Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20071 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 33
về nhà thăm hỏi 2

❊ ❊ ❊

Tạ Tinh ngồi lên sô pha đơn đối diện Trần Nguyệt Hoa.

Tạ Thần nói: “Dì Tôn, phiền dì rót cho Tinh Tinh một ly nước trái cây.”

“Em cảm ơn anh.” Tạ Tinh đang khát nước, tiện thể nói: “Sáng giờ con chưa uống nước, dì Tôn, rót cho con ly nước lọc là được rồi.”

Tạ Thần hỏi: “Vụ án của Thẩm Ý có tiến triển gì không?”

Tạ Tinh đáp: “Manh mối không nhiều, nghe nói là hơi khó phá án.”

Dì Tôn đưa cho Tạ Tinh một ly nước.

Tạ Tinh cảm ơn, đang định uống một hơi cạn sạch, thì gặp Tạ Quân khoác váy ngủ dài màu đen tay áo nhũ trắng, đầu tóc đen tạm chải gọn, tay vịn cầu thang đi xuống.

Gương mặt cô ta xinh đẹp, động tác nhẹ nhàng, dù mặc quần áo hơi tùy ý, cũng không tổn hại đến khí chất thanh lịch của một diễn viên múa cổ điển.

Tạ Quân mong đợi nhìn Tạ Tinh: “Bắt được hung thủ chưa?”

Tạ Tinh lặp lại lời cô vừa nói trước đó, hỏi cô ta: “Đêm đó chị có phát hiện gì bất thường không?”

Đôi mắt xinh đẹp của Tạ Quân lập tức ẩm ướt: “Nếu chị phát hiện điều bất thường, sao có thể trơ mắt nhìn anh trai của Thanh Thanh thiệt mạng cho được.”

Cảm xúc này, là thật.

Tạ Tinh hỏi: “Thẩm Thanh không tham dự à?”

Tạ Quân gật gật đầu: “Cậu ấy rủ chị đi, nói càng đông càng vui. Nhưng trước khi đi, Thanh Thanh gọi điện đến, nói là cậu ấy đến tháng, đau bụng kinh, không đi được.”

Tạ Tinh nói: “Cho nên, sau khi suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng, chị đi một mình.”

Hai cụm từ “suy nghĩ cặn kẽ” và “cuối cùng” có hơi khác thường, như thể Tạ Quân có mưu đồ riêng vậy.

Tạ Tinh muốn hiệu quả này.

Tạ Quân đang định ngồi xuống bên cạnh Tạ Thần, nhất thời ngẩn người, cô ta vểnh mông chất vấn: “Ý em là gì?”

Tạ Tinh biết, cô đã kích thích đến bí mật chôn sâu trong lòng Tạ Quân: kiếp trước. Kiếp trước, Tạ Quân không biết nhiều về Cố Lăng, không có hứng thú, Thẩm Thanh không đi, Tạ Quân cũng không đi.

Tạ Tinh bình tĩnh ung dung: “Ý của tôi là, nếu chị không đi…”

Ánh mắt Tạ Quân sắc bén.

Cô ta ngắt lời Tạ Tinh, nói khẳng định: “Chị không hiểu em có ý gì. Thẩm Ý tham gia tiệc sinh nhật, đi hát karaoke đều là quyết định của anh ta, chị không quen anh ta, cũng chưa từng trò chuyện một câu nào. Anh ta chết, đó là số mệnh của anh ta, liên quan gì đến chị?”

Kiếp trước, Thẩm Ý cũng chết sớm, lần này, cô gặp lại Thẩm Thanh, chính là muốn nhắc nhở Thẩm Thanh bảo Thẩm Ý đừng về Kinh Thành một mình, tránh bị tai nạn xe. Không ngờ, lần này, chuyện lại xảy ra sớm hơn 10 ngày, và vẫn là cách chết đáng sợ như vậy.

“Số mệnh…” Tạ Tinh lặp lại một lần.

Tạ Quân được tác giả cho trùng sinh trở về, dù không tin số mệnh, trong tiềm thức cũng sẽ tin.

Cô ta quy cái chết của Thẩm Ý là do vận mệnh, thì có thể suy đoán, đời trước, Thẩm Ý cũng đã chết, chỉ là nguyên nhân tử vong khác nhau… Nếu Thẩm Ý tử vong trên đường về sau khi rời khỏi quán karaoke, Tạ Quân nhất định sẽ cố gắng ngăn cản.

Dựa vào điểm này, có thể suy đoán thêm.

Nếu đời trước Tạ Quân không tham dự tiệc sinh nhật, Thẩm Ý đi, và anh ta sống sót, như vậy, có thể suy đoán là cái chết của Thẩm Ý có quan hệ trực tiếp đến Tạ Quân không?

Giả thuyết hợp lý là: Thẩm Ý tham dự sinh nhật của Trương Học Kiến, là vì nể mặt Trương Học Kiến là bạn học, không có liên quan gì đến Tạ Quân.

Nhưng từ chuyện Thẩm Ý không uống rượu và ít ra ngoài, thì sau khi tham dự ăn uống ở Vạn Hào, anh ta đại khái sẽ không đến quán karaoke… Cho nên, ở kiếp trước của Tạ Quân, anh ta không chết ở thời điểm này.

Lúc này, vì Tạ Quân cũng tham gia, có mỹ nhân bên người, Thẩm Ý thay đổi ý kiến cũng là chuyện hợp tình hợp lý, dù sao, đây cũng là “bản sắc của đàn ông”.

Tạ Quân không quen biết Thẩm Ý, đương nhiên sẽ không tự mình đa tình cho rằng Thẩm Ý chết có liên quan đến sắc đẹp của mình.

Cô ta không biết chân tướng, nhưng tự trách bản thân thì cũng không có gì không đúng.

Sự thật cũng là như thế.

Thẩm Ý chết là chuyện ngẫu nhiên.

Tạ Quân vừa không cố ý, cũng không có bất kỳ quan hệ khách quan nào với tội phạm, nếu cô ta tự ôm tội vào người thì mới là chán sống.

Chậc…

Hiệu ứng bươm bướm.

Ai nói trùng sinh nhất định có thể thay đổi được mọi chuyện?

Có lẽ, đây là điều mà tác giả muốn biểu đạt.

Trần Nguyệt Hoa bỗng lên tiếng: “Trong mắt cô, ba mẹ con tôi ở đây còn không quan trọng bằng Thẩm Ý, đúng không?”

Tạ Tinh uống một ngụm nước, phản bác: “Mẹ hiểu lầm, ai cũng có lòng hiếu kỳ, tụi con chỉ đang nói chuyện phiếm mà thôi.”

“Hừ!” Trần Nguyệt Hoa hừ lạnh một tiếng: “Cái chết của Thẩm Ý không có bất cứ quan hệ gì với chị cô, cô làm pháp y rảnh quá đúng không, không có việc gì thì đừng có mang mấy thứ bẩn thỉu hôi thối kia về nhà mà gán ghép lên người nhà này.”

“Mẹ!” Tạ Thần nghe không nổi nữa: “Tinh Tinh không ý đó.”

Trần Nguyệt Hoa lườm anh ta: “Mẹ chỉ đang nhắc nhở nó, mẹ chỉ muốn tốt cho nhà mình thôi.”

Không thèm nói nhiều nửa câu.

Tạ Tinh đứng lên: “Trong cục còn có việc, con về trước.”

Tạ Thần cầm lấy chìa khóa xen trên bàn trà: “Anh đưa em đi.”

Tạ Quân hỏi: “Tạ Tinh, em có gặp Thanh Thanh không? Nhà cậu ấy xảy ra chuyện lớn như vậy, chị chỉ là người ngoài, không tiện quấy rầy, chỉ nhắn tin hỏi thăm, nhưng cậu ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn.”

Tạ Tinh nói: “Tôi gặp cô ấy ở nhà tang lễ, trông cô ấy rất đau lòng.”

Tạ Quân giật mình: “Cậu ấy có nhận ra em không?”

Tạ Tinh đã mang xong giày thể thao: “Tôi đeo khẩu trang, cũng không lên tiếng nói chuyện.”

“Vậy là tốt rồi.” Tạ Quân yên tâm.

Hàm ý ghét bỏ công việc pháp y của Tạ Quân lại ập đến…

Tạ Thần hơi nhíu mày, nhưng anh không nói gì, đi ở phía trước.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »