Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 19980 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 20
suy đoán 2

❊ ❊ ❊

Tạ Tinh nói: “Tài xế taxi nắm bắt tin tức nhanh, khi chở khách, hỏi thăm qua lại cũng dễ, dễ xác định đối tượng mưu sát.”

Lê Khả hỏi: “Chẳng phải anh Đỗ đã nói…”

Tạ Tinh nhíu mày: “Anh Đỗ nói có lý, tuy không phải là cách hay, nhưng anh ấy sẽ không từ chối việc bắt đầu điều tra từ tài xế taxi.”

Lê Khả im lặng chốc lát, uống vài ngụm nước: “Mình hiểu rồi.”

Tạ Tinh mở sổ ghi chép, dùng bút máy viết lên vài dòng: “Cậu đừng để tâm, chẳng phải thầy cậu đối xử với cậu rất tốt hay sao?”

Nhắc tới cảnh sát hình sự lâu năm Lưu Phong, Lê Khả hơi uất ức: “Thầy mình không thích nói chuyện, có vụ án cũng không gọi mình, hình như thầy ấy không thích nữ cảnh sát.”

Tạ Tinh tiện tay vẽ một hình chibi, là một cô bé mặc áo ngủ, ôm đầu gối, khóc nức nở, nói: “Chú Lưu là người hiền lành, cậu là nữ, có thể chú ấy sợ cậu bị thương. Cậu cứ cố gắng thể hiện, cho chú ấy thấy khí thế tát méo mồm bọn trộm ở quán nướng là được thôi.”

“Ừm, cũng đúng.” Lê Khả gật đầu: “Ba mình từng nói với mình, phụ nữ khó có chỗ đứng ở đội hình sự lắm.”

Tạ Tinh giơ nắm tay cổ vũ: “Mình tin cậu, cố lên!”

“Cố lên!” Lê Khả buông ly nước, đá đá chân: “Đúng rồi, mình muốn tập thon chân, cậu mau chỉ mình đi.”

Sáng thứ Năm.

Khi đang ăn sáng, Tạ Tinh nhận được một tin nhắn từ số máy xa lạ: [Thứ Bảy đi leo núi với Tạ Thần, em có đi không? - Sài]

Tạ Tinh không hiểu, theo nguyên tác, Sài Dục rõ ràng thích Tạ Quân, sao lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với cô cơ chứ?

Sau khi suy nghĩ nhiều lần, cô quyết định không trả lời tin nhắn này. Nếu đã muốn thoát khỏi nội dung cốt truyện, nhất định phải tránh xa nhóm nhân vật có nhiều đất diễn.

Buổi chiều, Lê Khả và Lý Ký lại đến gọi Tạ Tinh xuống văn phòng đội 2.

Lê Khả chỉ vào đống giấy tờ đã được đóng dấu trên bàn: “Bọn mình đã tổng hợp thông tin đã có. Khu phố cũ dân cư đông đúc, sau khi sàng lọc tuổi tác và xe Charade, tìm được hơn 100 người phù hợp.”

Lý Ký xòe tay: “Ba cây chụm lại nên hòn núi cao, nhiều người tình nghi quá, em giúp bọn này với.”

“Được, để em xem xem.” Tạ Tinh mở đống giấy tờ ra: “Đã kết hợp với thông tin điều tra của những đồng nghiệp khác chưa?”

Lê Khả nói: “Đánh dấu một sao là người ở vùng ven sông đến chạy thuê. Hai sao là đối tượng khả nghi của cá nhân mình hoặc Cập Cách. Ba sao là đối tượng khả nghi chung của bọn mình. Nhưng nghĩ đến sự xảo quyệt của hung thủ, có lẽ hắn không thật sự là tài xế taxi. Vậy nên Tinh Tinh à, cậu đừng sợ phiền toái, đừng bị bọn mình ảnh hưởng, cứ xem qua một lượt trước đi nhé.”

“Ừm.” Tạ Tinh cúi đầu, cẩn thận nhìn từng tờ một.

Có 4 trang, bên trên là tên tài xế đăng ký xe, giới tính, năm sinh, trình độ học vấn, tình trạng hôn nhân, địa chỉ, biển số xe, loại xe, số điện thoại liên lạc, người liên lạc khẩn cấp.

Tờ cuối cùng là kết quả truy tìm của cảnh sát hình sự, phạm vi hoạt động của tài xế, và một số ghi chú về tài xế.

Tài liệu nhìn có vẻ chi tiết, nhưng muốn dựa vào những thông tin này để tìm hung thủ, rất khó.

Tạ Tinh suy nghĩ hồi lâu, quyết định xem xét trình độ học vấn.

Cô cho rằng, hung thủ biết pháp luật, tiêu chuẩn về đạo đức khá cao, nên mới ra tay với người bị hại, cho nên, hắn cũng có thể áp đặt tiêu chuẩn cao cho bản thân mình.

Thời gian gây án tương đối khắc chế, lựa chọn nạn nhân tinh tế, quá trình gây án cẩn thận, kiên nhẫn, ra tay quyết đoán, chọn được nơi vứt xác hoàn mỹ, tất cả nói rõ, hắn là người có đầu óc, khá thông minh.

Trình độ học vấn sẽ không thấp.

Cho nên, người có trình độ học vấn tốt nghiệp tiểu học và trung học đều có thể loại bỏ.

Sau đó là đến người liên lạc khẩn cấp.

Tính cách hung thủ cực đoan, ghét ác như thù, có thể từng bị ngược đãi khi nhỏ, hoặc là cha mẹ vô dụng, hoặc là cha mẹ đã làm việc có lỗi với hắn. Hung thủ cũng có thể là người xuất thân trong gia đình bình thường, nhưng nếu đã điều tra, đương nhiên phải tập trung vào người có bối cảnh gia đình có thể tạo nên một tội phạm.

Như vậy, có thể loại bỏ những người lưu số điện thoại cha mẹ ở cột người liên lạc khẩn cấp.

Kết hợp với một số thông tin suy đoán của những cảnh sát hình sự khác, Tạ Tinh khoanh vùng bảy cái tên.

Cô dùng bút chì gạch dưới những cái tên đó.

Lê Khả đến gần: “A, mấy người cậu chọn ở đây, có người giống suy đoán của mình, cũng có người giống suy đoán của Cập Cách, nhưng lại không giống suy đoán chung của mình và Cập Cách.”

Lý Ký cũng hỏi: “Em chọn thế nào vậy?”

Tạ Tinh nhìn quanh, thấy ba vị cảnh sát hình sự thâm niên phụ trách vụ án của Hoàng Kỳ cũng ở đây, nhìn hai người, ra dấu hiệu “suỵt”, rồi nói: “Chọn đại đó, hai người khoanh vùng phạm nhân thế nào?”

Lê Khả và Lý Ký liếc nhìn nhau.

Lê Khả nói: “Xét tình hình gia đình, miêu tả về tài xế, bọn mình còn lấy ảnh của tài xế từ đội cảnh sát giao thông nữa, tuy hình ảnh không sắc nét, nhưng đúng là có phần trông mặt mà bắt hình dong.”

Lý Ký gật đầu: “Ai cũng có thể là phạm nhân, ai cũng có thể không phải là phạm nhân, manh mối không đủ, chúng ta cũng không có cách nào.”

Lê Khả hỏi: “Cậu thì sao, cậu chọn như nào?”

Tạ Tinh hơi do dự, trong lúc khoanh vùng phạm nhân, cô có phần dựa vào tâm lý, không khoa học, cũng không nghiêm túc, không chính xác, nói ra có khi sẽ dẫn đến tranh cãi.

Cô nói: “Mình chọn bừa, không nói cũng được.”

Lý Ký hoài nghi nói: “Em xem tài liệu lâu như vậy, không giống chọn bừa tí nào.”

“Không ra ngoài điều tra, chọn bừa cái gì đấy?” Hoàng Chấn Nghĩa đi vào văn phòng, nghiêm túc nói: “Sắp hết một tuần rồi mà đối tượng tình nghi vẫn chưa có, mấy cô cậu còn có tâm tình ngồi đây chọn bừa chọn đại cái gì hả?”

Mấy vị cảnh sát hình sự thâm niên cầm lấy cặp sách, mặt mũi xám xịt đi ra ngoài.

Lê Khả đỏ bừng mặt, giải thích: “Đội trưởng Hoàng, bọn em mới từ đội cảnh sát giao thông về, đang nghiên cứu làm sao khoanh vùng mục tiêu.”

“Ồ.” Đội trưởng Hoàng nở nụ cười: “Hóa ra như vậy, thanh niên biết động não là tốt. Thế nào, nghiên cứu ra gì chưa?”

Tạ Tinh: “…” Trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »