Trần Mạc Bạch thầm nghĩ, liếc mắt sang Đỗ Mộng Vân ở sát vách, nhận ra nàng đã đạt tu vi Kết Đan, không khỏi cảm thán Bắc Uyên thành ngày càng trở nên phức tạp, liền nghĩ cách cho toàn thành "soi” một lượt, ít nhất là những tu sĩ cỡ Kết Đan, Nguyên Anh này không thể để chúng ẩn mủnh được.
Nghĩ vậy, Trần Mạc Bạch đưa tay lên trời, vòng xoáy Ngũ Hành linh khí mênh mông trên bầu trời Bắc Uyên thành dường như bị bàn tay hắn dẫn dắt, chậm rãi bay lên cao, rời xa Trần Linh Minh.
Dù Trần Linh Minh Kết Anh thành công hay không, chuyện này nhất định phải tuyên dương ra ngoài, ít nhất giá phòng sẽ tăng lên đáng kể.
"Đạo hữu định cư ở Bắc Uyên thành là tín nhiệm tông ta, ta vô cùng cao hứng. Nhưng đạo hữu không một tiếng động mà trực tiếp Kết Anh, lại khiến ta có chút không vui. Nếu lúc này ta không có mặt, thiên kiếp giáng xuống, chỉ sợ Bắc Uyên thành tổn thất, đạo hữu gánh không nổi..."
Giọng nói sang sảng của Trần Mạc Bạch vang vọng giữa trời, lan tỏa khắp Bắc Uyên thành, cho toàn bộ tu sĩ biết dị tượng trên bầu trời là do có người Kết Anh gây ra.
Lập tức có không ít người mở to mắt nhìn, nhất là những tu sĩ ở ngay trên con đường này. Nếu không phải Trần Mạc Bạch đang trấn áp trên không, bọn họ đã không nhịn được mà xông tới xem.
Trên bồ đoàn, Trần Linh Minh tuy đang đột phá, nhưng chỉ mới bắt đầu, thần thức còn đủ sức quan tâm đến bên ngoài, tự nhiên nghe thấy lời của Trần Mạc Bạch.
Thần thức của hắn tuôn ra, ngưng tụ thành một hóa thân ngũ sắc hư ảo trên nóc nhà. Lập tức hắn thấy Trần Mạc Bạch đang một tay nâng vòng xoáy Ngũ Hành khổng lồ giữa không trung, trong lòng chấn động, khẽ cắn môi, trực tiếp quỳ xuống trước Trần Mạc Bạch.
"Xin tiểu sư tổ thứ lỗi, đệ tử hôm nay ngồi xuống, đột nhiên phúc chí tâm linh, bước ra bước này."
"Đệ tử vốn định trước khi Kết Anh sẽ báo cáo tiểu sư tổ một tiếng, nhưng thời cơ đột phá đến quá đột ngột, đệ tử sợ bỏ lỡ sẽ không còn cơ hội thứ hai trong đời."
"Những năm qua đệ tử ở Bắc Uyên thành, đã sớm coi nơi này là gia viên thân yêu nhất của rrủnh, tuyệt đối không hề có ý phá hoại, thật sự là vạn bất đắc dĩ mới phải Kết Anh."
Trần Mạc Bạch nhìn Trần Linh Minh quỳ trước mặt, trực tiếp ngây người.
"Chờ một chút, ngươi gọi ta là gì? Tiểu sư tổ? Ngươi là đời thứ mấy của tông?"
"Đệ tử là đời thứ bảy."
Trước sống chết Kết Anh, Trần Linh Minh không dám giấu giếm, Trần Mạc Bạch hỏi gì hắn đáp nấy.
“Đời thứ bảy? Mới nhập môn! Khó trách không hiểu quy củ.”
Sau khi nghe, sắc mặt Trần Mạc Bạch có chút giật mình.
Từ khi Trần Mạc Bạch định ra bối phận cho Ngũ Hành tông đến nay, nhóm đệ tử mới nhập môn hiện tại đúng là đời thứ bảy.
Nhưng dù là đệ tử đời thứ bảy, cũng không nên gọi Trần Mạc Bạch là tiểu sư tổ, mà trực tiếp gọi chức danh chưởng môn là được.
"Ngươi hẳn là giấu diếm thân phận, mang nghệ nhập tông? Bất quá đã gọi ta một tiếng sư tổ, ta cũng cho ngươi một cơ hội, thành thật khai báo thân phận lai lịch của mình. Nếu ta có thể thông cảm, ta sẽ buông lỏng hạn chế linh khí, để ngươi Kết Anh."
Trần Mạc Bạch có tuyệt đối tự tin vào thực lực của mình, dù Trần Linh Minh Kết Anh thành công, cũng chỉ là chuyện một kiếm, nên rất ung dung thẩm vấn.
"Khởi bẩm tiểu sư tổ, đệ tử không phải là môn nhân đời thứ bảy của Ngũ Hành tông, mà là Trần Linh Minh, đời thứ bảy của đạo cung phân tông Ngũ Đế sơn, Nhất Nguyên truyền thừa..."
Cảm giác được Kim Đan trong bản thể khao khát linh khí mãnh liệt, Trần Linh Minh không chút do dự, trực tiếp khai hết thân phận lai lịch, tên thật, thậm chí ngày sinh tháng đẻ, thời điểm đến Đông Hoang, đều kể rõ mười mươi.
"Cái gì! Ngươi chính là Nhất Nguyên Đạo Tử đã mất tích!"
Trần Mạc Bạch nghe xong giật nảy mình.
Thời điểm chính ma đại chiến, Tiêu Ngọc Ly dẫn theo tu sĩ Nhất Nguyên đạo cung rời núi, Đông Thổ bên kia đều biết Trần Mạc Bạch không phải là Nhất Nguyên Đạo Tử.
Nhưng Trần Mạc Bạch chưa bao giờ thừa nhận chuyện này, thêm Cửu Thiên Đãng Ma tông cố ý dẫn dắt, nên sau khi biết, đa số người đều mắng Bạch Ô lão tổ vì thù riêng mà tung tin giả, muốn để các thế lực lớn nhằm vào kẻ thù của mình.
Cũng chính lúc đó, Đông Thổ biết Trần Linh Minh, Nhất Nguyên Đạo Tử thật sự, đã mất tích khi xuống núi vài chục năm trước.
Trần Mạc Bạch ban đầu thật sự không nghĩ tới Trần Linh Minh, giờ nghe hắn tự khai, nhìn vòng xoáy Ngũ Hành đang nâng trên trời, không khỏi kinh ngạc.
Nhìn lại hóa thân ngũ sắc trên nóc nhà của Trần Linh Minh, hình như có chút giống phiên bản đơn giản của bản thân ngoại hóa thân.
"Đệ tử không phải mất tích, mà là có nội ứng ở phân tông Ngũ Đế sơn muốn chiếm Hỗn Nguyên Đạo Quả do Nhất Nguyên tổ sư lưu lại, ngấm ngầm hãm hại đệ tử. Đệ tử vì mạng sống, không thể không thừa dịp cơ hội xuống núi để trốn đi."
"Xin tiểu sư tổ nể tình cùng xuất thân Nhất Nguyên đạo thống, cho đệ tử một cơ hội."
"Nếu đệ tử Kết Anh thành công, nhất định làm trâu làm ngựa, báo đáp đại ân đại đức của tiểu sư tổ!"
Trần Linh Minh cảm giác được một khối linh thạch cực phẩm trong lòng bàn tay đã tiêu hao hơn phân nửa, càng thêm sốt ruột, liên tục hành lễ với Trần Mạc Bạch.
"Ai, không ngờ ngươi lại có bí mật như vậy. Thôi, dù sao cũng là đệ tử Nhất Nguyên đạo thống."
“Ngũ Hành tông ta tuy truyền thừa Nhất Nguyên chính thống, nhưng không có phân biệt chủ thứ, đối với tất cả truyền nhân của Nhất Nguyên tổ sư, đều đối đãi như đệ tử nhà
"Ngươi đã gọi ta một tiếng tiểu sư tổ, ta tự nhiên phải giúp ngươi một tay."
Trần Mạc Bạch đến Thiên Hà giới lâu như vậy, chưa gặp người nào tu vi như Trần Linh Minh mà lại hiểu quy củ đến vậy.
Vừa hay hắn còn thiếu một cái cớ để đi Ngũ Đế sơn, không ngờ ông trời đã an bài người này ở Bắc Uyên thành.
Vừa nói, hắn hạ tay xuống, giải khai hạn chế của đại trận Thiên Mạc Địa Lạc, Trần Linh Minh trước đó không cảm nhận được linh khí ngoại giới, giờ như con cá nhảy nhót trên bờ cát lâu ngày được trở về với nước.
Ngũ Hành linh khí trùng trùng điệp điệp hóa thành một đạo quang trụ ngũ sắc lộng lẫy, từ trung tâm vòng xoáy năm màu rơi xuống, bao phủ Trần Linh Minh.
Trong chớp mắt, quanh thân Trần Linh Minh ngũ sắc quang hoa vờn quanh, dù có bao nhiêu Ngũ Hành linh khí rơi xuống, đều bị Nhất Nguyên Kim Đan trong khí hải đan điền của hắn thôn phệ hết.
"Ngươi cứ an tâm Kết Anh, ta thay ngươi hộ pháp!"
Trần Mạc Bạch vừa dứt lời, hóa thân ngũ sắc trên nóc nhà của Trần Linh Minh lại hành đại lễ.
"Đệ tử đa tạ tiểu sư tổ!"
Sau khi nói xong, Trần Linh Minh hóa thân tan đi, thần thức lại chui về tử phủ thức hải.
Quá trình sau đó, hắn cần phải hết sức tập trung, không thể phân tâm được nữa.
Lúc này, từng đạo linh quang sáng lên ở các nơi trong Bắc Uyên thành, là tu sĩ Kết Đan của Ngũ Hành tông ở đây.
Được Trần Mạc Bạch gật đầu, Ngạc Vân dẫn đám người cũng bay tới.
Dù sao quá trình Kết Anh, dù là với họ, cũng là chuyện vô cùng hiếm có.
“Thanh Mai à, con qua đây, nhân cơ hội này, ta sẽ giảng cho con các chỉ tiết về Kết Anh.”