Bond tỉnh dậy, toàn thân mềm nhũn, lười biếng không muốn động đậy. Anh rút tay từ sau gáy ra đặt sang bên cạnh. Vừa chạm vào đất, anh lập tức ý thức được mình đang ở đâu. Anh giơ đồng hồ lên xem, mười giờ rồi. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng lốm đốm xuyên qua tán lá nho biển, chiếu lên người anh. Anh cảm thấy vừa khát vừa nóng, trước mắt lúc ẩn lúc hiện một cái bóng dài và mảnh. Ai vậy? Quarrel đâu rồi? Bond từ từ ngẩng đầu lên, xuyên qua lá cây và bụi cỏ, nhìn về phía bãi sông. Anh chợt sững sờ, hai mắt mở to tròn, tim đập và hơi thở gần như ngừng lại.
Trên bãi sông đứng một cô gái khỏa thân, đang quay lưng về phía anh. Nói cô ấy không mảnh vải che thân cũng không chính xác, vì ít nhất eo cô còn thắt một chiếc thắt lưng da rất rộng, một con dao săn treo trên thắt lưng, bao da ôm sát mông phải, càng tôn lên vẻ gợi cảm cho thân thể trần trụi của cô. Cô đứng đó, tư thế rất đẹp, chân phải chịu phần lớn trọng lượng cơ thể, chân trái hơi cong, đầu gối khẽ tựa vào chân phải. Cô nghiêng đầu, như thể đang bị mê hoặc bởi thứ gì đó trên tay.
Tấm lưng của cô thật quyến rũ, làn da sáng bóng, tựa như phủ một lớp gấm màu nâu cà phê. Cơ bắp căng tràn, một thể chất khỏe khoắn, không giống đàn bà bình thường mềm yếu và thiếu sức sống, mà giống một cậu bé chưa phát triển hết hơn. Đôi chân dài thon thả đẹp, gót chân trái hơi nhấc lên, lộ ra lòng bàn chân trắng muốt. Rõ ràng cô là một cô gái da trắng.
Tóc cô màu vàng nhạt, ướt át phủ trên vai, trên tóc ép một dải băng cao su xanh, trán đeo một cặp kính lặn màu xanh lục.
Bức tranh này thật kỳ diệu: Bãi biển yên tĩnh, bên cạnh biển xanh thẳm, một cô gái khỏa thân đang cúi đầu trầm tư. Điều này khiến Bond nhớ đến nữ thần Venus. Anh tự nhủ trong lòng: "Phải, đúng vậy, nhìn từ phía sau, cô ấy chính là nữ thần Venus."
Cô ấy từ đâu tới? Làm thế nào tới đây? Tới đây làm gì? Trong lòng Bond dấy lên nhiều câu hỏi. Anh ngẩng đầu lên, tìm kiếm khắp bãi biển. Bãi biển trống trải, không một chấm đen. Cửa sông ở bên phải, cách khoảng năm trăm thước Anh, bên trái là một doi cát nhỏ ăn sâu vào dòng sông, gần đó rải rác đá lớn nhỏ, một chiếc thuyền nhỏ ẩn trong đám đá, có lẽ là thuyền của cô gái này. Bond đoán con thuyền đó không nặng, nếu không một mình cô không thể kéo lên được. Liệu có ai khác không? Bond lại quan sát kỹ lưỡng một lần, chỉ phát hiện trên bãi biển có một hàng dấu chân, kéo dài đến tận chỗ cô gái. Bond trong lòng thắc mắc, tại sao một cô gái lại chạy tới chốn này? Cô trông không giống cư dân đảo sống ở đây, cũng chẳng giống như chèo thuyền bị lạc. Vậy rốt cuộc cô làm gì?
Đúng lúc ấy, cô gái giơ tay phải lên, như thể muốn trả lời câu hỏi của Bond. Theo nhịp vung tay của cô, mười mấy cái vỏ sò vung vãi trên bãi cát bên cạnh cô. Đó là loại vỏ sò màu hồng nhạt, Bond ở xa không thấy chúng có gì đặc biệt. Cô gái lại nghiêng đầu, nhìn vào thứ gì đó trên tay trái, miệng huýt sáo. Cô huýt bài "Marion", một bài hát phổ biến ở Jamaica, Bond cũng rất thích. Lời của nó là:
Dù ngày hay đêm, Marion,
Ngồi trên bãi cát bên bờ biển...
Đột nhiên, cô giơ hai tay lên, ngáp một cái, dừng lại một chút rồi lại tiếp tục huýt. Bond trong lòng vui mừng, liếm môi, hát theo giai điệu, giọng to:
"Ánh mắt long lanh như nước có thể lay động thuyền nan,
Mái tóc mượt mà có thể dụ dỗ cừu non..."
Cô gái hiển nhiên giật mình dữ dội, hai tay như chớp rụt lại, ôm ngực, cơ lưng run lên một hồi. "Ai?" Cô xoay người lại, hai tay đã rời khỏi ngực, một tay che phía dưới, tay kia che mặt, giữa kẽ ngón tay lộ ra đôi mắt đầy hoảng sợ. Giọng cô run lên vì căng thẳng.
Bond chui ra từ bụi cây, vẫy tay, tỏ ý mình không có vũ khí, rồi nhìn cô một cách thân thiện, mỉm cười: "Tôi vô ý xông vào, sẽ không làm hại cô đâu."
Cô bỏ tay che mặt xuống, nắm chặt chuôi dao săn. Toàn bộ khuôn mặt lộ ra. Bond thầm kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô. Cô có một gương mặt cực kỳ xinh đẹp. Lông mi dài, đôi mắt xanh to, dưới ánh nắng trông càng sáng ngời. Miệng cắn chặt, căng ra đôi môi đỏ tươi. Đôi môi ấy nếu thả lỏng chắc hẳn rất đầy đặn. Cô trông có vẻ tức giận, cằm hơi hếch lên, toát ra vẻ kiêu ngạo khó xâm phạm. Điều duy nhất khiến Bond tiếc nuối là chiếc mũi của cô, sống mũi hơi lệch, có vẻ như đã từng bị thương, nhưng dù vậy, cô vẫn được coi là một mỹ nhân.
Cô trừng mắt nhìn Bond, hỏi: "Anh là ai, đến đây làm gì?"
"Tôi là người Anh, một người yêu thích các loài chim."
Cô khịt mũi tỏ vẻ không tin, tay vẫn nắm chuôi dao. "Anh tới đây thế nào? Có phải lúc nãy cứ trốn ở đây rình mò tôi không?"
"Tôi mới nhìn cô nhiều nhất là mười phút. Còn việc tôi tới đây thế nào, tôi phải biết cô là ai rồi mới trả lời."
"Tôi à, người Jamaica. Đi hái sò."
"Tôi chèo thuyền nhỏ tới đây. Còn cô?"
"Tôi cũng vậy. Sao không thấy thuyền của anh?"
"Tôi còn một người bạn đi cùng, chúng tôi giấu thuyền trong rừng rồi."
"Nhưng ở đây không thấy vết thuyền kéo."
"Chúng tôi cẩn thận lắm, xóa hết mọi dấu vết. Không giống như cô," Bond chỉ vào đống đá và thuyền của cô, "Làm thế này sẽ gây họa đấy. Cô có buồm không? Vào đây cứ giương buồm suốt à?"
"Có buồm. Sao lại không giương? Lần nào tôi cũng làm thế."
"Vậy chắc chắn cô bị radar của chúng phát hiện rồi."
"Chúng không thể nào bắt được tôi, chưa bao giờ." Cô thả tay ra khỏi chuôi dao, tháo kính lặn xuống, vẩy nước khô. Thấy Bond không giống kẻ xấu, giọng cô dịu lại một chút. "Anh tên gì?"
"Bond, James Bond. Còn cô?"
"Tôi họ Rider."
"Tên gì?"
"Honeychile."
Bond bật cười.
"Anh cười gì?"
"Không gì, tôi thấy Honeychile Rider là một cái tên rất hay."
"Mọi người thường gọi tôi là Honey."
"Tuyệt quá, thật vui được gặp cô ở đây."
Nghe Bond nói vậy, cô chợt nhận ra mình không mặc quần áo, mặt ửng đỏ lên vì ngượng, ngập ngừng nói: "Tôi phải đi mặc đồ đã." Cô nhìn mấy cái vỏ sò rơi quanh chân, rất muốn nhặt lên, nhưng không dám bỏ tay khỏi hạ bộ. Cô do dự một lúc, nói: "Anh không được động vào mấy thứ này lúc tôi đi vắng."
Bond bị dáng vẻ trẻ con của cô chọc cười: "Yên tâm, tôi chỉ trông giúp thôi, chẳng lấy đâu."
Cô cực kỳ không yên tâm liếc Bond một cái rồi quay người đi về phía sau đám đá.
Bond bước tới, cúi xuống nhặt một cái vỏ sò. Nó còn sống, hai mảnh vỏ hồng khép chặt. Bond cầm trên tay, nhìn đi nhìn lại rất lâu, thấy nó chẳng khác gì các loại sò khác, liền tiện tay đặt lại chỗ cũ. Anh đứng dậy, nhìn đống vỏ dưới chân, thực sự không hiểu vì sao cô phải mạo hiểm lớn đến vậy để thu thập những thứ này. Cô đơn độc một mình, đi đi lại lại, bất chấp nguy hiểm. Cô nói: "Chúng chưa bao giờ bắt được tôi." Xem ra, cô rất rõ nơi này có nguy hiểm. Thật là một cô gái khó hiểu.
Cảnh tượng vừa rồi lại hiện lên trước mắt, Bond không khỏi xao xuyến. Dù đàn ông có bình tĩnh đến đâu, trong hoàn cảnh đó cũng khó lòng vô cảm. Những đường cong lộ ra, tứ chi khỏe đẹp, đôi mắt sáng, đôi môi mọng, mũi tuy hơi lệch nhưng không hề làm giảm sắc đẹp của cô. Lúc tức giận nắm dao trông như một con thú nhỏ bị hoảng sợ, toát lên vẻ quyến rũ hoang dã. Rốt cuộc cô là ai? Ở đâu? Bố mẹ là ai? Sao cô lại giống như một con chó hoang vô gia cư?
Nghe tiếng bước chân, Bond ngẩng đầu lên. Thấy cô mặc một bộ quần áo rách tả tơi, áo nâu phai màu ống tay đã rách, váy cùng màu nhưng rất ngắn, chỉ quá đầu gối một chút, bên ngoài váy thắt chiếc thắt lưng da rộng, vẫn đeo con dao săn đó. Một túi vải dù đeo trên vai, sống động như nữ cướp trong truyền thuyết.
Cô bước nhanh tới trước mặt Bond, lập tức ngồi xổm xuống, một chân quỳ trên bãi cát, nhặt vỏ sò bỏ vào túi.
Bond hỏi: "Mấy thứ này quý lắm hả?"
Cô ngước lên nhìn mặt Bond, một hồi lâu, mới nói: "Anh phải thề không nói cho ai biết, tôi mới kể hết."
"Tôi xin thề," Bond nói.
"Vậy được, tôi nói cho anh biết, chúng thực sự quý, vô cùng quý. Ở Miami, một con tốt phải năm đô la mới mua được, thế nên tôi chuyên mang sang đó bán. Người ta gọi loại sò này là 'Venus thanh tao'." Nói tới đây, mắt cô sáng lấp lánh. "Tôi đã tìm rất lâu, sáng nay cuối cùng cũng tìm được luống sò của chúng." Cô chỉ tay ra biển. "Nhưng chắc chắn anh không tìm được, vì nước ở đó sâu quá, anh không thể lặn xuống được." Cô trông rất vui, "Và hôm nay tôi sẽ moi hết chúng đi, chỉ chừa lại mấy con không ai cần, anh xuống đó cũng vô ích."
Bond cười ha hả: "Yên tâm, tôi không xâm phạm lãnh địa của cô đâu. Tôi chẳng biết gì về sò ốc, cũng chẳng thích, thật đấy."
Nhặt hết vỏ sò xong, cô đứng dậy, hỏi Bond: "Anh tìm loài chim nào? Cũng quý lắm hả? Anh có thể nói cho tôi biết, tôi hứa không kể cho ai, tôi cũng không lấy chim của anh đâu."
"Con chim tôi tìm gọi là cò thìa," Bond nói, "một loại cò hồng, mỏ dẹp. Cô có thấy không?"
"Ồ, loại chim đấy," cô tỏ vẻ rất khinh thường, "Trước đây ở đây ít nhất cả nghìn con, nhưng bây giờ không thấy nổi nửa con, toàn bị người ta đuổi đi hết rồi." Cô ngồi xuống bãi cát, hai tay ôm đầu gối, ra vẻ biết tuốt. Cô đã hoàn toàn tan chề phòng bị, không còn đề phòng người đàn ông xa lạ trước mặt.
Bond cũng ngồi xuống cách cô nửa thước. Anh thả lỏng người, hai tay chống cằm, tỏ vẻ rất dễ gần, cố gắng làm bầu không khí hòa dịu hơn để tìm hiểu thêm về cô gái kỳ lạ xinh đẹp này. Ngừng một lát, anh nói: "Này, cô nói thật à? Chuyện gì đã xảy ra? Sao người ta lại đuổi chúng đi?"
Cô nhún vai, nói: "Chính mấy người sống trên hòn đảo này đã đuổi lũ chim đi. Tôi không biết họ là ai, chỉ nghe nói có một người Trung Quốc, không thích mấy con chim ấy. Hắn nuôi một con rồng, thả rồng ra đuổi chim, dọa chim bay tán loạn, thậm chí còn đốt cả tổ chim. Trước đây có hai người ở cùng với bầy chim, chăm sóc chúng. Nhưng sau đó, họ cũng bị dọa chạy, hoặc có lẽ đã bị giết cũng nên."
Cô thản nhiên kể hết, giọng không hề phóng đại, mắt luôn nhìn ra biển, mặt mơ màng.
Bond nói: "Cô nói con rồng đó hình dáng thế nào? Cô tận mắt nhìn thấy không?"
"Vâng, tôi tận mắt thấy." Cô nheo mắt lại, gương mặt trở nên đau khổ bất an. Rồi cô quay sang nhìn Bond, như muốn chia sẻ nỗi bất an trong lòng với anh. "Cách đây một năm tôi bắt đầu thường xuyên tới đây tìm sò. Tôi chỉ muốn sò thôi, không cần gì khác. Nhưng mãi đến một tháng trước, tức là lần trước tới đây, tôi mới phát hiện ở đây có rất nhiều sò." Cô ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Trước Giáng sinh, tôi chợt nghĩ nên tới dòng sông này thử, thế là tôi men theo sông đi xuống, đi tới tận đầu nguồn, chỗ hai người nuôi chim trước đây từng ở. Tới nơi thấy lều của họ đã bị phá hủy hoàn toàn. Lúc đó đã muộn, tôi đành phải ở lại đó qua đêm. Nửa đêm tôi chợt tỉnh dậy, thấy cách tôi chỉ vài chục mét, một con rồng đang đi về phía tôi. Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy rõ mồn một nó có mắt to, miệng dài, đuôi nhọn, hai cánh ngắn, màu đen và vàng xen nhau. Vừa đi về phía tôi, nó vừa phát ra tiếng gầm khủng khiếp. Lũ chim trong rừng sợ hãi bay tán loạn. Đột nhiên, nó phun ra một quả cầu lửa, nhiều con chim bị thiêu chết, còn đốt cháy cả cây cối. Lần đầu tôi thấy cảnh tượng kinh hoàng như vậy, suýt thì chết khiếp." Nói xong, cô quay lại nhìn vẻ mặt Bond, rồi lại quay đi nhìn ra biển đờ đẫn. "Tôi biết, anh không tin lời tôi." Cô tức giận, giọng trở nên gay gắt: "Mấy người thành phố các anh chẳng tin gì cả, hừ!"
Bond kiên nhẫn giải thích: "Honey ạ, trên thế giới không có rồng. Cô chỉ nhìn thấy thứ gì đó rất giống rồng thôi. Tôi thực sự muốn biết nó là cái gì."
"Anh dựa vào đâu mà nói không có rồng?" Lời Bond thực sự chọc giận cô. "Trước đây hòn đảo này không có người ở, có lẽ chính là nơi thích hợp để rồng sinh sống. Nói lại, anh biết bao nhiêu về thế giới động vật? Tôi lớn lên cùng với rắn rít những thứ này. Tôi hỏi anh, anh có thấy bọ ngựa sau khi giao phối ăn thịt chồng nó không? Anh có thấy lửng nhảy múa không? Anh có thấy cá lợn nhảy múa không? Anh biết lưỡi của chim thợ săn dài bao nhiêu không? Anh có thấy rắn nhỏ dùng cổ lắc chuông không? Anh có thấy bọ cạp vì bị cảm nắng mà tự đốt chết mình không? Anh có thấy..." Cô đưa ra một loạt câu hỏi kỳ quặc, nhìn chằm chằm vào Bond, thở dài, có phần thất vọng nói: "Ôi, anh cũng giống mấy người thành phố, chẳng hiểu gì cả."
Bond nói: "Honey, tôi thừa nhận tôi ở thành phố chưa thấy những điều cô kể, tôi rất vui được nghe từ cô. Tuy nhiên, có lẽ có những chuyện tôi biết mà cô chưa chắc đã rõ, ví dụ như..." Anh vắt óc nghĩ mãi cũng chẳng ra chuyện gì thú vị kể cho cô nghe, đành tùy cơ ứng biến: "Ví dụ như người Trung Quốc trên đảo rất quan tâm tới cô, chắc bây giờ hắn đang nghĩ đủ mọi cách để giữ cô lại trên đảo, và," giọng anh trở nên nặng nề, "có thể còn lôi cả tôi vào."
Câu nói của anh dường như khiến cô hơi hứng thú. Cô quay lại, nửa tin nửa ngờ nói: "Ồ, thật à? Nhưng cũng không sao, trước đây hắn đã từng sai máy bay và chó đuổi tôi, kết quả là chẳng bắt được tôi." Cô lại nhìn Bond: "Sao hắn cũng muốn bắt anh?"
"Bất kỳ ai lên đảo hắn cũng bắt," Bond đáp, "Nói cho cô biết, chúng tôi cách đây hai hải lý đã thu buồm lại, như vậy sẽ không bị radar của chúng phát hiện. Tôi nghĩ, tên người Hoa đó có lẽ đang chờ tôi sa lưới, nhưng lại đúng lúc thuyền của cô giương buồm đàng hoàng tiến vào, chẳng khác nào gửi tín hiệu cho chúng sao? Bây giờ, chúng chắc đã coi thuyền của cô là của tôi rồi. Tốt nhất tôi nên đánh thức bạn tôi dậy, cùng bàn bạc. Cô sẽ thích anh ấy thôi. Quê anh ấy ở Đảo Cá Sấu, tên là Quarrel."
Có chút ân hận, cô nói: "Thật xin lỗi, nếu..." Cô chợt nghẹn lời, chẳng biết diễn đạt thế nào, lại không muốn xin lỗi rõ ràng. "Nhưng tôi làm sao biết được mọi chuyện, cô nói có phải không?"
Bond nhìn đôi mắt xanh của cô, cười tươi hiểu ý: "Cô đương nhiên không biết. Chỉ trách cả hai chúng ta đều xui thôi. Tôi nghĩ họ sẽ không có ác ý gì với một cô gái hái sò, nhưng họ có thể tìm ra manh mối từ dấu chân của cô," anh chỉ tay ra bãi biển, "còn với tôi, họ có thể có một dự định hoàn toàn khác. Không chừng bây giờ họ đang ra sức tìm tôi. Tôi không muốn liên lụy tới cô. Dù sao đi nữa, chúng ta cứ tìm Quarrel trước, nghe anh ấy nói thế nào. Cô đợi ở đây một lát."
Chỗ ẩn nấp của Quarrel rất kín đáo, Bond mất cả năm phút mới phát hiện ra anh ta nằm trong một đám cỏ giữa hai tảng đá lớn, đang ngủ say. Nghe tiếng huýt sáo nhẹ của Bond, Quarrel mở mắt ra, thấy Bond đang mỉm cười với mình. Anh ta lăn người dậy, hai tay to lớn xoa xoa mặt, như thể đang rửa mặt. "Chào buổi sáng, sếp." Anh ta vui vẻ nói, "Tôi vừa mơ thấy mình đang thu dọn con nhỏ Trung Quốc đó."
Bond cười nói: "Tôi không được mơ mộng đẹp thế." Nói xong, Bond ngồi xuống cạnh Quarrel, kể ngắn gọn về chuyện Honey. "Bây giờ mười một giờ rồi," anh nhấn mạnh, "Chúng ta phải thay đổi kế hoạch ngay lập tức."
Quarrel gãi đầu, nheo mắt nhìn Bond: "Ý sếp là đem theo cô gái đó?" Anh hỏi, "Nhưng bây giờ..." Đột nhiên anh ta cắt ngang, giơ ngón tay lên, ra hiệu cho Bond im lặng. Hình như anh ta nghe thấy động tĩnh gì đó.
Bond nín thở lắng nghe, loáng thoáng nghe thấy tiếng "ù ù" từ xa phía đông. Quarrel nhảy phắt dậy: "Nhanh lên, sếp." Anh ta thúc giục, "Chuẩn bị nghênh địch."