, lo lắng vây xung quanh.

Nhận thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng nhưng Uông Quân Đào vẫn cố gắng trấn an cậu bạn: “Thì nửa đêm khuya khoắt, tối thui tối chột thế này không nhìn thấy là đúng rồi.”

Tuy nhiên một cậu bạn đứng bên cạnh hồn nhiên phá game: “Ủa, nhưng tôi vẫn nhìn thấy mà. Đêm nay trăng sáng, nhìn rõ là đằng khác ấy chứ.”

Bà mẹ, Uông Quân Đào lập tức bịt miệng cậu ta lại, trừng mắt nạt: “Im!”

Song không cần ai nói thì Tất Trường Lâm cũng thừa sức cảm nhận được, cậu sợ đến độ mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ướt sũng quần áo, thấm cả ra chăn mền. Nương theo tiếng nói để phán đoán vị trí đứng, Tất Trường Lâm chìa tay ra: “Quân Đào, thứ này vừa rơi ra khỏi mắt mình, hình như là thịt thì phải, cậu nhìn thử xem.”

….

Sáng hôm sau, khi Văn Trạch Tài tới trường liền phát hiện rất nhiều nhóm sinh viên túm năm tụm bảy bàn tán về cùng một chủ đề.

“Kinh vãi chưởng luôn, thịt rơi ra từ mắt ạ…”

“Nghe nói tuy rằng cậu ta không mở mắt nổi nhưng lúc Quân Đào dùng tay cố gắng banh ra thì thấy tròng mắt vẫn bình thường, ghê chưa ghê chưa!”

Văn Trạch Tài cau chặt mày, suy nghĩ giây lát rồi sải rộng bước chân bắt kịp nhóm người phía trước, nở nụ cười thân thiện: “Các bạn đồng học, cảm phiền cho tôi hỏi một chút. Có phải người mà các bạn vừa nhắc tới là Tất Trường Lâm không?”

Nhóm bạn lập tức khựng chân, ngơ ngác quay ra nhìn nhau. Một người trong số đó đại diện lên tiếng: “Là bạn cùng phòng của tôi. Bạn học, xin hỏi anh có biết bệnh đó là bệnh gì không?”

Tuy người kia cố ý không nói ra tên họ nhưng Văn Trạch Tài cũng đại khái đoán được bảy, tám phần. Anh gật đầu khẳng định: “Biết! Phiền một người chạy tới lớp Sinh vật học xin nghỉ giúp tôi được không? Tôi tên Văn Trạch Tài.”

Kế đến anh hỏi kỹ số khu, số phòng nơi Tất Trường Lâm ở rồi vội vã đi tới đó.

Vì quá sửng sốt nên nhóm sinh viên chỉ biết đứng nghệt mặt tại chỗ, anh nhìn tôi tôi nhìn anh chả hiểu gì. Cuối cùng cũng có một người chạy tới lớp Sinh học báo nghỉ giúp Văn Trạch Tài.

Bên này, khi Văn Trạch Tài vừa tới cửa phòng của Tất Trường Lâm liền nghe thấy bên trong có tiếng nói vọng ra: “Trường Lâm, nào dậy đi, mình đỡ cậu tới bệnh viện khám bệnh.”

Văn Trạch Tài không đẩy cửa bước vào mà lịch sự gõ ba tiếng.

“Ai thế?” Uông Quân Đào giật mình lên tiếng. Hiện đang là giờ lên lớp, ai lại quay về lúc này nhỉ?

Đứng ngoài cửa, Văn Trạch Tài chủ động lên tiếng: “Tôi là Văn Trạch Tài, tôi tới kiểm tra mắt cho bạn học Tất.”

Nhận ra giọng nói quen thuộc, Tất Trường Lâm lập tức ngồi bật dậy, kéo Quân Đào sát lại gần thì thầm: “Quân Đào, Quân Đào, ngồi xuống đây mình kể cho cậu nghe cái này…”

Kế đến, Tất Trường Lâm thuật lại toàn bộ sự việc đã diễn ra tại con ngõ nhỏ ngày hôm qua cho cậu bạn thân nghe.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử