Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20293 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 42
lễ truy điệu 2

❊ ❊ ❊

Ngày thứ Sáu.

Tám giờ sáng, Tạ Tinh xin nghỉ phép, mặc vest chỉnh tề, đi xuống cầu thang.

“Tiểu Tạ, mặc trang trọng như vậy đi đâu đấy?” Tiếng Phó cục trưởng Nghiêm hiền lành nghiêm túc vang lên từ trên cầu thang.

Bị bắt gặp rồi.

Tạ Tinh suy tư một chút, quyết định ăn ngay nói thật: “Phó cục trưởng Nghiêm, chị tôi khá thân với em gái của Thẩm Ý, tôi là pháp y, không đi một chuyến cũng không được, nên đã xin nghỉ phép một buổi.”

“Ừ…” Phó cục trưởng Nghiêm nói: “Hẳn là phải đi một chuyến, đúng lúc, tôi cũng đi, chúng ta đi chung đi.”

Không cần thuê xe.

Tạ Tinh cũng không khách khí: “Cám ơn Phó cục trưởng Nghiêm, vậy tôi xin cung kính không bằng tuân lệnh.”

Đến nhà tang lễ, bãi đỗ xe gần như là đầy xe hơi, khắp nơi đều là những chiếc xe sang trọng.

Tài xế phải chạy đến góc trong cùng mới tìm được chỗ đỗ xe.

Tạ Tinh bước xuống từ ghế lái phụ, đang định nói cảm ơn với Phó cục trưởng Nghiêm thì bắt gặp Sài Dục. Sài Dục ở xe bên cạnh, anh ta một tay mở cửa xe, một tay che chắn phía trên, chờ Thị trưởng Diệp bước xuống xe.

Đã chạm mặt, không chào hỏi không được.

Tạ Tinh gật đầu chào, sau đó, nhân lúc Phó cục trưởng Nghiêm và Thị trưởng Diệp nói chuyện, cô vội vàng chào tài xế, nhanh chóng rời đi, bước đến bên ngoài nhà tang lễ.

Cô mua một vòng hoa từ cửa hàng hoa bên ngoài nhà tang lễ, mang vào trong, xếp nó theo hàng vòng hoa bên ngoài lễ đường.

Lễ truy điệu còn chưa bắt đầu, không ít người đứng bên ngoài lễ đường, trò chuyện xôn xao.

Cố Lăng cũng đứng đó, anh ta u sầu im lặng đứng giữa nhóm người trẻ tuổi.

Tạ Tinh tránh sang một bên, cúi đầu đi vào lễ đường.

Đi từ lối đi giữa đến phía trước, cô nhận lấy ba nén hương từ một thanh niên, tiến lên bái chào rồi cắm vào lư hương.

Thẩm Thanh cúi đầu đáp lễ.

Tạ Tinh nói: “Chị Thẩm Thanh, xin chia buồn với gia đình.”

Thẩm Thanh lúc này mới nhận ra cô, hơi kinh ngạc nhìn về phía Tạ Quân.

Tạ Tinh xoay người, khẽ gật đầu chào Tạ Quân, ánh mắt nhìn quanh thì thấy một người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen.

Người này trông vô cùng lưu manh, khí chất mạnh mẽ, vừa thấy là biết không phải hạng người lương thiện.

Người này chắc hẳn chính là Quan Dương Chi.

Quan Dương Chi và Thẩm Ý là bạn học cấp ba, cha anh ta sở hữu nhà máy bia. Khi thị trường bất động sản sôi động, anh ta lập tức nhảy vào ngành này và kiếm được bộn tiền.

So với tội phạm, Quan Dương Chi không quá xấu xa. Anh ta chỉ có tính chiếm hữu mạnh, thù dai, trong cạnh tranh kinh doanh thì bất chấp thủ đoạn, và trong chuyện tình cảm thì luôn quấn lấy Tạ Quân, với những phương pháp rất áp đặt.

Tạ Tinh không muốn đối đầu với Quan Dương Chi, vội thu ánh mắt lại, tìm một góc ở cửa ra vào, lặng lẽ quan sát vòng hoa, câu đối trên vòng hoa, và chữ ký bên dưới.

Vài phút sau, Thị trưởng Diệp và Phó thị trưởng Thẩm cùng bước vào, các lãnh đạo cấp dưới như Phó cục trưởng Nghiêm đi theo sau.

Khi Thị trưởng Diệp thắp hương xong và nói vài lời an ủi với gia đình nhà họ Thẩm, lễ truy điệu chính thức bắt đầu.

Nhạc tang lễ vang lên, pháo nghi lễ nổ, tất cả mọi người cúi đầu mặc niệm…

Hoàn thành trọn vẹn nghi thức, Tạ Tinh cũng cảm thấy không thể chịu nổi.

Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, sao có thể không đau lòng cho được?

Tiếng khóc bi thương của bà Thẩm và Thẩm Thanh như những lưỡi dao cùn, chậm rãi cắt vào tim Tạ Tinh, từng chút từng chút, khiến cô đau đớn âm ỉ.

Lễ truy điệu kết thúc, các lãnh đạo lần lượt rời khỏi hội trường.

Tuy Tạ Tinh đứng gần cửa, cô cũng không dám lỗ mãng rời đi trước, nhường đường cho các lãnh đạo, ngược lại, cô lùi về đi ở phía sau cùng.

Tạ Quân mang giày cao gót, chậm rãi đi đến bên cạnh cô, nhỏ giọng hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Tạ Tinh đáp: “Tôi là pháp y của Thẩm Ý, còn chị là bạn thân của Thẩm Thanh. Đến một chuyến để tránh bị người khác bắt bẻ.”

Tạ Quân gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Khi mọi người phía trước đã ra hết, hai chị em cùng bước ra khỏi hội trường.

Cố Lăng và vài thanh niên đang đợi ở bên ngoài, thấy hai chị em, mấy đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Cố Lăng nói: “Quân Quân, lát nữa đi đâu, anh đưa em đi.”

Tạ Quân chỉ tay về phía bãi đỗ xe, dịu dàng nói: “Cảm ơn anh Cố, hôm nay em có lái xe, tiện thể đưa em gái về luôn.”

“À…” Cố Lăng như bừng tỉnh: “Đúng rồi, đây là em gái em, chúng ta từng gặp rồi.”

Tạ Tinh lễ phép gật đầu: “Chào tổng giám đốc Cố, chào mọi người.”

“Chào em gái.”

“Xin chào.”

Nhóm thanh niên líu ríu chào hỏi nhau.

Tạ Quân hỏi: “Mọi người đến bằng gì? Bọn em định đến khu Phượng Sơn, có ai muốn đi nhờ không?”

Cố Lăng nói: “Xe đủ chỗ, cùng đi thôi, vừa đi vừa nói chuyện.”

Đứng tán gẫu trước hội trường lớn đúng là không hay, cả nhóm người cùng nhau đi về phía bãi đỗ xe.

Đi chưa được mấy bước, phía trước đã có người gọi: “Cố Lăng?”

Cả nhóm theo phản xạ nhìn qua.

Tạ Tinh cũng không ngoại lệ, cô thấy Quan Dương Chi đang đứng cạnh một chiếc Mercedes, cửa xe đã mở, rõ ràng là đợi bọn họ.

Một chàng trai đi bên phải Cố Lăng nói: “Cậu ta đến làm gì?”

Một người khác cũng phụ họa: “Đúng vậy, tôi nhớ Thẩm Ý và cậu ta không thân.”

Cố Lăng không có ý định bước tới, chỉ chào một câu: “Tổng giám đốc Quan cũng đến sao?”

Quan Dương Chi là người thế nào, tất nhiên hiểu được ẩn ý của Cố Lăng, lập tức sải bước tới, chào hỏi từng người bạn của Thẩm Ý, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Tạ Quân: “Vị này là…”

Cố Lăng đành phải giới thiệu: “Đây là Tạ Quân, còn đây là em gái cô ấy, Tạ Tinh, làm việc ở cục cảnh sát thành phố.”

Tạ Tinh nhìn Tạ Quân một cái, người chị liền đáp lại cô bằng ánh mắt cảnh cáo.

Tạ Tinh lập tức hiểu, Tạ Quân chỉ nói cô làm việc ở cục cảnh sát, chứ không nói cô là pháp y.

Thôi kệ, không quan trọng. Dù sao cô cũng không muốn dính dáng đến nhóm bạn bè của Tạ Quân, chị ta muốn nói sao cũng được.

Quan Dương Chi nói: “Hóa ra là cô Tạ, có thể cho tôi xin số điện thoại được không?”

Tạ Quân đáp: “Xin lỗi, tôi không có điện thoại di động, bố mẹ quản rất nghiêm. Hay là tôi để lại số máy nhắn tin nhé?”

Câu trả lời của cô rất khéo léo, vừa từ chối lịch sự, vừa giữ thể diện cho Quan Dương Chi.

Quan Dương Chi vui vẻ chấp nhận.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »