Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8539 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 182
không ai giúp đỡ.

❊ ❊ ❊

Cô biết, lúc này đây Mục Nham tạm sẽ không bỏ qua cho cô.

Mục Nham ôm con gái nhanh chóng xông ra ngoài, Cố Nghê Y khi nghe đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn rời đi mới có chút phản ứng lại.

Khả Tâm, dù sao cũng là cốt nhục của mình, cho dù là không thích thì cũng không thể thay đổi sự thật nó là con gái của cô, còn có máu trên người con bé, khiến cho cô ngay cả bước chân cũng vững được.

Cô rất nhanh đi theo ra ngoài, trực tiếp đón một chiếc taxi rồi đi lên, tay cô gắt gao nắm chặt một chỗ, căng thẳng đến mức nói không nên lời.

Mà ở một con đường khác, Diệp An An ôm chặt đứa con mình, không ngừng chạy, mà đứa nhỏ trong lòng sắc mặt cô ửng hồng, hô hấp vô cùng dồn dập đứt quãng. Ánh mắt xinh đẹp trong veo bình thường luôn mở to thì lúc này đang nhắm chặt lại, hai hàng lông mi cụp xuống.

“Tiểu An, đừng sợ, mẹ mang con đi bệnh viện”, cô dùng má chạm vào người con mới phát hiện, nhiệt độ trên người thằng bé càng ngày càng cao, căn bản là không có dấu hiệu hạ xuống được chút nào. Đều là do cô không tốt, không chú ý tới sự bất thường của Tiểu An, đợi cho đến khi phát hiện ra thì Tiểu An đã sốt cao không giảm.

Diệp Tiểu An mở hai mắt, màu tím trong mắt vô cùng ảm đạm, nó vươn cánh tay mập mạp tay nhỏ bé của mình sờ vào má Diệp An An, giống như đang an ủi cô vậy.

“Mẹ…”, thằng bé chỉ kêu một tiếng, sau đó liền mê man thiếp đi. Chỉ có nhiệt độ trên người nó là càng ngày càng tăng, nhưng chân tay của nó lại lạnh như băng, khuôn mặt thì càng hồng hơn.

Diệp An An ôm chặt Diệp Tiểu An trong ngực, chạy đến bệnh viện gần nhất. Bởi vì rất sốt ruột đến nỗi cô quên mất là có thể ngồi xe đến.

Lúc này trong bệnh viện vô cùng hỗn loạn, các bác sĩ đều cùng hướng về một phía mà vội vàng, cho nên không có ai rảnh để tiếp hai mẹ con.

Vô luận cô thỉnh cầu như thế nào cũng không một ai để ý đến cô, chỉ vội vội vàng vàng đi nơi nào không biết. Cô bây giờ thực sự cảm nhận được cái gì là tuyệt vọng.

Đứa nhỏ trong lòng mình hô hấp càng ngày càng yếu, Diệp An An đã muốn không biết phải làm sao bây giờ. Cô cảm giác chính mình như đang lâm vào ngõ cụt.

“Thực xin lỗi, bác sĩ”, một tay cô ôm con trai, một tay kéo áo của một bác sĩ đi ngang qua, “bác sĩ, con trai tôi bị bệnh, xin ông cứu con tôi được không?”.

“Van cầu ông, bác sĩ, xin ông hãy cứu nó”, Diệp An An đau khổ cầu xin, nước mắt trượt qua cằm rơi ngay trên gương mặt đỏ bừng của Diệp Tiểu An. Bác sĩ nhìn đứa bé trong lòng cô. Đứa bé này liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra đang bị sốt cao không giảm, quả thật là cần phải cấp cứu nhanh chóng, bằng không, một đứa trẻ còn nhỏ như vậy nhất định sẽ bị đốt đến hỏng bộ não mất. Thế nhưng cấp trên có chỉ thị, bây giờ bọn họ đều phải đi cứu một đứa bé khác.

“Thực xin lỗi, xin cô đi tìm người khác đi”, ông ta nói một cách khó khăn, cuối cùng vẫn là lựa chọn bỏ mặc người phụ nữ đáng thương này, bởi vì ông thực sự không còn cách nào khác.

Diệp An An thật sự hết hy vọng, Tiểu An, cô nâng khuôn mặt con trai lên kề sát vào mặt mình, nhiệt độ rõ ràng như vậy tựa hồ muốn làm phỏng cả người của cô. ‘Thực xin lỗi, Tiểu An, là mẹ vô dụng, mẹ không bảo vệ được con’, cô thì thào tự nói, một mình trơ trọi đứng giữa lối đi, ánh mắt trống rỗng vô thần, “Tiểu An, đừng sợ” cô hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, “mẹ sẽ luôn bên con, dù xảy ra chuyện gì”.

Toàn bộ bác sĩ đều hết sức im lặng, Diệp An An ngây ngốc đứng một chỗ, chưa từng bước lấy nửa bước chân, nơi này là bệnh viện thầy thuốc, cô muốn tới bệnh viện khác, có lẽ chẳng kịp nữa rồi.

“Cô ở đây làm gì vậy?”, một giọng nói tự nhiên vang lên, thanh âm trầm thấp truyền vào trong tai cô, ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn một đôi mắt ướt lệ đang nhìn người đàn ông, thậm chí tái nhợt không có chút máu.

“Diệp An An, cô ở trong này làm cái gì?”, người đàn ông đi gần đến bên cô, bước chân nặng nề. Anh chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua đây mà thôi, nghe nói đứa con gái duy nhất của Mục Nham bị thương, đang ở trong bệnh viện này, là cô bé đáng yêu trong bữa tiệc kia. Vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, nhưng anh lại không thể quên được thanh âm mềm mại gọi anh là ‘chú’, lúc xe dừng liền vào trong bệnh viện này.

Kết quả, lại nhìn thấy người phụ nữ đầu gỗ này đang đứng bất động một chỗ, chờ cô xoay người qua anh mới nhìn thấy trong lòng cô đang ôm một đứa trẻ. Đó là con của ai vậy?

“Rốt cuộc làm sao vậy?”, trong đôi mắt tím đã không còn sự bình tĩnh nữa, anh đi nhanh về phía trước nhưng chưa đến nơi thì Diệp An An đã chạy đến bên người anh, gắt gao túm chặt lấy áo anh. Cúi đầu xuống anh liền nhìn thấy khuôn mặt cô giờ chỉ cỏn vẻ thương tâm muốn chết.

“Tổng tài, tôi xin anh, hay cứu nó, hãy cứu lấy nó”, Diệp An An như bắt được hi vọng cuối cùng, cô như không còn quan tâm đến chuyện gì nữa, thậm chí cũng đã quên mất con trai mình và người đàn ông này có quan hệ với nhau, bây giờ cô chỉ muốn con trai được sống sót.

Khi Lance nhìn đến đứa nhỏ trong lòng An An đang ôm, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, sắc mặt đứa nhỏ rất khó xem, cả gương mặt đều đỏ bừng, hơn nữa còn có chút sưng lên nữa, hai mắt thì nhắm chặt, miệng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rên hừ hừ giống như một chú mèo nhỏ vậy.

“Chết tiệt”, anh bất chấp hình tượng nhỏ giọng chửi thề một câu, vội vàng ôm lấy đứa nhỏ trong lòng Diệp An An, đứa bé còn rất nhỏ, đầu lệch sang một bên, tựa vào ngực anh. Lúc này anh căn bản không kịp để tìm hiểu xem đứa bé này có quan hệ như thế nào với Diệp An An, càng không để ý rằng diện mạo của nó phải giống anh đến tám phần.

Anh một phen kéo chặt cánh tay của Diệp An An, liền phát hiện, thân thể của cô đang không ngừng run rẩy, “Diệp An An, không được phép ngất xỉu”, thanh âm của anh thực kiên định vang lên bên tai cô, Diệp An An dựa vào người Lance, giống như anh có thể tiếp thêm cho cô thật nhiều dũng khí, để đối mặt với tất cả chuyện này.

Lance một tay ôm đứa nhỏ, một tay kéo Diệp An An, liền chặn một bác sĩ đang đi ngang qua họ.

“Hãy cứu thằng bé này, nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đem ông chôn cùng với nó!”, thanh âm của anh vừa ra, so với gió mùa đông còn lạnh hơn mấy lần, một thanh âm thực trầm, thực an ổn. Dù không mang theo ngữ khí gì, nhưng bên trong lại tràn đầy khí phách. Anh trời sinh tôn quý, lời nói ra không ai có thể hoài nghi được. Bên trong con ngươi màu tím một mảnh lạnh như băng, không chút ấm áp nào, thân thể nho nhỏ đang nằm trong lòng anh, không ngờ đã kéo theo cả trái tim anh. Một sinh mệnh nho nhỏ, anh cũng rất khát khao, chính là, ông trời lại cướp đi của anh cơ hội này. Cho nên, anh nhất định sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào, hay điều gì cướp đi sinh mệnh của đứa nhỏ này. Hơn nữa, người phụ nữ bên cạnh thân thể như sắp sụp đổ. Anh cũng có thể tưởng tượng được. Nếu đứa nhỏ này thật sự xảy ra chuyện gì, vậy thì Diệp An An nhất định là không sống nổi.

Bác sĩ bị làm cho sợ hãi vội vàng đưa bọn họ quẹo vào một phòng bệnh gần nhất, Lance cẩn thận đặt đứa trẻ xuống giường, đúng là một đứa trẻ béo tròn mềm mại như một quả cầu làm từ thịt.

Bác sĩ nhanh chóng giúp đứa nhỏ đo nhiệt độ cơ thể, Lance gọi một cuộc điện thoại, còn Diệp An An thì không nói một lời chỉ đứng yên một chỗ, ánh mắt dán chặt vào đứa bé trên giường bệnh, ngoài ra thì không nhìn tới người nào nữa.

Chỉ chốc lát sau, cánh cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một đám người đi vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »