"Cảm ơn vạn thưởng: Băng Nhưỡng Lục Trà 10000"
"Không phải!"
Bạch Tiểu Vĩ nói đến đây, không kìm được lại rùng mình một cái...
Sau đó, cậu ta nhìn về phía bóng tối mịt mù nơi xa, vẻ mặt sợ hãi nói:
"Sau đó thanh đao kia, đã bị người ta lấy lại rồi, chính là những người từng sinh sống trong cái ngôi làng hoang đó..."
"Cái gì?"
Béo Uy nghe Bạch Tiểu Vĩ nói vậy, lập tức nhìn Trần Trí, rồi quay đầu lại hỏi dồn:
"Cậu nói người trong ngôi làng hoang đó ư? Chẳng phải các cậu nói họ đã biến mất từ lâu rồi sao? Chẳng phải các cậu nói mình chưa từng tiếp xúc với những người bản địa đó hay sao?"
"Sao lại không có chứ!"
Bạch Tiểu Vĩ hạ thấp giọng:
"Tôi vẫn còn nhớ rõ, lúc tôi năm sáu tuổi, từng lén chạy vào trong núi, đến cái ngôi làng đó và nhìn thấy họ! Người trong làng đó kỳ quặc lắm, khuôn mặt ai nấy đều cứng đờ, trông như xác sống vậy, hoàn toàn khác biệt với người trong làng chúng tôi. Sau khi tôi về nhà, ông nội đã cho tôi một trận đòn nhừ tử, cấm không được bén mảng tới đó nữa~~~ Từ đó về sau, ông nội luôn dặn chúng tôi tuyệt đối không được tiếp xúc với người trong làng đó, thậm chí nhắc đến cũng không được. Ông bảo họ đều là quỷ hóa thành, tai họ thính lắm, cái gì cũng nghe thấy..."
"Đợi đã, tiếp tục kể chuyện cậu vừa nói đi!"
Trần Trí nhắc nhở Bạch Tiểu Vĩ:
"Cậu vừa bảo tên trộm mộ già trà trộn vào đội khảo cổ đã lấy trộm thanh đao, sau đó bị người ta bắt lại, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
"Haiz, chuyện này kể ra thì tà môn lắm~~"
Bạch Tiểu Vĩ nói đến đây thì có chút phấn khích, nhưng rõ ràng vẫn còn sợ hãi bóng tối phía sau, cậu ta dùng giọng cực thấp, ấp úng nói:
"Tôi kể cũng được, nhưng hai anh tuyệt đối đừng nói là tôi kể đấy nhé. Thật ra chuyện này cũng chẳng đáng tin lắm, đôi khi tôi cũng nghĩ liệu có phải ông nội uống say rồi chém gió với chúng tôi hay không! Hì hì, nghe còn nhuốm màu sắc quỷ thần nữa chứ!"
"Được rồi, cậu đừng có lề mề nữa~~~"
Béo Uy đến giờ đã bị cậu ta làm cho phát điên, chỉ muốn tát cho một cái thật kêu:
"Tôi nói cho cậu biết, muốn nói thì nói vào trọng tâm đi, nếu không hai chúng tôi mà báo cáo lên trên, khoản tiền quyên góp của nhà họ Bào coi như đổ sông đổ bể! Xem cậu ăn nói với ông nội thế nào..."
"Đừng! Đừng! Hai vị đại ca, tôi kể là được chứ gì!"
Nghe Béo Uy nói vậy, Bạch Tiểu Vĩ lập tức xuống nước, sau đó giơ tay chỉ về phía cánh rừng tối tăm ở hướng Đông Nam:
"Chính là chỗ đó, vốn dĩ cũng là một ngôi làng, nhưng vì nằm sâu trong núi, người ở cũng ít nên rất ít khi qua lại với bên ngoài! Nghe nói, họ mới là người bản địa ở đây, và đều mang họ Bạch! Ông nội kể, lúc đó thanh đại đao kia được xe cẩu kéo lên, nhất thời chưa thể sắp xếp ổn thỏa, hơn nữa lúc đó mọi người đều mệt lả nên cũng không báo cáo lên trên, tối hôm đó liền ở lại nhà khách của thị trấn."
"Lúc trời vừa chập choạng tối, vị đội trưởng kia đã tìm cớ, dẫn vài người dùng xe chở thanh đao đi mất. Ông nội tôi lúc đó còn trẻ, chỉ là một nhân viên bình thường nên cũng không suy nghĩ nhiều, cùng các thành viên khác trong đội khảo cổ đợi tin tức của đội trưởng tại nhà khách. Kết quả đến nửa đêm hôm đó, đột nhiên có một cái bóng nhảy vào trong nhà khách. Lúc đó mọi người đều đã ngủ say, chỉ có ông nội tôi vừa ra ngoài giải quyết nỗi buồn, vừa vặn đụng phải người đó, khiến ông sợ chết khiếp..."
"Ông nội kể, đó là một người đàn ông thắt đai đen ngang lưng, động tác khi lật tường hệt như đại hiệp trong phim võ hiệp vậy. Khuôn mặt người đó vô cùng cương nghị, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt dưới ánh trăng lại phát ra ánh sáng đỏ rực, giống hệt như một con ác quỷ. Mà trong tay hắn, lại đang xách theo vị đội trưởng đội khảo cổ của họ, vị đội trưởng kia máu me đầy mặt, đã thoi thóp rồi……………… Mà trong tay người đàn ông đó lại cầm chính thanh cự đao nặng nề đáng sợ kia."
"Người đàn ông ném vị đội trưởng xuống đất, bảo ông nội tôi nhận diện, hỏi có phải chính hắn cầm đầu đào mộ Bạch Khởi không? Ông nội tôi lúc đó nào dám nói dối, đành khai ra tất cả. Sau đó người đàn ông kia độc ác vô cùng, thừa lúc đêm tối đã giết sạch tất cả mọi người trong đội khảo cổ~~~ Ông nội tôi lúc đó sợ đến mức khóc lóc xin tha mạng, còn nói rõ thân phận của mình, bảo rằng mình là hậu duệ của Bạch Khởi, đến đây chỉ muốn tìm mộ tổ tiên để tế bái, rồi còn kể về chiếc Phong Quân Đỉnh do Chu Thiên Tử ban tặng được truyền lại trong gia đình..."
"Có lẽ vì ông nội tôi nói ra thân phận nên người đàn ông đó không ra tay giết ông, nhưng lại dùng cự đao chạm nhẹ vào vai ông! Vai của ông nội tôi lập tức vỡ nát. Trong cơn đau đớn tột cùng, ông nội vẫn nhớ kỹ mấy lời của người đàn ông đó: Thứ nhất, bảo ông đừng bao giờ nhòm ngó đến ngôi làng đó, từ nay về sau chỉ có thể kính nhi viễn chi, không được lại gần, không được hỏi han. Thứ hai, đã tự nhận là hậu duệ của Bạch Khởi, lại còn đào mộ y quan của Bạch Khởi, thì sau này hãy phụ trách việc quét dọn mộ phần đi! Đời đời kiếp kiếp phải tế quét, không được sai sót~~~ Sau đó người đàn ông đó biến mất, rồi ông nội tôi phải nhập viện. Đó là vết thương nặng nhất ông từng chịu trong đời, xương vai gãy nát hoàn toàn, nằm viện hơn nửa năm mới khỏi, giờ vẫn còn để lại một vết sẹo đấy!"
"Sau đó thì sao?", Trần Trí hỏi tiếp.
"Sau đó...", Bạch Tiểu Vĩ chớp chớp đôi mắt ngây thơ, dang hai tay ra:
"Sau đó, chuyện mộ Bạch Khởi bị đồn ra ngoài, bắt đầu có rất nhiều người tự xưng là hậu duệ của Bạch Khởi. Người đến ngày càng đông, ông nội tôi được họ bầu làm trưởng thôn, quyên góp xây dựng cái nhà văn hóa nhỏ này, mọi người đều rất kính trọng ông nội~~~ Nơi này liền biến thành Bách Gia Thôn đấy~~~"
"Còn những người bản địa kia thì sao?", Béo Uy hỏi ké.
"Họ không tìm ông nội cậu nữa à?"
"Chắc là không đâu!", Bạch Tiểu Vĩ trả lời:
"Chuyện hồi nhỏ tôi không nhớ rõ lắm, nhưng nghe nói bảy năm trước, người trong ngôi làng đó đột nhiên biến mất sạch! Không ai biết họ đã đi đâu, chắc là họ đã chuyển đi rồi, ngôi làng đó sau này cứ thế mà hoang phế. Ông nội tôi thì mừng lắm, năm nào cũng đến quét dọn mộ y quan của Bạch Khởi, còn xây cả nền đá bên ngoài. Tuy nhiên những năm gần đây, có vài người vào núi đồn rằng, ngôi làng đó tuy đã hoang phế nhưng nửa đêm lại truyền ra từng đợt âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng người khóc than vậy. Có lẽ những người bản địa đó chưa từng rời đi, họ đã biến thành lệ quỷ, vẫn luôn ẩn nấp trong ngôi làng đó..."
"Cảm ơn vạn thưởng: Băng Nhưỡng Lục Trà 10000"
Cảm ơn đã thưởng: Viêm Hoàng Trạch Tiên 200; Mộ Vũ Thanh Huyền 500; Vi Đà 200
(Hết chương)