Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20002 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 72
thẩm vấn 3

❊ ❊ ❊

Nói đến đây, cảm xúc của Lôi Quang trở nên kích động.

“Hai ông bà già khốn kiếp đó lập tức từ chối thẳng thừng, nói rằng trước kia đã bỏ không ít tiền mua nhà cho tôi ở Phượng Sơn rồi. Số tiền đó là của chị dâu, họ không có quyền quyết định. Xạo chó! Sao lại không có quyền? Chị dâu tôi xưa nay vẫn nghe theo anh trai tôi, chẳng qua là họ không muốn cho tôi mượn mà thôi. Không cho chứ gì? Không cho thì cướp! Miêu Đại Xuân là một khẩu súng tốt, đã từng giết lợn, cắt cổ cừu, gan to, chỉ đâu đánh đó.”

“Thế là tôi bàn bạc với Miêu Đại Xuân, lên một kế hoạch tương đối chu toàn.”

“Chiều ngày 29 tháng 9, tôi gọi điện cho Lôi Viêm, nói rằng tôi bị gãy chân, đang kẹt tiền, nhờ hắn cho vay ít. Hắn bảo để mai rồi tính, vì đã hẹn uống rượu với người khác. Các người thấy đấy, cái chân của tôi còn không quan trọng bằng một bữa nhậu của hắn. Hắn đã phung phí cơ hội sống cuối cùng mà tôi dành cho hắn. Vì thế, lúc đó tôi liền bảo vợ về nhà một chuyến, nhắn với Miêu Đại Xuân rằng nhà đồng nghiệp tôi có con lợn béo, định mổ vào mồng Một tháng Mười, hỏi hắn có đi không.”

“Đây là ám hiệu giữa chúng tôi, Miêu Đại Xuân nghe là hiểu ngay. Chuyện này các người đừng có không tin, tôi vẫn còn hai đứa con, vốn không định để vợ tôi dính vào. Thật đấy, xảy ra chuyện rồi, cô ấy đoán được tôi cũng bó tay, nhưng các người nhất định phải tin tôi.”

“Theo kế hoạch của tôi, Miêu Đại Xuân mở khóa vào nhà, còn tháo giày ra. Nhưng hắn không ngờ lại bị hai ông bà già tóm được ngay tại trận. Ban đầu hắn cũng sợ, quay đầu định chạy, nhưng lão già đó lại muốn chết, nhận ra hắn ngay tại chỗ. Miêu Đại Xuân hoảng quá, đâm liên tiếp mấy nhát, giết chết lão…”

“Tôi cứ tưởng kế hoạch của mình kín kẽ, không có sơ hở, nhưng không ngờ cuối cùng lại bại lộ vì tiền. Tôi rất tò mò, làm sao các người đoán được tôi để lại tiền trong nhà họ Lôi mà không mang đi?”

Đàn Dịch đáp: “Trên đời này luôn có người thông minh hơn chúng ta. Muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.”

“Cũng đúng.” Lôi Quang cười chua chát: “Trộm gà không được còn mất nắm gạo… Nhưng cũng tốt, cùng sống cùng chết, cũng xem như chỉnh tề cả nhà.”

Đàn Dịch lạnh lùng nói: “Bọn họ sẽ không nghĩ vậy đâu. Họ chỉ mong anh dưới địa ngục đời đời không được siêu sinh.”

Trong lời kể của Lôi Quang, hắn ta từ bỏ việc học, giúp bố mẹ nuôi anh cả ăn học, đi làm, cưới vợ sinh con, rất vị tha.

Nhưng trong lời kể của Miêu Tiểu Hồng, cảnh sát thẩm vấn nhìn thấy một Lôi Quang hoàn toàn khác.

Sau khi đối chiếu cả hai lời kể, người ngoài cuộc có thể nhìn thấy nhiều sự thật hơn.

Miêu Tiểu Hồng nói rằng Lôi Quang là người khôn khéo nhưng lòng dạ hẹp hòi, thích tính toán thiệt hơn, nhưng đối với cô và gia đình mẹ đẻ của cô thì lại khá tốt, có thể nói là có cầu tất ứng.

Lôi Quang căm ghét cha mẹ mình, nhưng hắn là người thâm sâu, nên trước giờ chưa từng thể hiện ra ngoài.

Lôi Viêm và Lôi Quang chỉ cách nhau hai tuổi.

Năm đầu tiên Lôi Viêm thi trượt đại học, học lại một năm, nên chỉ hơn Lôi Quang một khóa.

Nhà họ Lôi nghèo, ông bà nội của Lôi Quang sức khỏe không tốt, không thể thiếu thuốc men, cả nhà chỉ có ông Lôi kiếm tiền, không thể gánh nổi chi phí cho hai sinh viên đại học, học phí thì không mất tiền, nhưng sinh hoạt phí thì không thể không có, ăn mặc, đi lại, thứ gì cũng cần tiền.

Vì vậy, sau khi Lôi Viêm đỗ đại học, ông Lôi đã nói chuyện với Lôi Quang, bảo rằng Cục điện lực đang thiếu công nhân, tuyển dụng học sinh tốt nghiệp cấp ba, nếu hắn đã thi trượt năm đầu thì không được học lại nữa.

Ông nội của Lôi Quang từng làm việc ở Cục điện lực và có suất giới thiệu, vào đó sẽ có người quen nâng đỡ, học được một tay nghề, sau này dù làm ở đâu cũng không tệ.

Lôi Quang lúc đó mềm lòng, hơn nữa thực lực của hắn đúng là không bằng Lôi Viêm, đề thi đại học quá khó, điểm số của hắn không cao, đến cả trường trung cấp cũng không đỗ, thế là cam tâm tình nguyện vào Cục điện lực làm việc.

Ban đầu, hắn làm việc khá vui vẻ, sau khi nộp tiền sinh hoạt cho gia đình, vẫn thường xuyên tụ tập ăn uống với đám bạn, còn có chút tiền tiêu vặt trong tay.

Nhưng rồi Lôi Viêm tốt nghiệp, được phân công việc, lương khởi điểm đã cao hơn cả Lôi Quang dù hắn đã làm việc ba năm, công việc nhàn hạ, tương lai xán lạn.

Lôi Quang bắt đầu cảm thấy bất công, nghĩ rằng nếu năm đó mình học lại và đỗ một trường đại học tốt, chắc chắn sẽ không kém cạnh gì Lôi Viêm.

Từ lúc đó, Lôi Quang không đưa tiền về nhà nữa, giữ lại tiền lương cho riêng mình, thỉnh thoảng còn tìm cách moi tiền từ bố mẹ.

Về sau, Lôi Viêm kết hôn, ông Lôi nhờ người giới thiệu, tìm được Khổng Xuân Hương. Khổng Xuân Hương tốt nghiệp cấp ba, có nhan sắc, gia cảnh cũng khá, nhưng sính lễ lại cao, khiến nhà họ Lôi phải tiêu tốn một khoản không nhỏ.

Lôi Quang là nhân viên chính thức của Cục điện lực, ngoại hình cũng không tệ, nên Miêu Tiểu Hồng, một cô gái cũng làm việc tại Cục điện lực, đã để mắt đến hắn.

Miêu Tiểu Hồng thích ăn diện, dung mạo xinh đẹp, chỉ cần vài ánh mắt đưa tình là khiến Lôi Quang mê mẩn.

Gia đình Miêu Tiểu Hồng nghèo, không có của hồi môn, nên không dám đòi hỏi sính lễ quá cao.

Vì vậy, trong chuyện hôn nhân, vợ chồng già nhà họ Lôi quả thực đã có phần thiệt thòi với Lôi Quang.

Cũng chính vì thế mà về sau, Lôi Quang ép buộc vợ chồng Lôi Viêm và cha mẹ cùng góp tiền mua nhà cho hắn.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »