Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8519 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 189
tiểu uyển của ti gia.

❊ ❊ ❊

Nói đến con hoang, cô rõ ràng thấy được thống khổ chợt lóe trong mắt Mục Nham, còn Cố Nghê Y vẫn trầm mặc nãy giờ đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt xấu hổ.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi, Giản Tiểu Phương hoàn toàn giãy khỏi tay Thượng Quan Thuyên, ngước mắt lên, không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào Mục Nham. Không ai bảo vệ cho An An nhà cô thì cô sẽ làm.

“Mục Nham, anh có biết hay không, anh thực sự nực cười, anh vì đứa nhỏ của người khác, lại khiến cho đứa con của chính mình trở thành con không cha, anh nói xem, anh có phải là nực cười quá mức hay không?”.

Hai hàng lông mày của Thượng Quan Thuyên vẫn đang nhăn chặt lại, đến khi nghe được ba chữ con không cha, giống như nghĩ đến chuyên gì, sắc mặt anh như trĩu nặng phân nửa, chẳng lẽ là………..

“Tiểu Phương, có phải là Diệp An An hay không?”.

Anh vội vàng hỏi, nếu thật sự là như vậy, vậy thì….lại phiền toái nữa rồi.

“Đúng vậy”. Giản Tiểu Phương không hề làm cho anh thất vọng, hoặc là nói, không hề làm cho bất cứ kẻ nào ở đây phải thất vọng, tin tức của cô sẽ làm Mục Nham càng thêm thống khổ, ngoại trừ Ti Hạo luôn lạnh nhạt từ đầu đến giờ.

“An An cũng mang thai, hơn nữa lại là con ruột của người nào kia, một đứa bé trai, nhưng mà hắn ta đã tự tay vứt bỏ rồi, cho nên hiện tại nó chính là một đứa con tư sinh”, cô nói thực châm chọc, càng nhấn mạnh ba chữ “người nào kia”, nhưng tất cả mọi người ở đây đều biết ‘người nào kia’ trong miệng cô là ai.

Thượng Quan Thuyên vỗ vỗ cái trán mình, thật đúng là một mớ lộn xộn, Nham còn có một đứa con trai nữa, là con ruột của cậu ấy. Nham yêu thương một đứa con gái nhưng lại không phải là con ruột của mình gần hai năm, khiến cho con mình ở bên ngoài lưu lạc trở thành con tư sinh, đây đúng quả thực là trào phúng quá mức. Trách không được Tiểu Phương tức giận như thế, nếu là anh, phỏng chừng đã sớm điên rồi.

“Cô nói cái gì, Diệp An An mang thai, là con của tôi sao?”, Mục Nham lui từng bước, tin tức này, hắn rõ ràng không thể thừa nhận kịp. Hắn thế nhưng lại có một đứa con, Diệp An An chết tiệt, vì cái gì không nói cho hắn, để con hắn phải lưu lạc bên ngoài. Chính là, rất nhanh, hắn lại đau khổ mà khép chặt hai mắt.

Ly hôn ngày đó, cô từng nói qua, cô mang thai, nhưng là hắn không tin, thậm chí còn muốn xoá sạch đứa nhỏ trong bụng cô, kia mới là cốt nhục của hắn a. Hắn thiếu chút nữa đã phạm phải một sai lầm cực kì lớn.

Hắn còn có một đứa con, là con trai, đứa con của hắn và Diệp An An, có lẽ Giản Tiểu Phương khiến hắn nhất thời không thể tiếp nhận tin tức này, thế nhưng, không thể nghi ngờ đã làm cho trái tim hắn được sống lại một lần nữa. Hắn muốn đi tìm hai mẹ con, sau đó, sẽ không bào giờ sai lầm như thế nữa.

Chẳng qua là Cố Nghê Y lại cúi gầm đầu xuống, không ai nhìn đến biểu tình này của cô ta, sợ hãi, cũng là lơ đểnh, đứa nhỏ kia đã bị xoá sạch, Mục Nham, cho dù là không có Khả Tâm, hắn cũng không có được đứa nhỏ đó. Nhưng nếu đồng thời Mục Nham biết chuyện này là do cô ta làm, như vậy, cô ta không biết mình còn sống tiếp được nữa hay không.

“Hạo, chuyện này cậu cũng biết có phải hay không?”, Thượng Quan Thuyên quay sang Ti Hạo, vậy thì tất cả những gì cậu ta làm cuối cùng cũng có một đáp án hợp lý. Cậu ta khiến cho Nham phải hối hận, mà Nham cũng đã bị đúng như ý muốn của cậu ta. Từ đầu đến bây giờ, thật là một trời một vực, nếu lúc ban đầu khi Mục Khả Tâm được sinh ra, Nham biết được chuyện này thì giờ đây cậu ta cũng không bị tổn thương lớn như thế này. Còn bây giờ, Mục Khả Tâm đối với Mục Nham mà nói, thật sự là không thể buông tha. Cho dù đây không phải là con gái mình nhưng cũng là đã từng thật tâm đối đãi.

Mục Nham là người, có da có thịt, cũng có tình cảm.

Ti Hạo đứng lên, bên trong đôi mắt xinh đẹp một mảnh sâu thẳm không thấy đáy, “đúng, tôi biết”, anh hít một hơi thật sâu, lại tiếp tục nói, “Cậu có biết tôi gặp lại Diệp An An khi nào không, cô ấy là một thai phụ, thế nhưng lại đi rửa chén thuê cho người ta, một n phụ nữ mang thai, mỗi ngày hai bàn tay đều phải ngâm trong nước mười mấy giờ, các người có thể tưởng tượng nổi những ngày như thế không? Mục Nham, đó là vợ trước của cậu, cậu cứ như vậy mà đối xử với cô ấy sao. Với đứa nhỏ người khác thì yêu thương chiều chuộng hết mực, nhưng với đứa nhỏ của mình thì lại tàn nhẫn, cậu đúng là làm cho người ta phải rửa mắt mà nhìn”.

Anh càng nói càng lạnh, “Mục Nham, tôi không phải không tận lực đi tìm An An, mà bởi vì thương tổn cậu gây nên cho cô ấy cả đời này cũng không khôi phục lại được. Cậu đừng đi tìm cô ấy nữa, bởi vì cậu không xứng”.

Hai mắt Mục Nham đỏ hồng, lồng ngực truyền đến một trận đau đớn, người phụ nữ nhỏ bé đơn thuần kia, thì ra, đó là đứa nhỏ của hắn a, cũng là người phụ nữ mà hắn bất tri bất giác yêu thương.

“Hạo, cô ấy có con của tôi, cô ấy là vợ của tôi”, hắn đột nhiên nói, trên mặt có một loại thần sắc kiên trì phi thường, Diệp An An, hắn sẽ không buông tay cô nữa. Hắn đã biết rõ tình cảm trong lòng mình, sẽ không bao giờ buông tay, huống chi, hắn còn có một đứa con trai, đứa con của hắn.

“Vợ trước”, Ti Hạo đính chính lại, một lúc lâu sau anh mới quay sang nhìn Mục Nham, bên trong mắt có chút thay đổi, ngữ khí mang vẻ sâu xa, “Nham, cho dù cậu tìm được cô ấy, tôi cũng không đời nào đem cô ấy giao cho cậu”.

Anh nói thực nghiêm túc, cũng thực chắc chắn, không còn tùy ý như trước.

“Câu không ngăn cản được tôi đâu”, Mục Nham trầm giọng nói, hai người đàn ông, vóc dáng đều to lớn như nhau, cùng kiên quyết như nhau, cùng vì một người phụ nữ kia.

“Nham, cô ấy chính là Tiểu Uyển”, Ti Hạo không muốn nói thêm điều gì với cậu ta, lúc xoay người rời đi, đột nhiên một câu như vậy.

Hai chữ ‘Tiểu Uyển’ khiến cả Mục Nham cùng Thượng Quan Thuyên đều ngây ngẩn cả người, Mục Khả Tâm không phải là con gái của Mục Nham đã làm bọn họ không tiếp nhận nổi, nhưng tin này càng làm bọn họ không thể hơn.

“Tiểu Uyển” chính là con gái của người cô mà Ti Hạo yêu nhất, là người mà Ti gia đã tìm kiếm mười mấy năm nay.

“Hạo, cậu không phải đang nói giỡn đấy chứ?”, thanh âm Thượng Quan Thuyên giống như đã không còn bình thường nữa, nếu đó là sự thật, như vậy chuyện này càng ngày càng phức tạp. Diệp An An là người của Ti gia, chính là người mà Mục Nham đã từng thương tổn rất nhiều, Ti gia sẽ không chấp nhận Mục Nham nữa. Người nhà Ti gia từ trước đến nay đều luôn bênh người nhà mình, nhất là Ti lão gia, ông ấy yêu thương đứa con gái này đến tân xương tuỷ, huống chi, này lại là đứa nhỏ duy nhất lưu lại của con gái mình.

Ti Hạo đi nhanh ra ngoài, để lại ọi người ở đây một đống chuyện chưa thể tiêu hóa hết.

“Thượng Quan Thuyên, Tiểu Uyển là ai, có liên quan gì đến An An sao?”, Giản Tiểu Phương quay đầu lại nhìn về phía Thượng Quan Thuyên đang ôm Mục Khả Tâm trong lòng, anh đang dỗ dành đứa nhỏ nín khóc.

Thượng Quan Thuyên mím chặt môi, sau khi bảo mẫu đi ra, đem Tiểu Khả Tâm giao cho bà ta xong, lúc này mới kéo tay Giản Tiểu Phương đi ra ngoài.

Mà bộ dáng của anh cũng là trầm trọng chưa từng có từ trước đến nay, ít ra là Giản Tiểu Phương chưa từng nhìn thấy.

Ra được bên ngoài, hết thảy bên trong đều đã không còn quan hệ gì với bọn họ, mà Thượng Quan Thuyên cũng tin tưởng, Mục Nham nhất định sẽ xử lý tốt tất cả chuyện này, chỉ là có chút việc cũng không thể xử lí được.

Tỷ như, Diệp An An vẫn còn một thân phận khác, khiến ọi người ai cũng không thể ngờ được. Thế giới này thật đúng là nhỏ bé, thì ra người mà họ luôn muốn đi tìm lại ở ngay bên người, hơn nữa còn là một thân phận như thế.

Thảo nào Ti Hạo tức giận đến thế, nếu là anh, chỉ sợ cũng không cách nào đối mặt thoải mái được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »