Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 113.

❊ ❊ ❊

Cô ấy nói, cô ấy yêu người đàn ông kia, yêu đến mức không còn chút chút tự tôn, không còn là chính mình. Trừ bỏ việc yêu anh ta, cô ấy đã muốn không biết chính mình phải làm cái gì nữa.

Yêu đúng là một điều điên cuồng, An An, cậu thật sự muốn như vậy sao?

Xoay người, mở cánh cửa ra, bước chân của cô so với bình thường lại lộ ra nặng nề thêm mấy phần.

Chuyện của Mục Nham và Cố Nghê Y, hiện tại tất cả mọi người đều biết, trên mặt báo đều tràn ngập chuyện của bọn họ, không biết chuyện giữa hai người họ có liên lụy đến An An hay không, dù sao Cố Nghê Y cũng không giống những người phụ nữ khác, Mục Nham yêu cô ta, nhưng là, anh ta lại luôn tuân theo lời hứa với Mục lão phu nhân, không muốn ly hôn với An An.

Mà người kẹt ở bên trong là An An nhất định sẽ bị thương tích đầy mình, chỉ vì cô ấy yêu người đàn ông này.

hiệp an na là một cô gái cực kỳ đơn thuần nhưng lại cực kỳ cố chấp, mà cô ấy đối với gia đình lại khát vọng mạnh mẽ hơn so với người bình thường rất nhiều, vì vậy, cô ấy trừ việc chờ đợi, chờ từng chuyện từng chuyện tiếp theo đến tổn thương mình, lại không thể làm gì. Như thế, thân là bạn của cô ấy, cô có thể làm được gì đây.

Thở dài, cô dừng lại, tựa lưng vào trên tường, mặt tường lạnh như băng, lạnh đến thấu tim cô.

“Đang suy nghĩ gì vậy?”, đột nhiên một giọng nói đàn ông ấm áp dịu dàng truyền đến, cô xoay đầu thì nhìn thấy được Thượng Quan Thuyên cũng bắt chước động tác của cô, tựa lưng lên tường. Tay anh đút vào túi quần, hơi hơi nâng cằm lên, tao nhã lại thực ôn nhu.

Lần đầu tiên, Giản Tiểu Phương cũng không giống như bình thường mà không thèm để ý đến anh, cũng không có thẳng thừng ném cho anh một ánh mắt khinh thường, chỉ quay đầu đi, tựa đầu lên trên tường.

“Tôi đang nghĩ Mục Nham rốt cuộc đang muốn làm cái gì, người phụ nữ anh ta yêu đã quay trở lại, vậy thì vì cái gì không trực tiếp ly hôn với An An, như vậy tuy rằng tàn nhẫn nhưng cũng chỉ là nhất thời, kéo dài thêm một ngày, An An sẽ càng thống khổ thêm một phần”.

Thượng Quan Thuyên rời khỏi mặt tường, hai bên khóe môi tự nhiên cũng nhếch lên, trong mắt cũng có lo lắng nói không hết, “Nham làm việc từ trước đến nay đều có mục đích và kiên trì, chúng ta đều biết nguyên nhân lúc trước cậu ấy kết hôn với An An, cậu ta không phải là một người thất tín. Hơn nữa, anh có cảm giác, Nham còn có tâm tư khác”, nói tới đây, Thượng Quan Thuyên cũng lâm vào trầm tư, Nham vẫn luôn là một người đàn ông vui buồn đều không biểu hiện ra bên ngoài, tâm tư của cậu ta đều rất khó đoán được, anh không biết cậu ta rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì, nhưng là, anh thật sự hy vọng, cậu ta đừng để bị đả kích giống như ba năm trước nữa, người phụ nữ như Cố Nghê Y, thật sự không đáng để yêu. Thế nhưng, ba năm này Mục Nham vẫn đối với cô ta như vậy, cuối cùng cũng không thể tránh được phần tâm tư kia của mình.

“Tâm tư gì? Anh ta sẽ không thích An An?”, Giản Tiểu Phương khinh thường ngẩng đầu lên, nếu thật sự là như vậy, vậy thì, cô phải ra mặt thôi, tên đàn ông này, căn bản là không có trái tim, An An đối với anh ta tốt như vậy, nhưng anh ta chưa từng cảm động qua một lần.

“Ah, anh chưa nói gì hết”, Thượng Quan Thuyên lắc đầu, đối với câu hỏi đột ngột của Giản Tiểu Phương thực sự là không có biện pháp nào, Mục Nham thích Diệp An An, nói cho người khác nghe, chẳng ai tin tưởng được. Người Nham thích vẫn là kiểu phụ nữ xinh đẹp thành thục như Cố Nghê Y vậy, bạn gái của cậu ta từ trước đến nay đều thuộc kiểu này. Cho nên, cậu ta đối với Diệp An An, thật đúng là hai người ở hai thế giới khác nhau.

“Hừ, trên đời này quạ nào mà chẳng đen”, Giản Tiểu Phương hừ hừ một tiếng, xoay người rời đi, cũng không quan tâm Thượng Quan Thuyên ở đằng sau đang bất đắc dĩ cười khổ, anh đang trêu chọc cô đấy sao.

(Thành ngữ ví von cùng một giuộc, cùng bản chất xấu xa như nhau cả)

Khi hai người vừa rời đi, Lăng Huyên từ phía sau đi ra, khóe môi của cô hơi hơi nhếch lên một chút. Thích sao? Có lẽ vậy.

Cô lấy di động ra, bấm một dãy số điện thoại vừa điều tra được.

Mãi đến khi bên kia truyền lại một tiếng ‘Alo’, cô ngẩng đầu, trong mắt mơ hồ một mảnh mưa gió, hy vọng bọn họ sẽ thích lễ vật lần này của cô.

Giản Vũ Phong gắt gao nắm điện thoại trong tay, rồi thả cạch xuống dưới. Sau khi cúo điện thoại sắc mặt của anh liền đen như vậy. Anh đứng lên, góc áo vung lên thành một trận gió lạnh. Nhanh chóng đi ra khỏi văn phòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »