Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20294 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 99
nhận tội

❊ ❊ ❊

Người bán hàng bị dẫn đi.

Lưu Phong khen ngợi: “Hai câu hỏi vừa rồi tốt lắm, có khí thế, cách nói cũng rất chuẩn, biểu hiện tốt!”

Lê Khả vui vẻ đáp: “Cảm ơn thầy, em sẽ tiếp tục cố gắng.”

Lưu Phong bước ra ngoài, gật đầu với Tạ Tinh: “Đầu óc của sinh viên giỏi đúng là nhạy bén.”

Tạ Tinh đáp: “Anh Lưu khen quá rồi. Em là pháp y, quen đeo khẩu trang thôi.”

Lưu Phong cười ha ha: “Cô gái này khiêm tốn đấy. Thôi, anh đi trước đây. Bận rộn mấy ngày, cũng đến lúc thu lưới rồi.”

Đàn Dịch nhận được tin tức, lập tức xin lệnh bắt người.

Xe cảnh sát hú còi inh ỏi, lao đến cửa hàng Rượu Thuốc Cao Cấp, hội họp với đội của Phó Đạt đã bố trí sẵn.

Người phụ trách theo dõi là Đỗ Chuẩn và các đồng đội.

Đàn Dịch xuống xe, liếc mắt vào trong cửa hàng: “Người đâu?”

Đỗ Chuẩn đáp: “Vừa nãy còn ở trong đó, chắc đi vệ sinh rồi.”

Đàn Dịch không nói thêm lời nào, sải đôi chân dài lao thẳng vào cửa hàng. Phó Đạt, Đỗ Chuẩn, Lưu Phong, Vương Tranh và những người khác lập tức bám theo.

Quầy phía trước không có ai, Đàn Dịch đi thẳng ra phía sau, thấy cửa nhà vệ sinh mở toang, cửa sổ cũng mở, rõ ràng người đã chuồn mất.

Đỗ Chuẩn tức đến nhảy dựng: “Mẹ kiếp, tôi đã cẩn thận thế rồi, sao hắn phát hiện ra được?”

Phó Đạt nói: “Đội trưởng Đàn, liên lạc với cảnh sát giao thông để phong tỏa đi.”

Đàn Dịch đáp: “Tôi gọi cho đội giao thông, cậu chia người đi. Ba người đến trường trung học số hai, ba người đến trường tiểu học Dương Quang.”

Phó Đạt ngẩn ra: “Hắn sẽ đến trường sao?”

Đàn Dịch nói: “Hắn mà chạy trốn thì không quay lại được, tôi đoán hắn sẽ liều đi một chuyến.”

“Được rồi, đi ngay đây.” Phó Đạt dẫn một nhóm người rời đi.

Đàn Dịch trèo lên bồn cầu, chui qua cửa sổ ra ngoài.

Vương Tranh và nhóm thứ hai lập tức theo sau.

Vừa chạm đất, Đàn Dịch đã chạy thẳng về phía nhà Bì Nghiêm, vừa chạy vừa gọi điện cho đội cảnh sát giao thông…

Nhà Bì Nghiêm không có ai, Đàn Dịch hụt hẫng, nhưng tìm được chiếc áo khoác xanh hải quân mới tinh mà người bán hàng nhắc đến.

Trong nhà được dọn dẹp rất gọn gàng, quần áo vẫn còn nguyên, không có dấu hiệu bỏ đi xa.

Ra khỏi nhà Bì Nghiêm, anh dặn Vương Tranh bố trí người phong tỏa bến xe đường dài và nhà ga.

Khoảng bốn mươi phút sau, Đàn Dịch nhận được cuộc gọi từ Phó Đạt, anh ta đã bắt được Bì Nghiêm ở ngoài trường tiểu học Dương Quang.

Đàn Dịch tập hợp tất cả những người liên quan đến vụ án Hầu Tử An, phát cho mỗi người một chiếc khẩu trang để đeo, rồi gọi người bán hàng đến nhận diện.

Người bán hàng chỉ chính xác Bì Nghiêm.

Trong phòng thẩm vấn.

Đàn Dịch tự mình thẩm vấn Bì Nghiêm.

“Anh biết tại sao chúng tôi mời anh đến đây không?”

“Không biết.”

“Không biết tại sao anh lại bỏ trốn?”

“Tôi không trốn, tôi chỉ có chút việc, đến trường tìm con trai thôi. Cảnh sát Đàn, tôi phạm tội gì chứ?”

Bì Nghiêm tỏ ra rất bình tĩnh.

Đàn Dịch nói: “Thuốc chuột trong cốc nước của Hầu Tử An là do anh bỏ vào, đúng không?”

Bì Nghiêm khẽ cười: “Nhà tôi không có chuột, tôi chẳng bao giờ mua thứ đó. Hơn nữa, tôi với gã họ Hầu chẳng thù oán gì, tôi giết hắn làm gì?”

Đàn Dịch cầm hộp thuốc lá trên bàn, chậm rãi châm một điếu: “Bì Nghiêm, anh tốt nhất đừng ảo tưởng. Chúng tôi bày binh bố trận lùng bắt anh, không phải không có lý do. Bây giờ tôi hỏi anh, là để cho anh cơ hội thành khẩn khai báo, chứ không phải chúng tôi không nắm được gì.”

Bì Nghiêm hoảng loạn, cơ thể bất giác xoay một cái, liếc thấy viên cảnh sát phía sau, đành phải quay lại.

Đàn Dịch nói: “Biết tại sao lại để anh đứng chung với những người vừa nãy không?”

Bì Nghiêm cứng mặt, không trả lời.

Đàn Dịch tự hỏi tự đáp: “Vì có người đã nhìn thấy anh, nhận ra anh.”

Trán Bì Nghiêm bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Đàn Dịch nhìn chằm chằm vào mặt hắn, chậm rãi hút một hơi thuốc, rồi từ từ nhả khói…

Làn khói trắng lượn lờ quanh anh, vô tình tạo thêm chút cảm giác bí ẩn và tự tin.

Đàn Dịch nói: “Anh cân nhắc lâu như vậy mới giết Hầu Tử An, chắc hẳn đã tính toán kỹ lưỡng mọi mặt, đúng không? Theo luật pháp nước ta, nếu anh thành khẩn khai báo, có thái độ nhận tội tốt, cảnh sát chúng tôi sẽ xin tòa án khoan hồng cho anh. Nhưng nếu anh cứ ngoan cố, tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.”

Anh nhấc một chiếc áo dưới chân lên: “Thấy chiếc áo này không? Đây là áo anh mặc khi đến thị trấn Thạch Đầu mua thuốc chuột…”

“Đừng nói nữa, tôi khai!” Bì Nghiêm lau mồ hôi: “Hầu Tử An là do tôi giết… Hắn đáng chết!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »