Đây là Trác Minh xuất quan sao?
Mười năm trước, khi Ngũ Hành Linh Quả chín muồi, Trác Minh dưới sự bảo vệ của hắn đã mất ba năm luyện hóa thành công, ngưng luyện được 49 đạo Hỗn Nguyên chân khí ngay từ cảnh giới Kết Đan. Hơn nữa, nàng còn nhân đà này đột phá tu hành Cửu Nhận Pháp Thể đến tầng thứ bảy, tương đương với cảnh giới đoán thể tam giai thượng phẩm.
Sau đó, Trác Minh trở về Đông Ngô, tiếp tục chữa trị đại địa và linh mạch nơi đó.
Mãi đến năm ngoái, khi Trác Minh gieo trồng Ngũ Sắc Mễ, linh lực dồi dào, nàng cảm thấy thời cơ đột phá đã đến.
Nàng không dám chậm trễ, báo cáo với Trần Mạc Bạch và được chấp thuận, lập tức đến Bắc Uyên sơn bế quan, với mong muốn đột phá lên Kết Đan hậu kỳ.
Với Tiên Thổ linh căn và nền tảng vững chắc, việc đột phá dĩ nhiên sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Tuy nhiên, Trần Mạc Bạch nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
Bởi vì Ngũ Hành linh khí ngưng tụ trên bầu trời không đổ về động phủ của Trác Minh, hơn nữa những linh khí này quá mức cân bằng, rõ ràng là dấu hiệu của việc cô đọng Hỗn Nguyên chân khí hoặc Ngũ Hành chân khí.
Cũng chính vì vậy, ban đầu ông còn tưởng là Trác Minh.
Vì trong Bắc Uyên thành, ngoài ông ra, chỉ có Trác Minh tu hành Hỗn Nguyên chân khí.
Lúc này, phạm vi ráng mây xán lạn do Ngũ Hành linh khí ngưng tụ ngày càng lớn, đần bao phủ gần như toàn bộ Bắc Uyên thành.
"Đây là... Kết Anh!"
Trần Mạc Bạch ngưng thần quan sát một lúc, không khỏi kinh ngạc thốt lên!
Ai mà không hiểu quy củ vậy?
Không biết rằng linh khí ở Bắc Uyên thành phải nộp phí sao?
Lại còn đến địa bàn của ông để Kết Anh, chăng lẽ quá tin tưởng vào Ngũ Hành Tông?
Việc người này không hề báo trước, cứ thế hấp thụ linh khí cấp năm khiến Trần Mạc Bạch cảm thấy cần phải ghi nhớ vị tu sĩ xa lạ này thật lâu.
Nghĩ đến đây, Trần Mạc Bạch lập tức lấy trận bàn linh mạch Bắc Uyên sơn, thúc giục Thiên Mạc Địa Lạc đại trận, khống chế toàn bộ Ngũ Hành linh khí đang sôi trào ngưng tụ trên bầu trời.
Chỉ thấy Ngũ Hành linh khí tụ tập trên không Bắc Uyên thành, tạo thành những đám mây ráng sắc thái ngày càng nồng đậm, dần hóa thành một vòng xoáy năm màu, nhưng dưới tác dụng của đại trận, không một chút linh khí nào rơi xuống.
Thậm chí ngay cả thiên kiếp cũng vì vậy mà chậm chạp chưa giáng xuống.
Cảnh tượng này khiến cư dân Bắc Uyên thành vô cùng hiếu kỳ, họ rủ nhau đứng trên đường phố, ngước nhìn kỳ quan trên trời.
"Đây chắc là Trần Tiên Tôn đang luyện pháp!"
"Uy thế như vậy, lại còn là Ngũ Hành linh khí, hẳn là..."
"Sao ta cảm thấy có gì đó không đúng, hình như là... Kết Anh!"
Trong một khu tứ hợp viện ở Bắc Uyên thành, Đỗ Mộng Vân ngước nhìn dị tượng trên bầu trời, tự lẩm bẩm. Sau khi đại chiến chính ma kết thúc, Ngũ Hành Tông hủy bỏ mọi hạn chế đối với tu sĩ ngoài Đông Hoang nhập cảnh, nàng liền tranh thủ đến nơi an toàn nhất này.
Sự thật chứng minh, nàng đã thành công.
Sau khi ba Hóa Thần của Ma Đạo bị Viên Thanh Tước chém giết, toàn cảnh Đông Lê rơi vào tay địch, Ngọc Kính Ma Tông buộc phải mang theo tất cả truyền thừa và tài nguyên rời khỏi tổng đàn.
Trong đó, việc liên quan đến sinh tử của mỗi đệ tử, hồn đăng, cũng được thu thập.
Khi thu thập, họ phát hiện Đỗ Mộng Vân vẫn còn sống.
Điêu Tiên Lan biết chuyện, cho rằng Đỗ Mộng Vân giả chết trốn tránh chiến trường, mười năm không lộ diện là vì sợ chiến, không muốn vì tông môn mà ra sức. Thêm vào sự giúp đỡ của Ôn Bộ Nguyệt, Điêu Tiên Lan trực tiếp đổ tội diệt Huyền Cơ Ma Tông ở Đông Ngô lên đầu Đỗ Mộng Vân.
Hiện tại, Đỗ Mộng Vân không chỉ bị tước bỏ chức vị Thánh Nữ, mà còn bị trục xuất khỏi tông môn. Khuông Kế Nguyên của Huyền Cơ Ma Tông thậm chí còn ban bố lệnh truy sát, thông báo toàn bộ Ma Đạo Đông Châu truy bắt nàng.
Đỗ Mộng Vân còn có mấy hóa thân trong các thế lực Ma Đạo khác, tự nhiên biết được tin tức này.
Nàng cảm thấy nếu không phải trốn trong Bắc Uyên thành những năm qua, có lẽ đã bị người tìm thấy từ lâu.
Nhất là Ôn Bộ Nguyệt, hai người riêng tu luyện một nửa truyền thừa của Ngọc Kính Ma Tông, ở gần nhau, tâm thần tự nhiên có một loại cảm ứng.
Biết được điều này, Đỗ Mộng Vân hai mươi năm gần đây không dám rời Bắc Uyên thành nửa bước, thậm chí ít khi ra khỏi khu nhà nhỏ của mình.
Dù có chuyện gì, nàng cũng đều sai Hồng Hà đi làm.
Nàng vốn cho rằng mình là người ẩn mình sâu nhất, bối cảnh khó lường nhất ở Bắc Uyên thành, nhưng bây giờ lại thấy có người Kết Anh, hơn nữa nhìn vòng xoáy năm màu trên trời nhắm ngay, tựa hồ ở ngay sát vách mình.
Đỗ Mộng Vân ý thức được điều này, lập tức hốt hoảng.
Động tĩnh Kết Anh chắc chắn sẽ dẫn đến việc sát thần của Ngũ Hành Tông đích thân đến xem xét. Dù nàng rất tự tin vào phương pháp ẩn thân của Hóa Thân Ma Tông, nhưng tu vi Kết Đan của Tôn Hoàng Linh không thể che giấu được.
Đến lúc đó, nếu gây sự chú ý của Trần Mạc Bạch, chắc chắn sẽ bị Ngũ Hành Tông đặc biệt để mắt tới, như vậy, có lẽ nàng không thể ở lại Bắc Uyên thành được nữa.
Ngay khi Đỗ Mộng Vân đang nghĩ cách rời đi để tránh tai ương, một thân ảnh cao lớn, toàn thân tỏa ánh sáng ngũ sắc, khoác Thuần Dương Tiên Y, đã từ trung tâm tiên thành Bắc Uyên sơn bay đến, đáp xuống trên không khu phố này.
Thần thức mênh mông quét qua, mọi người đều cảm thấy mình như không có gì che chắn, rơi vào trong mắt Trần Mạc Bạch.
Đỗ Mộng Vân cảm nhận được thần thức còn mạnh hơn thời đỉnh phong của mình quét qua, nghiến răng, thúc đẩy phương pháp ẩn nấp của Hóa Thân Ma Tông đến cực hạn, hy vọng có thể giấu giếm được.
Trần Mạc Bạch men theo trung tâm hội tụ Ngũ Hành linh khí, thêm vào sự trợ giúp của Thiên Mạc Địa Lạc đại trận, nhanh chóng khóa chặt vị trí tu sĩ gây ra dị tượng Ngũ Hành linh khí.
Đến nơi, linh mục của ông xuyên thủng mái nhà, nhìn thấy Trần Linh Minh đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn ở trung tâm động phủ.
Chi thấy Trần Linh Minh hai tay nắm hai khối linh thạch cực phẩm, linh khí tỉnh thuần cuồn cuộn từ đó được dẫn động ra, hóa thành một vòng bao bọc toàn thân, không ngừng bị luyện hóa.
Trong khí hải, Kim Đan tỏa ánh sáng thấu thể, dường như khao khát linh khí, muốn tích súc năng lượng để đan phá anh ra, lột xác thành Nguyên Anh.
Chỉ có điều, linh khí Bắc Uyên thành lúc này đều đã bị Trần Mạc Bạch khống chế thông qua Thiên Mạc Địa Lạc đại trận, dù ngưng tụ trên đỉnh đầu Trần Linh Minh, nhưng không một chút nào rơi xuống.
Trần Mạc Bạch nhìn thấy Trần Linh Minh tuấn tú trẻ tuổi, dáng vẻ bất phàm, thầm nghĩ người này rốt cuộc là ai, nhìn dị tượng linh khí tụ hợp, rõ ràng chân khí tích lũy hùng hậu, ít nhất phải gấp mấy lần Mạc Đấu Quang và Chu Diệp.
Nhân vật như vậy, chắc chắn không phải tán tu.
Nhưng nếu không phải tán tu, vì sao không Kết Anh trong linh mạch của gia tộc mình, mà lại đến Bắc Uyên thành?
Chẳng lẽ xung quanh có đại địch, biết Đông Hoang là tịnh thổ của Đông Châu, nơi thái bình, nên cố ý đến đây?