Nữ Pháp Y Xuyên Sách Thành Đôi Cùng Nam Phụ

Lượt đọc: 20110 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »
Chương 67
rà soát lại

❊ ❊ ❊

Phòng họp tầng hai.

Đàn Dịch nhíu mày ngồi ở đầu bàn, hai ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc đã cháy được nửa.

Thấy Tạ Tinh và Lê Khả bước vào, anh chủ động dụi thuốc đi: “Được rồi, mọi người có mặt đủ, bắt đầu họp.”

Tiếng xì xào trong phòng lập tức im bặt.

Đàn Dịch chỉnh lại tư thế ngồi: “Vụ nhà họ Lôi kéo dài đã nhiều ngày, nếu không phá được sớm, Đại đội 2 chúng ta sẽ bị khiển trách…”

“Bị khiển trách không đáng ngại, quan trọng là không thể để mất lòng tin của quần chúng nhân dân.” Hoàng Chấn Nghĩa bước vào: “Đội trưởng Đàn, tôi dự thính có được không?”

Đàn Dịch lập tức đứng dậy: “Phó chi đội Hoàng khách sáo, có anh tham gia thì càng tốt, mời anh ngồi.”

Hoàng Chấn Nghĩa ngồi xuống ghế bên cạnh anh: “Cậu cứ tiếp tục, tôi nghe.”

“Vâng.” Đàn Dịch tiếp tục: “Chúng ta đã rà soát các manh mối nhiều lần, tôi vẫn giữ quan điểm trước đây, Lôi Quang và những người liên quan có khả năng phạm tội rất cao. Nhưng nghi phạm vẫn án binh bất động, điều này chỉ ra hai vấn đề: một là tâm lý của họ rất vững, hai là chúng ta chắc chắn đã bỏ sót điều gì đó. Mục đích cuộc họp hôm nay là cùng nhau suy nghĩ, tìm ra điểm mà chúng ta đã bỏ lỡ.”

Vừa dứt lời, phòng họp rơi vào im lặng trong giây lát.

Hoàng Chấn Nghĩa nhìn quanh, cười trêu: “Tôi vừa đến mà mọi người đã dè dặt vậy sao? Một đám đàn ông thô kệch lại biến thành tiểu thư khuê các rồi à?”

“Thế cũng tốt, khỏi cần đầu thai lại!”

“Bớt đi, nếu phụ nữ mà giống cậu thì e là cả đời chẳng ai thèm lấy.”

Mấy vị cảnh sát lâu năm nể mặt cười hì hì hai tiếng.

Phó Đạt lên tiếng: “Đội trưởng Đàn, Phó chi đội trưởng Hoàng, tôi đang nghĩ, có khi nào chúng ta đang nhắm sai mục tiêu không?”

Anh ta trực tiếp bác bỏ ý kiến của Đàn Dịch.

Hoàng Chấn Nghĩa hỏi: “Vậy cậu nghĩ nghi phạm là ai?”

Phó Đạt châm điếu thuốc, trầm giọng: “Vụ này không đơn giản, nhìn ai cũng thấy giống hung thủ, nhưng vì không đủ bằng chứng nên chẳng ai bị kết tội cả. Phó chi đội trưởng Hoàng, có khi nào đây là một vụ thuê giết người không?”

“Nhảm nhí!” Hoàng Chấn Nghĩa quát một câu: “Chỉ chút tiền đó, đáng để thuê sát thủ à? Giả sử hắn thật sự thuê người, thì trả bao nhiêu? Nếu sát thủ không hài lòng, giết người xong lấy hết thì sao? Hoặc lúc đó thấy đủ, sau này lại thấy ít, quay lại tống tiền thì sao?”

Phó Đạt cười khì: “Tôi chỉ nghĩ linh tinh thôi, hai sếp cứ coi như nghe chơi.”

Hoàng Chấn Nghĩa lại nhìn sang Đỗ Chuẩn: “Anh Đỗ, bình thường cậu nhiều lời nhất, họp hành cũng không thể thiếu tiếng cậu, nói thử xem nào.”

Lão Đỗ cười híp mắt: “Phó chi đội trưởng Hoàng còn lạ gì tôi nữa? Bắt người với theo dõi thì được, chứ động não thì thôi tha cho tôi đi.”

Hoàng Chấn Nghĩa lắc đầu, quay sang Đàn Dịch: “Xem ra vẫn phải rà soát lại, bắt đầu lại từ đầu thôi.”

Ông cũng gián tiếp bác bỏ nghi ngờ với Lôi Quang và Miêu Đại Xuân.

Tạ Tinh thầm nghĩ, chẳng lẽ cô và Đàn Dịch đã sai rồi? Nếu vì suy đoán của cô về dấu chân dính máu mà vô tình làm cản trở vụ án, có khi nào sẽ khiến nó đi vào ngõ cụt không?

Đó là bốn mạng người đấy.

Nghĩ đến đây, trán cô túa ra lớp mồ hôi mịn.

Đàn Dịch trầm ngâm hồi lâu, rồi gật đầu: “Được, anh Phó, anh sắp xếp lại đi, chúng ta sẽ rà soát lại vụ án.”

Phó Đạt đáp: “Ok, anh em, theo tôi.”

Chớp mắt, bảy tám cảnh sát hình sự đã rời khỏi phòng họp.

Trong phòng chỉ còn lại Tạ Tinh, Đàn Dịch và Hoàng Chấn Nghĩa.

Hoàng Chấn Nghĩa không để ý Tạ Tinh vẫn còn ở đó, lên tiếng: “Tiểu Đàn, đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân, phá án là vậy, hiếm khi nào thuận buồm xuôi gió. Nếu cậu vẫn giữ nguyên quan điểm, thì cứ quay lại hiện trường lần nữa, dù không tìm thêm được manh mối, cũng có thể gợi mở cho cậu chút linh cảm.”

Đàn Dịch gật đầu: “Đúng vậy, càng quen thuộc với hiện trường càng tốt. Nhưng hung thủ cũng rất quen thuộc với hiện trường, nên sơ hở để lại rất ít. Hai hôm nay tôi đã đến đó mấy lần rồi mà vẫn chưa thu hoạch được gì. Phó chi đội trưởng Hoàng, tôi có một thỉnh cầu hơi đường đột, nếu anh có thời gian, có thể…”

Tạ Tinh vừa bước đến cửa, nghe câu này của Đàn Dịch, trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ, rất nhanh, nhanh đến mức cô chưa kịp nắm bắt.

Hoàng Chấn Nghĩa thấy cô, liền cười nói: “Được thôi, tôi cũng có ý đó. Tiểu Tạ đi cùng chứ? Cô nhóc này nhiều sáng kiến lắm.”

Tạ Tinh đáp: “Phó chi đội trưởng Hoàng, thầy em với pháp y Trần đều không có ở đây.”

Phó chi đội trưởng Hoàng cầm lấy túi đồ: “Phải rồi, đội cảnh sát giao thông có một vụ giám định thương tích khá phức tạp. Vậy thôi, cô về đi.”

Tạ Tinh chào tạm biệt rồi một mình quay về văn phòng.

Cô vào nhà vệ sinh, nhúng ướt cây lau, vừa lau sàn vừa nghiền ngẫm lại lời của Đàn Dịch: “Càng quen thuộc với hiện trường càng tốt. Nhưng hung thủ cũng rất quen thuộc với hiện trường, nên sơ hở để lại rất ít… Càng quen thuộc với hiện trường càng tốt. Nhưng hung thủ cũng rất quen thuộc với hiện trường, nên sơ hở để lại rất…”

Văn phòng không lớn, chưa đến ba phút đã lau xong.

Tạ Tinh rửa tay, tiếp tục phân tích câu nói của Đàn Dịch: “Càng quen thuộc với hiện trường càng tốt. Nhưng hung thủ cũng rất quen thuộc với hiện trường, nên sơ hở để lại rất ít. Mình hiểu rồi!”

Cuối cùng cô cũng tìm lại được suy nghĩ vụt qua ban nãy, Lôi Quang cũng quen thuộc với nhà Lôi Viêm. Vậy thì, có khi nào bọn họ giấu tiền ngay trong nhà Lôi Viêm không? Gần ngay trước mắt! Dù cảnh sát có cố tình đánh động, bọn họ cũng sẽ giữ bình tĩnh, tuyệt đối không đến lấy tiền. Chỉ cần chờ sự việc lắng xuống, đám tang kết thúc, là có thể âm thầm mang tiền đi mà không ai hay biết.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trinh Thám, Nữ Cường
Nguồn: Ái Lệ Tư Nguyệt
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267
Tiến »