Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8549 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 183
động tâm.

❊ ❊ ❊

“Thực xin lỗi, Corrine tiên sinh, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?”, người vừa đi vào chính là viện trưởng của bệnh viện, ở đây, bọn họ đối với cái tên Lance Corrine cũng không xa lạ gì – Quý tộc Anh quốc, tổng tài điều hành của tập đoàn Ever Change, hơn nữa, anh còn là người tài trợ chính cho bệnh viện này.

“Xin lỗi?”, Lance đột nhiên xoay người, toàn thân từ trên xuống dưới toát ra một loại áp lực lãnh khốc mà tàn bạo, đôi mắt màu tím lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên, “Viện trưởng Trần, hàng năm tôi đều rót vào cho ông nhiều tiền như thế là để cho các người làm việc như thế này à? Bệnh viện của các ông chính là bỏ mặc người bệnh ở đây không để ý gì đến sao?”.

Viện trưởng lau lau mồ hôi lạnh trên trán, hai mắt ông ta nhìn thoáng qua đứa trẻ đang nằm trên giường bệnh nhân. Lúc này, đứa nhỏ đang được y tá truyền nước biển, nghe ngữ khí của bọn họ, có lẽ đứa trẻ này đã không có việc gì rồi.

“Đó là….bởi vì….”, viện trưởng vội vàng giải thích, “con gái của tổng tài tập đoàn Mục thị bị thương nặng, anh ta yêu cầu toàn bộ bác sĩ phải qua bên đó…”.

“Toàn bộ?!!”, Lance vừa nghe lời này, hảo cảm từ trước đối với Mục Nham đã không còn chút nào, “thế nào, con gái anh ta chết rồi phải không?”, anh từ trước đến giờ cũng không đến mức lãnh huyết như thế này. Nhưng lần này, anh vậy mà lại biết được mình cũng có thể nói ra được những lời ác độc như vậy.

Đối với bé gái nhỏ nhắn kia, anh rất thích, nhưng cũng là một đứa nhỏ, nếu không phải nhờ anh, đứa nhỏ lúc ban nãy được anh ôm vào lòng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Sinh mệnh thực yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ vào liền vỡ tan.

“Ah, không”, viện trưởng lui về phía sau từng bước, bộ dáng tức giận của người đàn ông này so với Mục Nham còn đáng sợ hơn gấp mấy lần.

“Con gái anh ta là người còn con người khác thì không phải là người phải không?”, thanh âm của anh trở nên lạnh lẽo hơn, khiến cho toàn bộ những người khác ở đây đều phải run rẩy, nhưng ngoại trừ Diệp An An.

Diệp An An nhắm chặt hai mắt mình, đến khi mở ra, bên trong hàm chứa hận ý chưa từng có từ trước đến này. Đúng vậy, là hận, thù hận ngập tràn, bọn họ có thể thương tổn cô, nhưng tuyệt đối không thể thương tổn người thân duy nhất trên đời này của cô. Mục Nham, Cố Nghê Y, bọn họ đã hại chết một đứa con của cô, giờ còn muốn hại chết Tiểu An nữa sao?

Ngôi nhà trước đây, ngôi nhà trong quá khứ, khi đứa nhỏ kia bỏ cô mà đi đã không còn tồn tại nữa. Còn bây giờ, cũng bời vì Diệp Tiểu An mà thù hận của cô đối với bọn họ lại thêm chất cao như núi.

Không phải yêu, mà là hận, hận thực sự.

“Được rồi, đã không còn việc gì”, bác sĩ chữa trị lau mồ hôi trên mặt một chút, đứa trẻ trên giường hô hấp cũng từ từ ổn định hơn, ông ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Bé cưng không sao rồi, nghỉ ngơi vài ngày là được”.

Có điều, có chút chuyện ông ta không nói ra, chẳng hạn như đứa nhỏ này chỉ cần đến muộn một chút thôi, tính mạng của nó có lẽ đã không giữ được, sốt tới 39 độ. Nhìn bộ dạng đáng sợ của người đàn ông này, nếu thật này xảy ra chuyện gì, chắc chắn rằng, mấy người bọn họ đây đều lãnh không nổi hậu quả đâu. Ông cùng viện trưởng lau mồ hôi ròng ròng trên trán, liền cảm nhận được, ngay cả lưng áo cũng đã bị mồ hôi làm ướt đẫm.

Lance hơi nheo mắt lại, lúc này mới nhìn về phía Diệp An An, phát hiện hai mắt của cô vẫn luôn dán chặt trên giường bệnh, đứa bé trên đó sắc mặt lúc này cũng đã không còn đỏ như lúc nãy, nó nằm thẳng, anh nhìn đến sườn mặt thằng bé, hơi hơi lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, vô cùng đáng yêu.

Lance khoát tay, ý bảo viện trưởng cùng mấy người đó đi ra ngoài. Trong này bây giờ chỉ còn hai người, không đúng, còn có thêm người thứ ba nếu cũng tính thêm đứa nhỏ.

“Diệp An An, đứa bé này là ai?”, cuối cùng anh cũng hỏi ra vấn đề này, lúc nãy chính là bởi vì sự tình quá mức vội vã, không cho phép anh được nghĩ nhiều. Bây giờ thì anh muốn được biết tất cả một cách rõ ràng. Người phụ nữ đã ảnh hưởng đến trái tim anh, trên người cô rốt cuộc còn có những bí mật gì nữa? Hy vọng cô sẽ không làm cho anh phải thất vọng.

Diệp An An chậm rãi đi đến bên Tiểu An, nhẹ nhàng vuốt ve dụng mạo nho nhỏ của con, nhiệt độ cơ thể nó đã hạ được chút ít, hai mắt vẫn gắt gao nhắm chặt. Tiếng hô hấp yếu ớt thỉnh thoảng truyền đến, rõ ràng là đã ổn định hơn, không giống như vừa rồi lúc có lúc không.

Cô nghe được lời của Lance, thân thể hơi hơi chấn động, bản năng muốn chặn tầm mắt anh. Thực may mắn, hai mắt của Tiểu An vẫn còn đang đóng chặt, bằng không, anh nhất định sẽ phát hiện ra và rồi…. Mà cô thì không thể mạo hiểm như thế được.

“Diệp An An, trả lời tôi, đứa bé này là con ai?”, anh lại hỏi một lần nữa, nhưng chỉ đứng một chỗ, trong màu mắt tím giống như lóe lên một tia từng trải, trên mặt lại vẫn duy trì bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm giác được sợ hãi. Những người quen biết anh đều biết, nếu càng tức giận thì vẻ mặt của anh lại càng bình tĩnh, nhưng loại áp lực này, người bình thường không phải ai cũng chịu được.

“Đó là con của tôi”, Diệp An An khẽ đáp, lại không biết một câu nói này của cô đã làm cho người đàn ông bên cạnh chấn động như thế nào.

“Cô đã kết hôn và có một đứa con rồi sao?”, thanh âm của anh còn nhẹ hơn so với cô. Diệp An An không nói gì, cũng không dám quay đầu lại. Cánh môi hơi hơi mấp máy nhưng cuối cùng vẫn là lựa chọn không nói gì. Cô không kết hôn, nhưng cũng đã có con trai. Cô và con của anh, nhưng anh lại không hề biết gì.

Cánh cửa cạch một tiếng mở ra, sau đó ‘rầm’ một tiếng đóng lại. Lúc này mới Diệp An An mới quay đầu lại, trong phòng đã trống trơn, hết sức lạnh lẽo. Hàng mi mắt hơi run run, ánh mắt hạ xuống chức đựng nỗi đau lòng, rốt cuộc cũng không lấy lại được bình tĩnh ban đầu.

Thì ra, cô vẫn là để ý, vẫn là có cảm giác. Cô nghĩ lòng mình vốn đã chết lặng, nhưng lúc này, cô rõ ràng cảm nhận được một loại đau đớn đến ngạt thở.

Quay sang, cô cúi mặt xuống, dán chặt lên gương mặt của Tiểu An, ‘Tiểu An, thực xin lỗi, rõ ràng ba ba của con vừa rồi còn ở đây, cũng đã ôm con, nhưng ba lại không biết được con tồn tại. Thực xin lỗi, Tiểu An, là mẹ không tốt. Tất cả đều là do mẹ sai’.

Hơi thở của Tiểu An phả lên mặt cô, thực ấm áp, cánh tay nhỏ bé của nó vô thức bắt được vài sợi tóc rơi trên vai cô. Lực của tay thằng bé cũng không mạnh lắm, không hề làm cô bị đau, chỉ có đôi môi nho nhỏ đang bị khô nứt hơi hơi động, thấp thoáng có thể nghe được, thằng bé là đang gọi mẹ…

Lance đi ra, khuôn mặt từng trải đã lâu không thấy hiện tại là một mảnh thâm trầm, màu tím bên trong con ngươi đã dần trở thành một màu sẫm tối. Anh dừng bước chân lại, lúc này mới phát hiện, anh đã đi được một lúc lạu rồi. Người phụ nữ kia quả thực đã khiến anh phải thất vọng a, thì ra, cô ta đã kết hôn, lại còn có một đứa con trai đã lớn chừng đó. Mất công anh còn bắt đầu thích cô, thậm chí còn động tâm với cô nữa.

Thích?!! Anh đột nhiên sửng sốt, hóa ra, anh cũng có loại cảm xúc này, anh còn tưởng rằng anh chỉ là một tên máu lạnh thôi.

Anh mím môi cười, nụ cười mang theo chút châm chọc, thì ra, anh cũng có lúc động tâm, chỉ là so với người khác thì chậm chân hơn mất rồi (ý anh người khác chắc là “chồng” hiện giờ của an an, hihi). Anh là Lance Corrine, muốn kiểu phụ nữ nào mà lại không có. Nhưng anh híp hai mắt mình lại một chút, cùng thở dài. Anh đã từng có rất nhiều đàn bà, nhưng là khiến anh động tâm, cũng chỉ có một người. Thời gian dài như vậy, lại chỉ có duy nhất một người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »