Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8516 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 171
chiếc áo này thật thơm.

❊ ❊ ❊

“Mẹ mẹ, thật thơm…”, Diệp Tiểu An chớp chớp ánh mắt màu tím xinh đẹp, lông mi thật dài in bóng xuống nhàn nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, đáng yêu cực kỳ.

“Cái gì thơm, ân?”, Diệp An An đem tây trang trên mặt đất đặt sang một bên, bế Diệp Tiểu An lên giường, đứa nhỏ này quá mức thông minh, cô cũng đã quen với thói quen của thằng nhóc này rồi, càng hiểu được ý tứ trong mấy câu đơn giản của nó.

“Áo, thơm”, nó cọ cọ lên áo của Diệp An An, ánh mắt thì lại nhìn xuống chiếc áo đang nằm dưới đất.

“Đúng rồi, rất thơm”, Diệp An An nói hùa theo Tiểu An rồi lấy bình sữa bên cạnh ra, “Cái này thơm hơn, phải không Diệp Tiểu An?”.

Diệp Tiểu An vừa thấy bình sữa, hai tay liền bắt lại chỗ mình, ngồi trong lòng Diệp An An mà uống sữa.

Cho đến khi con đã uống hết một bình, Diệp An An đã thu dọn mấy thứ xong, vỗ về tấm lưng bé nhỏ của con trai. Diệp Tiểu An ăn no rồi, ánh mắt vẫn cứ dán chặt vào tấm áo kia, mang theo khát vọng nho nhỏ nào đó.

“Mẹ mẹ, áo…”, nó nhịn không được lôi kéo tay áo Diệp An An, cái miệng nhỏ nhắn chu lên.

“Được rồi, sợ con thật đấy”, thật sự là không thể chịu đựng được loại ánh mắt đáng thương này của con trai, cô nhặt tấm áo tây trang trên mặt đất lên, vừa mới đem lại cho thằng bé, cái tay be bé của Diệp Tiểu An đã thò ra bắt lấy ôm vào người, nằm vào trong lòng của Diệp An An, cánh môi hơi chu lên, hai mắt chớp nhẹ nhàng, chậm rãi đi vào giấc ngủ. Mà ngón tay nho nhỏ vẫn còn đang túm chắt lấy tấm áo kia.

Diệp An An không dám động một chút, chỉ sợ quấy rầy đến con trai đang ngủ say. Hơn mười phút sau, cô mới đem con đặt lên giường, cẩn thận kéo chăn đắp lên người Tiểu An.

Đứa nhỏ này, đúng là, còn chưa thấy hài lòng nữa.

Cô cúi đầu nhìn tây trang trong tay, thật không biết con trai làm sao lại nói là rất thơm, đúng là sở thích kỳ quái mà. Cô đứng lên, bước chân nhẹ nhàng đi vào trong toilet. Đến khi giặt sạch sẽ rồi, cô lại cẩn thận đi lại bên giường. Ngày mai là có thể trả lại cho tổng tài rồi.

Đột nhiên, cô nhớ tới thanh âm của người đàn ông kia, ánh mắt chớt lóe lên, cô nhìn Diệp Tiểu An đang ngủ say, thanh âm kia, có chút giống với thanh âm của người kia ở bờ biển.

Lúc đó không có vô lực, cũng không có khàn khàn như vậy, thật sự rất giống. Cô ôm ở Diệp Tiểu An vào lòng mình, đột nhiên lắc lắc đầu, cô đúng là đã nghĩ quá nhiều rồi.

Ngày hôm sau, Diệp An An mang theo chiếc áo tây trang kia đi làm, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa, cho đến thật lâu sau, ở cửa xuất hiện một đoàn người, đi ngay đằng trước là một người đàn ông dáng người vô cùng cao lớn, cô chớp hai mắt mấy cái, bởi vì cách quá xa, hơn nữa phía trước lại có rất nhiều người đang đứng, cho nên căn bản cô nhìn không rõ diện mạo của anh ta, chỉ có thể nhìn ra được một điều là, người đàn ông này rất cao.

Cô vẫn đứng tại chỗ, cuối cùng lại không thể nhìn thấy được thân ảnh người kia đâu, nên cô đành xoay người trở về, không biết phải làm thế nào mới trả lại áo được cho anh ta.

Mãi đến giữa trưa mà cô vẫn không gặp được người đàn ông đó, dù sao, anh ta cũng là tổng tài, còn cô chỉ là một nhân viên tạp vụ nho nhỏ, anh ta chắc chẳng thể nhìn thấy cô, mà có lẽ, anh ta cũng sẽ không thèm để ý đến tấm áo này.

Xoay người, cô vừa định rời đi lại nhìn thấy được một góc áo màu đen của ai đó, rất xa, bỗng cô thấy có một người đàn ông đang đi tới. Người đó vẫn đeo kính râm, có lẽ nhưng cũng bởi vì này cặp kính râm này khiến cô nhất thời nhìn không rõ được diện mạo của anh ta.

Như thế, liếc mắt một cái cô cũng nhận ra được thân phận của người đàn ông này, là vị tổng tài của công ty đến từ Anh quốc.

“Xin đợi một chút”, thấy anh ta càng ngày càng đi xa dần, Diệp An An lúc này mới nhớ tới cái gì, thanh âm tuy rằng không lớn, thế nhưng lại rơi vào trong tai của người đàn ông rõ ràng từng chữ một.

Anh ta dừng bước chân, quay sang hướng người phụ nữ đang chạy tới, con ngươi hạ xuống, khóe môi của anh cũng hơi giễu cợt mà nhếch lên. Lại là cái kiểu này, thời gian gần đây anh luôn gặp phải mấy người đàn bà diễn chung một vở tuồng, có điều, thực đáng tiếc, anh chẳng có chút hứng thú gì với bọn họ. Mà lúc này anh đang lục lọi trong trí nhớ của mình, chỉ là, hình như mình chưa từng gặp qua người này thì phải.

Diệp An An ngẩng đầu, ngũ quan thanh tú lọt vào trong mắt của người đàn ông, Lance híp hai mắt lại nhìn tiểu nữ nhân đang đứng trước mặt mình, cô ta thực đúng là nhỏ người, vóc dáng nho nhỏ, ngay cả gương mặt cũng rất nhỏ, điển hình cho người phụ nữ phương đông. Diện mạo thì cũng chỉ ở mức bình thường, trái tim của anh hơi hơi khẽ nhảy lên, giống như có một phần kí ức nào đó đang tái hiện lại, anh, có phải đã gặp qua cô ở nơi nào rồi không?!!

Chẳng qua đã lật lại tất cả trí nhớ của mình, cuối cùng vẫn là cảm giác xa lạ không quen.

“Chuyện gì?”, thanh âm nhàn nhạt trở nên lạnh lùng hơn, khiến cho trái tim Diệp An An dâng lên chút khổ tâm. Không phải anh ta đang nghĩ là cô cố ý tiếp cận anh ta để trở thành người phụ nữ của anh ta đấy chứ.

Miễn cưỡng cười, trong mắt nén xuống chút tổn thương nho nhỏ, “Thực xin lỗi, tổng tài, đây là áo của ngài”, cô đem áo đã giặt sạch sẽ tới trước mặt anh ta, “Ngày hôm qua thật sự rất xin lỗi, là do tôi đụng phải ngài, áo này, tôi đã giặt sạch sẽ rồi”, tay của cô cầm áo, nhưng hai tay của người đàn ông vẫn ung dung đặt trong túi quần, cũng không hề có ý định vươn tay ra tiếp lấy. Sắc mặt vẫn lạnh lùng thản nhiên, cặp kính râm đang che đi đôi con ngươi đang nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt lợi hại như vậy giống như đao nhọn, cắt nát hốc mắt của cô.

“Tôi nói rồi, không cần”, thanh âm anh ta vô cùng lạnh lùng, trong lòng Diệp An An lại là chấn động, không khỏi lui về phía sau từng bước. Lần này nghe lại, hình như thanh âm của người đàn ông bên bờ biển kia cũng giống thế, quả thật là giống hệt nhau. Thế nhưng, người bên bờ biển kia, đã dịu dàng nói với cô ‘đừng khóc’, còn thanh âm này, lại là lạnh lùng vô tình.

Quả nhiên không phải cùng một người.

Chỉ là, rõ ràng biết là không phải một người, nhưng khi nghe đến giọng điệu lạnh lùng của anh ta, lại khiến cô vô cùng khó chịu, có lẽ là bởi vì cô quá yêu Tiểu An, nên cô đối với người đàn ông kia cũng có một loại tình cảm đặc biệt. Cô chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày gặp được anh ta, chính là trên mặt Diệp Tiểu An như có như không lộ ra bóng dáng của người đàn ông đó, làm cho cô bản năng một chút chờ mong. Đặc biệt chờ mong, ngay cả chính cô cũng nói không nên lời.

Có chút chờ mong không đáng có, cô biết, trải qua nhiều chuyện như vậy, cô không cần gì nữa, cô chỉ cần Tiểu An là đủ rồi.

Diệp An An cầm túi đựng áo đặt trên mặt đất, cúi đầu, bên trong con ngươi nhợt nhạt hé ra một chút tổn thương, “thực xin lỗi”, nói xong một câu liền xoay người chạy đi.

Lance nhìn chiếc áo trên mặt đất, xoay người bước được vài bước rồi lại quay trở lại, nhấc túi lên, chỉ là một chiếc áo tây trang mà thôi, vứt bỏ liền vứt bỏ. Quần áo của anh từ trước đến nay đều là có chuyên gia làm theo yêu cầu, anh chỉ mặc duy nhất một nhãn hiệu, bao gồm cả nội y. Chính là, chiếc áo này, nhớ tới bị thương trong mắt người phụ nữ kia, anh hơi nhấp môi mình, ánh mắt tím nheo lại một chút.

Lại một lần nữa xoay người rời đi, chính là ngoài ý muốn mà thôi, nhận hay không nhận, với anh mà nói cũng không có ảnh hưởng nhiều, một tấm áo mà thôi, chỉ có thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »