Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 162
thiên sứ của anh.

❊ ❊ ❊

Bên trong trang viên của gia đình Corrine, Hứa Lam Thanh tựa vào người Dean, trong ánh mắt chẳng mảy may một chút thần thái.

“Dean, chúng ta thật sự không thể có cháu nội sao?”

“Ân, có lẽ sẽ có một kỳ tích xuất hiện đi, cho dù không có, chúng ta cũng có thể nhận nuôi mà”, Dean nhẹ nhàng vỗ về mái tóc dài của người vợ thương yêu, vợ chồng ông vô cùng yêu thương nhau, chỉ là, chuyện này cũng là nỗi đau xót nhất của hai người.

Ông cúi đầu, nhìn bản báo cáo chẩn đoán bệnh của bệnh viện, bên trên viết rõ ràng hai chữ, vô sinh!!!

Đứa con trai vô cùng xuất sắc ưu tú của họ, vào tai nạn xe cộ nửa năm trước đã đánh mất đi mất khả năng sinh con, nó vẫn có thể quan hệ với những người phụ nữ khác, thế nhưng lại không có cách nào để có được đứa con của riêng mình.

Gia tộc Corrine chỉ có mình Lance, nói như vậy, gia tộc của họ ở vùng này thực sự là bị đoạn tuyệt mất rồi. Nói không đau là gạt người, nói không buồn cũng là gạt người. Thế nhưng, ông chưa từng bình tĩnh như bây giờ, một người chồng, làm một người cha, ông so với vợ và con trai mình phải càng kiên cường hơn nữa, tuy rằng trong lòng ông cũng đã không còn cách nào mà nghĩ lại chuyện này.

Lance đứng một mình trước cửa sổ sát đất thật lớn bên trong phòng mình, mái tóc màu nâu nhạt cùng với bức rèm của bị từng cơn gió nhẹ ngoài cửa sổ thổi mà bay bay, từng sợi quét qua ánh mắt màu tím. Anh nhắm chặt hai mắt mình lại, cho dù hiện tại chỉ có một mình anh ở đây, cũng không có cách nào có thể khiến anh đem hết tất cả nỗi đau của mình ra ngoài được.

Tai nạn xe cộ nửa năm trước đó là đau đớn nhất đời này của anh, chẳng khác nào đã hủy diệt anh đi vậy. Nhưng anh lại không thể để cho chính mình không còn chút chí khí, lại không thể yếu đuối. Anh là Lance Corrine, tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Ever Change, lại là người kế thừa của gia đình Corrine, ở trên người anh chưa bao giờ được phép sẽ xuất hiện hai chữ ‘yếu đuối’ này.

Xem qua tình hình một năm qua, toàn bộ bọn nội gián trong công ty đã bị quét sạch, thì ra vài tên nguyên lão (có địa vị chức cao) sau lưng anh cùng với tập đoàn nào đó hợp tác, cố ý thuê sát thủ tới lấy mạng của anh. Không thể tưởng được mạng của anh lại lớn như vậy, bị quăng ra đến ngoài biển mà vẫn không chết. Nếu anh đã không thể chết được thì kẻ phải chết chính là bọn chúng, chọc tới người của anh thì sao có thể có được kết quả tốt đẹp được. Trên mặt nở một nụ cưới khát máu, ánh mắt tím của anh hơi hơi chuyển thành màu đỏ tươi.

Chính là, cho dù chiếm được hết thảy, trả thù được bọn họ, nhưng anh có thể lấy lại được những gì đã mất sao? Thân thể anh, anh lại nhắm chặt hai mắt, có chút mỏi mệt mở ra, trong mắt là khoảng mông lung thất thần.

Có tin không? Trên đời này thực sự có thiên sứ. Mà chính anh đã gặp rồi, thiên sứ chỉ thuộc về anh, đã cứu mạng của anh, nhưng đến khi anh tỉnh lại thì lại tìm không thấy một chút bóng dáng của cô ấy.

Phái ra từng nhóm từng nhóm người đi tìm, nhưng không cách nào tìm được một người vô danh vô tính như vậy, thậm chí, ngay cả diện mạo của cô ấy anh cũng chẳng biết là như thế nào.

Anh nhớ thân thể của cô có một mùi thơm nhàn nhạt, vẫn nhớ như in. Nhưng cuối cùng lại hóa thành hơi nước của biển cả, cũng không thể tìm được bóng dáng gì.

Quay đầu, trên gương mặt của người đàn ông phảng phất ý cười từ trong tim, có lẽ bởi vì anh đang nghĩ tới chuyện có thể làm cho anh thấy vui, rất chân thật, trong thực đẹp mắt, bớt đi được chút lạnh nhạt thường ngày, có nhiều thêm được một chút ấm áp. Ngay cả màu tím trong mắt cũng trở nên ấm áp hơn.

Thiên sứ của anh, sẽ lại xuất hiện nữa sao?

Bức màn tiếp tục bị thổi hất lên, ngẩng đầu, nhìn đến không trung, như vậy, tin tưởng dần dần cũng sẽ trở nên lớn dần.

Thiên sứ của anh, thực sự tồn tại sao?

Diệp An An ở bệnh viện một tuần, rốt cục thì cô cũng được xuất viện. Những ngày nằm viện đều là dì Lí ở đây chăm sóc cô, mà cục cưng của cô cũng bởi vì rất nhiều người yêu thích nó nên có khi ngay cả cô cũng ôm không được vài phút. Nó luôn mở to đôi mắt xinh đẹp của mình, đối với tất cả mọi người đều lộ ra nụ cười hồn nhiên ngây ngô, mỗi lần như vậy đều bị hôn cho đến nước miếng dính đầy mặt :))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »