Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 184
không phải con ruột.

❊ ❊ ❊

Thế nhưng, dường như đây không phải là điều mà anh có thể có được, đứa bé kia, nghĩ đến thân thể mềm mại mà bản thân vừa mới ôm trong lòng, cả đời này anh cũng không thể được như thế, không phải sao?

Xa xa một đám người đang ồn ào, nâng mắt lên, anh liền nhìn thấy được vài bóng người quen thuộc, nhưng anh lại không tiến lên chỗ họ, chỉ đứng cách đó không xa mà nhìn.

Bác sĩ ra ra vào vào, mà sắc mặt anh có vẻ như từ đầu đến giờ không chút dễ chịu nào, những người này chỉ lo ình, lại chưa từng nghĩ tới người khác.

Tựa vào bức tường bên cạnh, anh duỗi đôi chân dài của mình, có thể nghe được rõ ràng tiếng nói chuyện bên kia.

“Nham, đừng lo lắng, Tiểu Khả Tâm nhất định sẽ không có việc gì”, Thượng Quan Thuyên cũng sốt ruột vô cùng, anh không thể nào tưởng tượng được, Cố Nghê Y lại có thể làm tổn thương đến Tiểu Khả Tâm. Tuy rằng biết cô ta không thích đứa con gái này chút nào, nhưng dù nói thế nào đi nữa thì đó cũng là con ruột của cô ta, sao cô ta có thể vô tình như vậy.

Giản Tiểu Phương không nói gì, chỉ lạnh nhạt nhìn tất cả trước mắt. Tuy nhiên trong ánh mắt của cô cũng có thể nhìn ra một tia sốt ruột, tuy là cô không thích gì đứa nhỏ đó cho lắm nhưng dù sao đó vẫn là một đứa trẻ, nói không lo lắng là gạt người, cô còn không có nhẫn tâm đến vậy. Ít ra chuyện này cô sánh không được bằng Cố Nghê Y đâu.

Ngay cả con gái của mình mà cũng có thể tổn thương được, cô ta thật đúng là ác độc quá mức, Mục Nham đúng là đã cưới được một người phụ nữ tốt a, tốt đến mức khiến cho tất cả mọi người giờ đang phải đứng ở trong bệnh viện này đây.

Cô liếc mắt một cái về phía người phụ nữ bên cạnh vẫn còn đang khóc lóc, bây giờ khóc thì có ích gì, lo lắng thì được gì, thật đúng là làm cho người ta cảm giác muốn ghê tởm.

Mục Nham gắt gao nhìn chằm chằm cánh cửa phòng giải phẫu đang đóng chặt, tay hắn run rẩy rút ra một điếu thuốc, vừa định châm lửa, thì lại thu về. Hắn đương nhiên biết, nơi này là bệnh viện, mà người trong phòng đang làm phẫu thuật chính là đứa con gái duy nhất của hắn, Tiểu Khả Tâm của hắn.

Cánh cửa phòng giải phẫu rốt cục cũng mở ra, bác sĩ đưa tay tháo khẩu trang xuống, ngữ khí có chút lo lắng, “Ai là người nhà của bệnh nhân? Bệnh nhân bị mất máu quá nhiều, cần phải truyền máu, yêu cầu máu thuộc nhóm máu O”.

Mục Nham đang định mở miệng nói chuyện nhưng kết quả khi nghe đến nhóm máu cần thì đột nhiên động tác chậm lại, không thể tin được nhìn về phía Cố Nghê Y. Mà Cố Nghê Y cũng ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người giao nhau, có một loại cảm giác không biết tên.

Nhóm máu A chứ? Thượng Quan Thuyên cũng sửng sốt một chút, không thể nào, nhóm máu O. Bác sĩ vừa rồi mới nói là nhóm máu O ư?

Giản Tiểu Phương nhìn đám người này bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ, quả thực không khí này muốn điên rồi, “máu của tôi là nhóm máu O, hãy lấy của tôi đi”, cô đi vào trong phòng phẫu thuật, không thích, nhưng không có nghĩa là sẽ không cứu.

Thượng Quan Thuyên cũng theo vào trong, sao đó anh lại rõ ràng nghe được tiếng Giản Tiểu Phương thỉnh thoảng nói thầm, “Người gì không biết, nói đến lấy máu liền sợ hãi, ai cũng lớn như thế rồi, đúng là mất mặt thật”.

Thượng Quan Thuyên gắt gao cau mày, trên mặt đã không còn vẻ bình tĩnh như trước, nghiêm túc cực kì, giọng điệu của anh có chút thản nhiên trầm thấp, “Không phải bọn họ không muốn mà là không thể. Bởi vì nhóm máu của Nham là AB, còn của Cố Nghê Y là nhóm máu B, cho nên bọn họ dù có muốn đi cũng không có cách nào”.

“Anh nói cái gì?”, Giản Tiểu Phương cất cao giọng, nhưng khi nhìn thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình thì vội vàng bưng kín miệng, “ý anh muốn nói là, Mục Khả Tâm căn bản không phải là con gái của Mục Nham sao?”.

Thượng Quan Thuyên thở dài một hơi, sau đó mới gật đầu một cái, anh cũng hy vọng điều này là giả, bác sĩ đã lầm, hoặc là bọn họ đã nghe lầm.

Nhưng là, dường như đây là chuyện không có khả năng, Giản Tiểu Phương ngồi xuống, nhìn bác sĩ đo huyết áp, xét nghiệm máu của mình, mãi cho đến khi một cái ống vừa thô vừa to cắm vào cánh tay cô, có chút đau đau, trên vai bỗng nhiên truyền đến một trận ấm áp, thanh âm trầm thấp ôn nhu của Thượng Quan Thuyên vang lên, “đừng lo lắng, một lát sẽ không sao”, ánh mắt của anh nhìn cô, ngồi xuống bên cạnh cô.

Giản Tiểu Phương gật đầu một cái, đến khi lấy máu xong, Thượng Quan Thuyên đỡ cô đứng dậy. Không lâu sau đó bọn họ nhận được thông tin, Mục Khả Tâm đã không có chuyện gì.

Chính là, có một vấn đề lớn hơn đang chờ bọn họ, lúc này, Giản Tiểu Phương rất muốn cười to. Vở kịch này thật buồn cười, diễn sai một cái, kết cục thì ra là như vậy.

Mục Nham, hóa ra đến cuối cùng, anh mới là mới là kẻ nực cười nhất, anh đi nuôi con cho người khác, lại khiến cho đứa con ruột của mình lưu lạc bên ngoài. Thật đúng là, làm cho cô ngay cả cười cũng lười.

Mục Nham đứng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố Nghê Y. Hắn cảm giác trái tim của mình như đã ngừng đập. Tin tức kia với hắn mà nói, giống nhau sét đánh ngang tai, thậm chí còn làm cho hắn mất đi bản năng suy nghĩ, chỉ có thể nhìn Cố Nghê Y như vậy. Đây là người phụ nữ mà hắn yêu, hắn ngay cả cuộc hôn nhân của mình cũng bỏ ngang, làm ngược lại tất cả để cưới cô ta, để rồi trả lại cho hắn là những thứ này sao?

Con gái của hắn, Khả Tâm của hắn, đứa con gái hắn yêu thương từ nhỏ, thế nhưng lại không phải là con ruột của hắn. Khó trách, bộ dạng của con bé không giống hắn, cũng không giống cô ta, có lẽ là cực kỳ giống cha ruột của nó đi. Vậy chắc không cần phải đi xét nghiệm DNA nữa.

Con gái của hắn sao? Thật đúng là một loại mỉa mai đến cực điểm.

Mà Cố Nghê Y chỉ biết cúi đầu, mồ hôi đổ ướt đẫm lòng bàn tay, “Nham, hãy nghe em nói”. Cô ta đột nhiên ngẩng đầu, gắt gao lôi kéo cánh tay Mục Nham, “Nham, em không phải cố ý, em cũng không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, ngày đó em uống rượu, khi em tỉnh thì đã cùng người ta ở trên giường, em thật sự không biết, không biết Khả Tâm là của hắn ta. Nham, em vẫn luôn yêu anh, cho tới bây giờ chưa từng thay đổi”.

Nếu cô ta sớm biết Mục Khả Tâm có bộ dạng như bây giờ, cô ta sẽ không sinh nó ra, khi đó, cô ta thật sự nghĩ rằng đó là con của Mục Nham, bởi vì cô ta từ nước ngoài trở về, ngoài Mục Nham ra, vốn không hề lên giường cùng người đàn ông nào khác. Lần đó say rượu, cô ta đã quên mất. Thế nhưng không thể tưởng tượng được, chuyện lại khéo như thế, chỉ có một đêm đó thôi cũng khiến cô ta có Mục Khả Tâm. Cho đến bây giờ, ngay cả Mục Nham cũng đã biết, cô ta phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?!!

Mà lời nói của Cố Nghê Y lại hoàn toàn làm cho Mục Nham tuyệt vọng, Khả Tâm, thật sự không phải con gái của hắn, “Cố Nghê Y, cô yêu tôi thật sao?”, rốt cục hắn cũng mở miệng, trong giọng điệu nồng đậm châm chọc, trong hai mắt của hắn giờ lại hiện lên tia đau đớn kịch liệt rốt cuộc không thể xóa tan. Hắn cũng là người, cũng sẽ đau, cũng sẽ có cảm giác, cô ta đội cho hắn một cái nón xanh* lớn như thế trên đầu, còn đi nuôi con cho người khác, khiến cho hắn cũng không biết, phải đối mặt như thế nào với tất cả chuyện này.

*đội nón xanh: bị cắm sừng.

Đó là đứa con gái mà hắn yêu thương vô cùng, một đứa trẻ nhỏ như vậy, từ khi còn nhỏ hắn đã ôm nó đến khi lớn dần.

Hắn nghĩ rằng hắn đã rất hạnh phúc, dù sao, hắn cũng có Khả Tâm. Nhưng hiện tại, từng chuyện vỡ lở ra, hắn tựa hồ đã mất đi tất cả, đến cuối cùng cũng không thể tìm thấy hết thảy từ trước kia.

Trái tim hắn trống rỗng, những thứ hắn yêu đã mất hết. Mặc kệ là Cố Nghê Y hay là Mục Khả Tâm, đều không còn gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »