Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 135
bị ti hạo phát hiện.

❊ ❊ ❊

Anh không biết đây không phải là yêu, thế nhưng, anh thật sự rất muốn chăm sóc người phụ nữ này. Cũng là vì tình yêu của cô ấy dành cho Mục Nham vốn chẳng đáng. Cô xứng đáng được hạnh phúc, dù người cho cô ấy hạnh phúc không phải là Mục Nham cũng được, nó cũng sẽ không khiến cho người ta đau khổ một mình.

Anh dừng một hồi, rồi đi đến một quán ăn, phục vụ bên trong nhìn thấy anh, vô cùng thân thiết chào hỏi, mà anh lại còn là khách quen nơi này. Bình thường nếu không có việc gì, anh đều đến nơi này ngồi, cũng chỉ là uống một ly cà phê mà thôi. Anh thực thích không gian nơi đây, ở trong một thành phố náo nhiệt này, xem ra đây là một chỗ vô cùng đặc biệt.

“Ti tiên sinh, cà phê của anh đây”, người phục vụ giống như rất quen thuộc mà bưng cà phê tới cho anh, anh gật đầu nhẹ một cái, nâng ly cà phê trong tay lên nhấp một ngụm, chiếc ly thủy tinh bên cạnh phản chiếu chút mờ nhạt, hương thơm cà phê thực nồng đậm, mùi vị đậm nhạt đan xen nhau. Có một tia mờ mịt, lặng lẽ rơi vào trong mắt anh, con ngươi vốn xem như không phải là đen tuyền nhưng cũng vô cùng âm trầm sâu thẳm.

Anh uống cà phê, đột nhiên ngẩng đầu, vừa lúc thấy được bóng dáng mảnh khảnh kia, cực kỳ giống với người trong kí ức mình, Tiểu Bác, anh đột nhiên đứng lên, đi vào bên trong quán, không ai ngăn cản anh, người này là khách quen thường uống cà phê trong quán, cũng là vị khách được tôn sùng nhất, cho nên bọn họ không ai dám thất lễ.

Ti Hạo vẫn tiếp tục tìm, trong đôi mắt có một sự nghiêm nghị được che giấu thực sâu kín, anh tìm từng gian từng gian một, cho đến khi gặp được thân ảnh kia. Không đúng, anh đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng rõ ràng không thể quen thuộc hơn nữa, không phải Tiểu Bác của anh, là Diệp An An.

Diệp An An mặc quần áo rộng thùng thình, lộ ra cái bụng hơi nhô lên bên trong, nếu không nhìn kỹ căn bản là không phát hiện ra, cô là một người phụ nữ đang mang thai. Cô bưng một chồng chén đĩa đã rửa sạch sẽ, cẩn thận đi từng bước, tuy rằng mọi người ở đây đã giúp đỡ cô rất nhiều, nhưng cô không muốn làm phiền đến mọi người nữa, cô không muốn mất đi công việc này, cô phải kiếm thêm cho cục cưng thêm chút tiền. Tuy Giản Tiểu Phương và Giản Vũ Phong đã nói mọi chuyện đã có họ lo, nhưng cô lại thực sự không muốn làm phiền họ thêm, tương lai còn rất dài, cô và cục cưng phải tập thói quen sống như vậy đi thôi.

“Diệp An An”, một giọng nói nam tính có chút quen thuộc vang lên sau lưng cô, cô xoay người, nhìn thấy ngay Ti Hạo một thân quần áo hưu nhàn, thiếu đi tấm áo blouse trắng, lúc này anh hoàn toàn giống một quý công tử cực kì tao nhã.

“Ti đại ca”, Diệp An An rụt người lại một chút, theo bản năng nhìn về phía bụng mình, quan hệ giữa Ti Hạo và Mục Nham rất tốt, mà cô lại rất sợ anh ta sẽ biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ này.

“Ti đại ca”, cô gọi anh, ánh mắt cố ý né tránh, khiến con mắt Ti Hạo không khỏi nheo lại, anh nhìn chồng bát đĩa trong tay cô, còn có những ngón tay đã muốn bị nước rửa làm cho trở nên trắng bệch, trong con ngươi càng trở nên tối sầm hơn, cũng lạnh lùng hơn.

Thì ra, cô ấy ly hôn với Mục Nham, cuộc sống lại có thể đi đến nông nỗi này, cô như vậy, khiến trái tim anh bỗng nhiên nhức nhối. Người phụ nữ này, chẳng lẽ lại ngốc đến thế sao, khiến trong lòng anh vỗn dĩ vẫn luôn phẳng lặng phải nhấp nhô phập phồng.

“An An, em đang làm cái gì trong này?”, Anh đến gần cô, biết rõ nhưng vẫn hỏi, ánh mắt nhìn đến thân thể cô càng ngày càng gầy yếu hơn, cô thực sự gầy đi rất nhiều. Nhưng ánh mắt của anh khi nhìn thẳng đến bụng của cô, dù quần áo cô mặc rất rộng, nhưng anh vẫn phát hiện ra sự không bình thường của cô.

Diệp An An, cô ấy mang thai, anh là bác sĩ, nếu ngay cả điều này cũng không nhìn ra vậy thì anh nên về nhà mà sống bằng tiền tiết kiệm đi thôi.

“Em mang thai, là con của Mục Nham đúng không?”, hai mắt anh nhìn chằm chằm vào cô, khi nhìn thấy vẻ bối rối trên gương mặt của cô, anh biết anh đoán đúng rồi.

“Em đi theo anh”, Ti Hạo lấy đi chồng chén bát cô đang ôm, ném luôn xuống sàn nhà, trong nháy mắt, tiếng chén đĩa vỡ tan vang lên, quản lí nhìn thấy, vội vàng bước nhanh xuống. Anh ta nghĩ là do Diệp An An va phải người của Ti Hạo, không ngừng nháy mắt với cô, bảo cô xin lỗi, Ti Hạo này cũng không phải là người bình thường có thể đắc tội được.

Ti Hạo bắt lấy cổ tay của Diệp An An, kéo cô đi ra ngoài.

“Ti tiên sinh, cô ấy không cố ý”, quản lí còn muốn giải thích nữa, “Ti tiên sinh, cô ấy là người đang mang thai, xin anh đừng trách cô ấy”. Mọi người ở đây rất quan tâm Diệp An An, ngay cả người quản lí là anh ta cũng không ngoại lệ, một người phụ nữ mang thai, suốt ngày suốt đêm phải rửa chén, không ai chăm sóc, thực sự là rất đáng thương.

“Câm miệng”, Ti Hạo trừng mắt nhìn quản lí, quản lí bị ánh mắt dung dữ như mang theo dao nhọn dọa sợ, nửa câu cũng không dám nói, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ti Hạo lôi Diệp An An đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »