Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 195
mâu thuẫn trong lòng.

❊ ❊ ❊

Phải buông tha sao? Nhưng rõ ràng cô là người đã có gia đình, hơn nữa còn rất hạnh phúc, thực sự anh muốn làm thật sao?

Không thể phủ nhận, lúc này anh đang vô cùng mâu thuẫn.

Lại qua vài ngày tiếp theo, đã nhiều ngày rồi mà Lance vẫn chưa tới công ty, Diệp An An ôm Diệp Tiểu An đi trên đường, trên đầu Diệp Tiểu An đội một chiếc mũ ông mặt trời xinh xắn. Mấy thứ này đều là do Giản Tiểu Phương mua cho thằng bé, trong nhà cô bây giờ, quần áo của Tiểu An chắc đã xếp thành một đống được rồi, bà mẹ nuôi Giản Tiểu Phương này, thật đúng là xứng chức mà.

Diệp Tiểu An đang chơi đùa với mấy sợi tóc trên bờ vai mẹ, bàn tay bé xíu nắm lại rồi lại buông ra, ánh mắt thỉnh thoảng đảo quanh, tò mò nhìn mọi thứ ngoài kia, với nó mà nói, cơ hội để được mẹ mang ra ngoài chơi như vậy cũng không nhiều, cho nên nó tỏ ra vô cùng hiếu kì, cũng rất thích thú.

Lúc này, ở một công ty bách hóa, Mục phu nhân vừa ở bên trong mua một vài đồ này nọ xong đi ra ngoài, đến khi đang đi về phía xe của mình, bà liền nhìn thấy một phụ nữ đang ôm một đứa bé, mà sườn mặt của người kia, rõ ràng là làm cho bà có chút quen thuộc, người phụ nữ này, bà có quen sao, bà có chút nghi ngờ đi về phía đó, nhìn ra được hoá ra là người mà bọn họ vẫn đang tìm.

Bà nhìn không chớp mắt đứa bé đang nằm trong lòng Diệp An An, bởi vì Diệp Tiểu An đưa lưng về phía bà nên bà chỉ có thể nhìn được bóng lưng nho nhỏ của thằng bé, còn có cặp mông trơn bóng. Có điều, từ quần áo mặc trên người thằng bé thì có thể nhìn ra nó còn rất nhỏ, nghiễm nhiên chưa đến hai tuổi.

Diệp An An cảm giác có một tầm mắt đang nhìn mình chăm chú, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Mục phu nhân đang đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm về phía này, cô chấn động một chút, vội vàng ôm Tiểu An trốn sang một bên, không dám đi ra, cô không muốn nhìn thấy người nhà Mục gia, cũng chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt để gặp lại bọn họ.

Cô ôm chặt đứa nhỏ vào lòng, Diệp Tiểu An cũng cảm giác được mẹ đang căng thẳng, hai tay gắt gao ôm lấy cổ cô, giống như đang an ủi cô vậy.

Mục phu nhân bên kia rốt cục cũng rời đi.

Lúc này cô mới dám đi ra, Diệp Tiểu An trong lòng cô xoay mình lại, thỉnh thoảng chớp chớp đôi mắt mình, bàn tay nhỏ bé thì lại túm chặt áo trước ngực của cô.

“Lão phu nhân, bà đã trở lại”, lái xe vội vàng mở cửa xe ra, để cho bà ngồi lên xe, mà hai tay bà vì đang kích động mà trở nên run lên, ấy vậy mà bà đã được gặp cháu trai của mình, đứa bé trai mà Diệp An An đang ôm kia, chắc chắn là cháu nội của bà, không thể tưởng tượng được người mà bọn họ đang đi tìm, hoá ra vẫn luôn nằm trong tầm mắt của họ, chẳng qua là do Diệp An An đang lẩn trốn thật.

Còn có đứa nhỏ kia, rõ ràng là cùng tuổi với Mục Khả Tâm, như thế nào lại nhỏ như vậy, cháu bà thực đáng thương, xem ra cuộc sống nhất định không được tốt lành gì, đứa nhỏ của Mục gia từ trước đến nay đều là thiên chi kiêu tử*, sao có thể đáng thương như vậy.

* thiên chi kiêu tử: con cưng được cha mẹ vô cùng nuông chiều.

Xe dừng trước cửa toà nhà tập đoàn Mục thị, Mục phu nhân nghênh ngang đi vào, hiển nhiên tất cả mọi người ở đây đều biết rõ thân phận của bà, cũng không có người nào dám đi lên ngăn cản lại.

Mục phu nhân không thèm để ý tới sự can ngăn của thư ký trực tiếp xông vào phòng hội nghị của Mục Nham, lúc này, Mục Nham đang cùng vài quản lí công ty họp bàn, khi cánh cửa hung hăng bị đẩy ra, hắn lạnh lùng nhìn về phía cửa, đến khi nhìn thấy người bên ngoài thì trên mặt chỉ còn một tia bất đắc dĩ.

“Chúng ta buổi chiều tiếp tục”, hắn phất phất tay mình một chút, những người khác đều lên tiếng chào hỏi Mục phu nhân vừa vào rồi sau đó cùng đi ra ngoài.

“Mẹ, có chuyện gì mà gấp như vậy?”, hắn thu thập tài liệu trên bàn, tuy rằng người vào là mẹ của mình, nhưng trong lúc đang làm việc, hắn vẫn không muốn bị người nào đến quấy rầy.

“Nham, mẹ vừa nhìn thấy Diệp An An, cũng nhìn thấy cháu của mẹ”, Mục phu nhân đi thẳng lên, có chút sốt ruột mà nói.

Tài liệu trong tay Mục Nham rơi xuống đất, hắn có chút không thể tin được nhìn mẹ mình, “Mẹ, mẹ vừa nói cái gì?”, hắn phát hiện, ngữ khí của hắn tuy rằng rất bình tĩnh, nhưng là, cuồng loạn trong mắt cũng lại bán đứng hắn. Tin tức này với hắn mà nói, thật sự vô cùng quan trọng, cũng quá mức bất ngờ.

Hắn sợ mình đã nghe lầm, càng sợ mẹ đã nói sai.

Diệp An An hắn tìm đã rất lâu rồi, nhưng mãi vẫn chưa tìm được, hắn thật sự sợ, sợ hãi, cuối cùng cũng không tìm được hai mẹ con cô. Hoặc là có tìm được nhưng cũng là vài năm sau, vài chục năm, thậm chí cả đời. Như vậy hắn sẽ không thể nào mà chịu đựng được.

Bên trong biệt thự, hiện tại chỉ có hắn, bảo mẫu và Mục Khả Tâm, mỗi ngày trừ việc ngủ trong căn phòng mà Diệp An An từng ở ra mới có thể cảm nhận được một chút của cô trong quá khứ, còn lại liền không có gì hết. Nhìn Mục Khả Tâm, hắn sẽ nghĩ đến đứa con mà hắn chưa từng được thấy mặt kia của mình, không biết, hai mẹ con cô sống có tốt hay không.

Mục phu nhân so với Mục Nham còn sốt ruột hơn nhiều, cháu của bà thiếu chút nữa là ôm được vào tay rồi, hai tay bà đặt trên bàn hội nghị của Mục Nham, hiển nhiên còn chưa hết kích động vì nhìn thấy hai người khi nãy, nhất là đứa bé trong lòng Diệp An An. Thực sự đáng thương, đứa nhỏ đưa lưng về phía bà, giá mà nó quay mặt lại, vậy thì bà đã có thể biết được mặt mũi cháu mình như thế nào rồi.

“Nham, con mau tìm bọn họ, nhất định phải nhanh lên”, cứ nghĩ đến đứa cháu bà rõ ràng đã hai tuổi, hiện tại thế nhưng lại không lớn được bằng Mục Khả Tâm, trong lòng bà lại nổi lên một trận đau lòng. Cháu trai đáng thương, đi theo Diệp An An nhất định là phải chịu không ít khổ sở, đợi khi tìm được nó, bà nhất định sẽ tự mình chăm sóc cho nó, không để nó phải chịu thêm chút khổ sở nào nữa.

Mục Nham đứng lên, hai nắm tay buông xuống hai bên hông nắm chặt lại, thì ra, người bọn họ vẫn tìm kiếm khắp nơi mà không thấy, thế nhưng lại ở ngay trong thành phố này, mà còn cách bọn họ gần như vậy.

Diệp An An, lần này, hắn nhất định sẽ không để cô rời xa mình nữa, nhất định là không.

Lúc này, trong đôi con ngươi đen của hắn ngập tràn kiên định, đối với người phụ nữ kia, hắn biết, hắn không bao giờ buông tay nữa, đương nhiên còn có con trai của họ.

Nếu đã biết cô cũng đang trong thành phố này, vậy thì việc tìm cô cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

________________

Diệp An An có chút kích động ôm Diệp Tiểu An trở về nhà mình, cô gắt gao ôm chặt đứa nhỏ vào lòng, hai bàn tay Diệp Tiểu An nắm lại thành nắm đấm, để trên ngực Diệp An An. Tuy rằng bị mẹ ôm có chút chặt, nhưng đứa nhỏ rất hiểu chuyện, không hề giãy dụa, chỉ im lặng ghé vào ngực mẹ mà măm măm ngón tay của mình.

Cô ôm Diệp Tiểu An ngồi ở trên giường, nhìn thấy Mục phu nhân làm cho cô thật sự sợ hãi, cô hơi hơi buông lỏng con trai, liền nhìn thấy hai ánh mắt màu tím vô cùng trong suốt của Tiểu An đang nhìn chằm chằm mình, đứa nhỏ đứa nhỏ, diện mạo không giống cô chút nào, nhưng lại cực kì giống cha của nó, người đàn ông tên Lance Corrine kia.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì cái gì phải sợ hãi chứ, dường như đây là bản năng, bản năng sợ người khác cướp đi đứa nhỏ của cô, cả Mục Nham và Lance cũng thế. Chẳng qua, cô cúi đầu xuống, mi tâm hơi hơi nhăn lại, Diệp Tiểu An vươn bàn tay ra vuốt ve gương mặt cô, thỉnh thoảng lại gọi ‘mẹ mẹ’, con cô chưa từng gọi ba, chỉ biết gọi mẹ, vì không ai đến dạy nó, mà nó lại không biết, trên thế giới này nó còn có một người cha.

“Như thế này, đối với người đó được không?”, cô lại một lần nữa ôm Tiểu An, đột nhiên, trong ngực không nhịn được một trận chua xót, nếu không gặp được Lance, cô sẽ cứ như vậy mà mang theo Tiểu An sống một cuộc sống bình thường, nhưng cô lại gặp anh, và cũng biết anh chính là người đàn ông bên bờ biển kia, vậy thì cô có nên ích kỷ mà độc chiếm Tiểu An mà không cho anh biết, sự thật anh có một đứa con trai không?

Thế nhưng, cô thật sự không dám để mất Tiểu An của cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »